Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1694: Hoa phi hoa
Cập nhật lúc: 2026-09-09 05:29:38
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bông hoa hình dáng giống như một đóa Tulip nhỏ, tựa như một chiếc thùng xách nước mini, bên trong chứa đầy thứ chất lỏng sáng long lanh. Hạ Sơ Kiến còn hái thêm vài bông hoa nhỏ cỡ bàn tay, cánh hoa mang màu xanh lam nhạt như những mảnh vụn của bầu trời .
Sau đó, cô trở chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ đang lơ lửng giữa trung.
"Sư phụ, ngài xem thử hai loại hoa ."
Hạ Sơ Kiến đặt hai loại hoa nhỏ mới hái từ khu vườn Tam Tông tỉ mỉ chăm sóc lên chiếc bàn dài mặt Tố Bất Ngôn.
"Loại hoa đủ màu sắc, cánh hoa giống hoa Tulip gọi là Phong Phách hoa. Ngài xem hình dáng của nó giống một chiếc thùng nhỏ ? Thứ chất lỏng bên trong chiếc thùng , chỉ cần một giọt thôi là thể ngăn chặn đòn tấn công của Dị chủng cấp cao."
"Còn loại cánh hoa màu xanh lam nhạt như mảnh vụn trời gọi là Lạc Mộng hoa. Nó một tác dụng vô cùng hữu ích, lập công lớn trong trận đại chiến với Trùng tộc . Đó là, nó khả năng ngăn cản sự ngưng tụ của hư ảnh Tà thần triệu hồi tới."
Hạ Sơ Kiến xong, Tố Bất Ngôn còn kịp tiêu hóa hết công dụng kỳ dị của những bông hoa trông vẻ mỏng manh , câu cuối cùng của cô thu hút.
"Cái gì? Nó lập công lớn gì cơ?! Ngăn cản sự ngưng tụ của hư ảnh Tà thần triệu hồi á?! Tà thần là thứ quái gì?!"
Hạ Sơ Kiến đáp: “... Tà thần chính là một tên gọi khác của Dị chủngchuchc cấp cao. Con quen gọi chúng là Tà thần.”
Tố Bất Ngôn hít ngược một khí lạnh: “Ý con là, chiến trường Trùng tộc ... xuất hiện Dị chủng cấp cao?!”
Anh trừng lớn hai mắt, há hốc miệng, dường như thể chấp nhận sự thật . Trước đó, khi Hạ Sơ Kiến " thở của Dị chủng", vẫn còn bán tín bán nghi. Bây giờ cô thẳng là Dị chủng cấp cao xuất hiện! Điều vượt quá khả năng tiếp nhận của .
Hạ Sơ Kiến giải thích: “Con cũng chỉ mới suy đoán thôi. Bởi vì con bôi một ít bột nghiền từ cánh hoa Lạc Mộng lên nòng khẩu s.ú.n.g ngắm của . Sau đó con phát hiện rằng, chỉ khẩu s.ú.n.g của con mới thể phá hủy đường hầm lốc xoáy tinh vân . Thế là con liền nghĩ, liệu nguồn năng lượng bên trong đường hầm đó thực chất liên quan đến... Dị chủng cấp cao ...”
Tố Bất Ngôn chớp chớp mắt, ngậm miệng , Hạ Sơ Kiến với vẻ mặt kiểu "con cứ việc bịa tiếp , xem tin ".
Hạ Sơ Kiến nghiêm túc : “Sư phụ, là thật đấy, con lừa ngài .”
Tố Bất Ngôn nhịn xoa xoa huyệt Thái Dương, thở dài: “Sơ Kiến , bảo con lừa , nhưng lẽ chính bản con cũng đang gì ...”
