Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1682: Lạc quan và bi quan

Cập nhật lúc: 2026-09-09 03:53:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân điều khiển chiếc chiến đấu cơ hình dơi cỡ nhỏ – hiện chuyển sang dạng phi thuyền tác chiến bình thường – bay khoang bụng cùng của chiếc chiến đấu cơ hình dơi cỡ lớn.

 

​Vừa bước , Hạ Sơ Kiến liền hít một ngụm khí lạnh. Đập mắt cô là một chiến hạm kiểu mới khổng lồ, to lớn đến mức thấy bờ bến Tiêm tinh hạm!

 

​Đây là đầu tiên Hạ Sơ Kiến nhận khoang bụng cùng của chiếc chiến đấu cơ hình dơi cỡ lớn rốt cuộc rộng đến mức nào! Nó rộng đến nỗi cô thể dùng mắt thường thấy phần gian bên ngoài chiếc tiêm tinh hạm. Tuy nhiên, tầng khoang cũng một hệ thống điều khiển trung tâm. Hoắc Ngự Sân nó ở , nhưng còn quyền hạn để truy cập.

 

​Cuối cùng, vẫn là Tố Bất Ngôn từ phòng hạm trưởng xuống tầng khoang cùng để chuyện với họ. Sau khi mở màn hình hệ thống điều khiển trung tâm của khoang lên, Hạ Sơ Kiến mới cái rõ ràng về những gì đang chứa bên trong.

 

​Cái "bụng" của chiếc tiêm tinh hạm to đến mức thấy bờ bến , tức là khoang cùng của nó, chứa hai chiếc hàng mẫu hạm ( trời mẫu hạm). Và trong khoang bụng của hai chiếc hàng mẫu hạm chứa mỗi chiếc một ngàn chiến đấu cơ, tuần dương hạm, khu trục hạm, cùng với tàu khiên phòng hộ, trạm bảo trì và chiến hạm hậu cần. Khó tin hơn nữa, bên trong khoang của những chiến hạm chính là từng hàng binh lính và sĩ quan đến tiếp viện!

 

​Hạ Sơ Kiến kinh ngạc vui mừng Tố Bất Ngôn: “Sư phụ! Người mang bộ nhân sự và vật tư tiếp viện của Quân bộ đến cho con ?!”

 

​Tố Bất Ngôn ưỡn ngực, kiêu ngạo ngẩng mặt trời 45 độ, đắc ý : “Đương nhiên! Có Tố Bất Ngôn ngựa mà chuyện trang còn lo xong, thì cái đất nước tiêu tùng là !”

 

​Hạ Sơ Kiến vỗ tay bôm bốp, khen ngợi: “Vẫn là sư phụ con khí phách nhất!”

 

​Tố Bất Ngôn ha hả, : "Con thấy mấy cái container bên ?" Anh điều chỉnh góc camera màn hình ảo, lướt nhanh khỏi chiếc tiêm tinh hạm, chiếu đến một khu vực khác. Hóa ngoài chiếc tiêm tinh hạm, trống còn của khoang đều chất đầy những container tiêu chuẩn cỡ lớn.

 

​Tố Bất Ngôn chỉ những container đó: “Chỗ là vũ khí trang . Nhớ khẩu s.ú.n.g ngắm cỡ lớn Plasma Kẻ Hủy Diệt Số 3 nghiên cứu chế tạo cho con ?”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Vâng, dùng , cảm ơn sư phụ!”

 

​Tố Bất Ngôn : “Ta mang theo mười vạn khẩu tới đây. Mặc dù thời gian nạp năng lượng lâu, một chỉ b.ắ.n 50 phát. chất lượng đủ thì lấy lượng bù ! Tổng lực tấn công kiểu gì cũng tạo sát thương cực lớn cho Trùng tộc!”

 

​Hạ Sơ Kiến cảm thán: “Thật sự quá ! Khuyết điểm duy nhất của loại s.ú.n.g chính là thời gian nạp năng lượng.”

 

​Tố Bất Ngôn xua tay: “Ta chứ, cho nên mới lấy lượng đè bẹp chúng! Thời gian qua bắt Tập đoàn Công nghiệp Nặng Hoàng gia tăng ca thêm giờ, sản xuất mười vạn khẩu, mang hết tới đây !”

 

​Hạ Sơ Kiến những container , đột nhiên nhớ tới hai khẩu s.ú.n.g ngắm Plasma bỗng nhiên "biến dị" của . Do dự một lát, cô lấy hết can đảm, đem khẩu s.ú.n.g ngắm Plasma đưa cho Tố Bất Ngôn và : “Sư phụ, đây là một trong ba khẩu s.ú.n.g ngắm nhờ đưa cho con đợt . Một khẩu hủy , đây là hai khẩu còn . Lần con mang chúng đến chiến trường Thiếu Phủ Tinh đ.á.n.h Trùng tộc, kết quả phát hiện...”

 

​Cô mím môi, kiên trì tiếp: “Phát hiện, chùm năng lượng b.ắ.n từ khẩu s.ú.n.g biến thành màu trong suốt gần như màu, hơn nữa, thời gian nạp năng lượng gần như thể bỏ qua. Sau khi b.ắ.n hết 50 phát, thể lập tức b.ắ.n tiếp ngay!”

 

​Tố Bất Ngôn kinh hãi: “Hả?! Không thể nào?! Sao thể như ?!”

 

​Hạ Sơ Kiến khẩu s.ú.n.g ngắm trong tay Tố Bất Ngôn: “Con cũng chuyện gì xảy , là, kiểm tra thử xem?”

 

​Tố Bất Ngôn là một kẻ cuồng nghiên cứu vũ khí hạng nặng. Vừa nắm lấy nòng súng, liền bỏ qua chuyện khác, thẳng: “Ta đem đến phòng thí nghiệm chạy vài dữ liệu . Chỗ giao cho hai đứa.”

 

​Nói xong, chuyển quyền điều khiển chiếc chiến đấu cơ hình dơi cho Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân, đó một vội vã chạy lên phòng thí nghiệm vũ khí ở tầng .

 

​Hạ Sơ Kiến Hoắc Ngự Sân, : “Đây là chiến đấu cơ của , quyết định .”

 

​Hoắc Ngự Sân vòng vo, gật đầu: “Vậy để bố trí . Những vũ khí đều phân phát xuống. Nhân sự bên trong cũng cần sắp xếp đội hình. , chiến hạm chỉ huy của em, dùng chiếc tiêm tinh hạm .”

 

​Đây chính là chiếc tiêm tinh hạm đầu tiên đưa sử dụng! Hai mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực, con quái vật khổng lồ mặt, gật đầu liên tục: "Được ! Em lái tiêm tinh hạm!" Đây chính là ước mơ của cô từ khi bước chân đại học!

 

​Hoắc Ngự Sân : “Chiếc tiêm tinh hạm vốn dĩ thành lập thành một hạm đội độc lập. vì dính líu đến quá nhiều lợi ích, giới thượng tầng của Quân bộ, thế lực quân đội của quý tộc, cùng với Nội các và Bệ hạ vẫn đang giằng co đến tận bây giờ, cho nên mới hời cho em.”

 

​Hạ Sơ Kiến hiểu : “Vậy nên chiếc tiêm tinh hạm tuy đưa phục vụ, nhưng vẫn định biên chế cụ thể, đúng ?”

 

​Hoắc Ngự Sân liếc cô, thầm nghĩ cuối cùng cũng hiểu tại một sinh và lớn lên ở hệ Bắc Thần như cô khao khát "biên chế" đến ... Bởi vì cô nuôi nấng bởi những đến từ cùng một nơi với .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1682-lac-quan-va-bi-quan.html.]

​Anh giải thích: “Đại khái là . Tóm , nếu hạm đội thành hình thì độ tự do sẽ lớn hơn, thể cấp bậc cao điều động. Tố Bất Ngôn là quan chức cấp cao trong quân đội, hơn nữa đầu về mặt kỹ thuật. Nếu tiêm tinh hạm hạm đội cố định, quyền tùy ý sai phái. Hiện tại Thiếu Phủ Tinh là khu vực chiến sự, thứ đều ưu tiên cho chiến tranh, điều chiếc tiêm tinh hạm đến cho em, ai dám phản đối.”

 

​Hạ Sơ Kiến hài lòng rạng rỡ: “Vậy vẫn là do em may mắn! Những kẻ đang cãi vã , mỗi họ giằng co, đều là đang tiếp thêm vận may cho em ha ha ha ha!”

 

​Hoắc Ngự Sân chớp mắt, bất giác sự lạc quan và cởi mở của cô thu hút. Đây chính là sự khác biệt giữa lạc quan và bi quan... Người lạc quan, dù đang ở tiền tuyến chiến đấu với Trùng tộc, cũng thể khiến khác tin rằng cô ở đây, thứ đều là sự an bài nhất! Còn bi quan, chỉ tự oán tự than, hao mòn tâm trí cho đến ch·ết, mà dẫu c·hết cũng chẳng đổi gì. Cho nên , lạc quan một chút vẫn hơn.

 

​Bản Hoắc Ngự Sân vì những trải nghiệm trong quá khứ mà từng là một kẻ theo chủ nghĩa bi quan. từ khi quen Hạ Sơ Kiến, chỉ cô thu hút, mà còn đổi.

 

​Anh cô, mỉm : “ giao quyền hạn của tiêm tinh hạm cho em, em kết nối với trí tuệ nhân tạo của nó là thể lái tự động. Tiêm tinh hạm chủ yếu tồn tại như một lực lượng răn đe chiến trường, thể đối đầu với tinh hạm của Trùng tộc cao cấp.”