Vừa , đưa tay sờ cánh hoa Lạc Mộng: “Con nhiệt độ của chùm năng lượng từ s.ú.n.g ngắm Plasma cao đến mức nào ? Con điểm bắt lửa của những cánh hoa thực vật thấp đến mức nào ? Cho dù con thực sự bôi bột cánh hoa lên nòng súng, thì khi chùm năng lượng b.ắ.n , đừng là cánh hoa, ngay cả rễ hoa cũng sẽ lập tức bốc thành khí ngay tắp lự!”
Hạ Sơ Kiến mím môi, đáp: “... đây là cánh hoa bình thường. Ngài thể dùng điểm bắt lửa của hoa cỏ bình thường để áp dụng lên nó .”
Thật lúc phá hủy đường hầm lốc xoáy của Trùng tộc, Hạ Sơ Kiến đương nhiên hề dùng đến cánh hoa Lạc Mộng. cô cảm thấy, để che giấu những bí mật độc nhất vô nhị của bản , đồng thời giới thiệu cho Tố Bất Ngôn một loại vật liệu khả năng mang hiệu quả chiến đấu thực tế, thì việc vin đặc tính của Lạc Mộng hoa là vô cùng hợp lý. Thứ hoa đó quả thực giống như sinh là để phá hủy lốc xoáy tinh vân !
Thử nghĩ xem, làn sương đen đặc như mực nước , chẳng cũng là một loại hình thái của Dị loại cấp cao ?! Nó ngừng khuếch tán ngưng tụ, liên tục chuyển hóa giữa trạng thái hư và thực. Thế nên vũ khí bình thường vô dụng với nó.
Mà Hạ Sơ Kiến rõ bản khả năng khắc chế những thứ . Do đó, cô mới thể đ.á.n.h trúng đám Dị chủng cấp cao biến hóa khôn lường giữa hư và thực . Vậy nếu đem loài Lạc Mộng hoa sở hữu cùng đặc tính ứng dụng vũ khí đạn dược, chẳng những khác cũng sẽ khả năng giáng đòn hủy diệt lên những thực thể mang năng lượng Dị loại cấp cao ?!
Vì lý do đó, Hạ Sơ Kiến mới quyết định mang cả Lạc Mộng hoa và Phong Phách hoa mà cô luôn coi là báu vật bí mật , hy vọng Tố Bất Ngôn thể nghiên cứu đưa chúng việc chế tạo vũ khí.
Còn về điểm bắt lửa gì đó, cô căn bản từng nghĩ đến. Dù Lạc Mộng hoa mang trong đặc tính thần kỳ như , tồn tại suốt mấy chục vạn năm, thể sợ chút nhiệt độ cao cỏn con cơ chứ! Mặc dù cô cũng từng dùng nhiệt độ cao để kiểm chứng suy đoán của , nhưng chẳng Tố Bất Ngôn ở đây ! Chỉ cần kiểm chứng một chút là ngay thôi!
Kết quả là Tố Bất Ngôn lập tức bác bỏ phỏng đoán của cô. Hạ Sơ Kiến định gì đó thôi.
Tố Bất Ngôn lên tiếng: “Con tin đúng ? Lại đây, để cho cô xem điểm bắt lửa của nó là bao nhiêu!”
Nói , kích hoạt bộ cơ giáp thế hệ hai, nâng cánh tay cơ khí lên. Ngón tay cơ khí trong nháy mắt chuyển đổi thành hình dạng của một chiếc bật lửa. Kề sát cánh hoa Lạc Mộng, "phụt" một tiếng, một ngọn lửa nhỏ màu trắng bạc bật từ đầu ngón tay.
Anh chĩa ngọn lửa thẳng cánh hoa Lạc Mộng và bắt đầu đốt. Thế nhưng, đốt chừng cả phút đồng hồ mà cánh hoa vẫn hề chút biến đổi nào, ngược ngọn lửa hừng hực, nó trông càng thêm kiều diễm và mướt mát!
Tố Bất Ngôn: “!!!”