 

​Mắt Hạ Sơ Kiến sáng lên: "Lại thể đối đầu với Trùng tộc cao cấp?!" Sau đó mặt cô xị xuống: “... Nếu đến cả Trùng tộc cao cấp cũng tới đây, các tướng sĩ của chúng e là sẽ hy sinh gần hết mất...”

 

​Hoắc Ngự Sân trầm mặc một chút đáp: “Chiến tranh thì luôn t·ử v·ong. Em tập thích nghi. Chúng thể cố gắng hết sức để giảm bớt những cái c·hết đáng do sai lầm gây . trong tình thế chênh lệch lực lượng, cần nhiều sinh mạng mới đổi một kẻ địch, thì việc ngã xuống là điều thể tránh khỏi. Đây cũng là điều chúng hiểu rõ ngày đầu tiên nhập ngũ.”

 

​Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút : “Em vẫn thích đ.á.n.h những trận thế lực ngang tài ngang sức. Nếu chênh lệch lực lượng hai bên quá lớn, nên đánh, mà nên rút lui.”

 

​Hoắc Ngự Sân cô, khuyến khích: “Có lý. Sau em ý tưởng gì, chúng thể tùy thời thảo luận.”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu.

 

​Hoắc Ngự Sân tiếp: “Những chiến hạm đều mang theo nhân sự tiếp viện, hãy mở một cuộc họp .”

 

​Hạ Sơ Kiến hỏi: “Họp gian ảo ?”

 

​Hoắc Ngự Sân gật đầu, bật thiết phòng họp ảo của chiến đấu cơ hình dơi lên, đó cấp quyền truy cập cho những chiến hạm trong khoang bụng của tiêm tinh hạm để kết nối .

 

​Rất nhanh, gần hai triệu xuất hiện trong phòng họp ảo.

 

​Hạ Sơ Kiến: "..." Hiện tại, ngoài bản , cô ngay cả Hoắc Ngự Sân cũng rõ đang ở . Trong phòng họp ảo, Hạ Sơ Kiến thiết lập là chủ trì cuộc họp.

 

​Nhìn biển đông nghịt, Hạ Sơ Kiến dõng dạc : “ là Hạ Sơ Kiến, quân hàm Trung tá, Chỉ huy trưởng lâm thời của Hạm đội Tinh tế 5. phụ trách sự vụ của chiến khu Thiếu Phủ Tinh. Mọi thể đến chi viện cho Hạm đội Tinh tế 5 chúng thời khắc , Hạ Sơ Kiến vô cùng cảm kích!”

 

​Cô giơ tay chào theo đúng điều lệnh quân đội. Trong phòng họp ảo lập tức vang lên tiếng vỗ tay rào rào. Còn hét lên:

 

“Chúng thề sống c·hết ủng hộ Trung tá Hạ!”

 

“Trung tá Hạ nhất định sẽ dẫn dắt đ.á.n.h thắng trận!”

 

​Hạ Sơ Kiến: "..." Trên mặt cô biểu lộ cảm xúc gì, chỉ bình tĩnh : “Để giành thắng lợi, một nửa tướng sĩ của Hạm đội Tinh tế 5 chúng hy sinh vì tổ quốc. Đó là hai triệu , t·ử t·rận bộ chỉ trong vòng một giờ.”

 

​Cô xong, phòng họp ảo lập tức tĩnh lặng như chìm sâu thẳm của vũ trụ. Không chỉ âm thanh, dường như đến cả ánh sáng cũng tước đoạt.

 

​Hạ Sơ Kiến cũng im lặng đợi một lúc, để chuẩn tâm lý đối mặt với sự tàn khốc của cuộc chiến chống Trùng tộc, đó mới tiếp tục: “Chúng trả một cái giá lớn như mới đ.á.n.h lùi đợt tấn công đầu tiên. Cuộc chiến phía liệu tàn khốc hơn , .”

 

​Cô rành rọt từng chữ, tường thuật sự thật mà mang theo chút cảm xúc nào. Dần dần, hai triệu tướng sĩ đến tiếp viện mới quen với sự thật tàn khốc . Đương nhiên họ chuẩn tâm lý khi đến, đại đa đều là tự nguyện. Đã đến đây, họ cũng đ.á.n.h giặc là mời khách ăn cơm, chắc chắn sẽ thương vong và hy sinh. khi thấy con tổn thất t.h.ả.m trọng như , nó vẫn vượt quá sức chịu đựng của họ.

 

​Giữa bầu khí tĩnh lặng, một nhỏ giọng hỏi: “Trung tá Hạ, khi tác chiến với Trùng tộc, ... điểm gì đặc biệt cần lưu ý ?”

 

​Nói xong, nọ cảm thấy lời hỏi vẻ quá yếu đuối, giống như đang sợ hãi Trùng tộc ! Anh liền vội vàng bổ sung thêm một câu: “Ý là, thế nào mới thể diệt Trùng tộc hiệu quả hơn và bảo mạng sống của ?”

 

 

 

Loading...