Anh buột miệng thốt lên: “Chuyện hợp lý! Hoàn trái với thường thức khoa học!”
Hạ Sơ Kiến ung dung đáp: “... Trùng tộc đột nhiên tiến hóa, như thế thì hợp lý ? Phù hợp với thường thức khoa học ? Đường hầm lốc xoáy thể tự phục hồi, biến thành một thực thể bán sinh mệnh, như thế là hợp lý ? Là chuẩn khoa học ?”
Cô còn dứt lời, Tố Bất Ngôn chợt hiểu . Anh vội giơ tay cản cô , thành khẩn xin : “Sơ Kiến, là đúng. Phớt lờ thực tế, võ đoán phủ nhận một thứ đang thực sự tồn tại, đó là tinh thần khoa học. Là do quá bảo thủ.”
"Con đúng, thể dùng các đặc tính vật lý của cánh hoa bình thường để áp dụng lên đóa hoa . Nó những đặc tính vật lý của riêng . Con thể giao thứ cho để thử nghiệm đặc tính vật lý ?"
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Vốn dĩ là mang đến cho ngài mà. Đề xuất của con là, nếu thể, hãy tích hợp chất lỏng của Phong Phách hoa đạn và chùm năng lượng của chúng . Đặc tính của Phong Phách hoa là ngăn chặn đòn tấn công của Dị chủng cấp cao, theo lý suy , chắc hẳn nó cũng khả năng ngăn chặn đòn tấn công của Trùng tộc, từ đó giáng đòn hủy diệt lên chúng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1694-hoa-phi-hoa.html.]
"Chúng còn thể chế tạo một lượng nhỏ pháo ngắm b.ắ.n quỹ đạo Plasma, trộn lẫn với bột cánh hoa Lạc Mộng để chuyên dùng công kích những đường hầm lốc xoáy tinh vân mới xuất hiện của Trùng tộc. Chắc chắn sẽ mang hiệu quả đặc biệt."
Tố Bất Ngôn nghiêm túc lắng gật đầu tán thành: “Có lý lắm, sẽ thử nghiệm ngay lập tức!”
Hạ Sơ Kiến mừng rỡ, vội vàng điều khiển chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ đưa ông đến phòng thí nghiệm vũ khí Tiêm tinh hạm. Cô cũng theo ông trong.
Cô tò mò đặc tính vật lý của hai loại thực vật rốt cuộc . Cô nhờ Tam Tông chăm sóc cho chúng sống sót mảnh đất ở khu Tây 150 tinh cầu Thiếu Phủ, nhưng thực chất những loài cây là thứ gì thì cô mù tịt.
Tố Bất Ngôn càng cảm thấy hứng thú tột độ. Bởi vì từng thấy loại vật liệu nào như thế ... Bề ngoài trông giống như hoa cỏ, nhưng tính chất vật lý của nó khi còn sánh ngang với những loại khoáng sản hợp kim hiếm nhất!
…
Rất nhanh, cho Lạc Mộng hoa thiết để tiến hành kiểm tra các đặc tính vật lý. Khi các thông từ từ hiện lên, sắc mặt Tố Bất Ngôn càng lúc càng trở nên kỳ quái. Tuy nhiên, một lời nào, chỉ lẳng lặng tiếp tục đưa Phong Phách hoa thiết thử nghiệm.
Hạ Sơ Kiến các loại dữ liệu, công thức và ký hiệu hiển thị đầy màn hình mà hiểu gì cả. Có điều, cô đeo kính lọc sáng. Nhờ đó, Thất Lộc thể thông qua camera kính để ghi bộ các dữ liệu và tiến hành phân tích. Làm , cô cũng sẽ nhận một bản báo cáo phân tích từ Thất Lộc, vặn thể đem đối chiếu với báo cáo của Tố Bất Ngôn. Lắng từ nhiều phía mới sáng suốt, chỉ một chiều thì sẽ u mê mà!
Không lâu , cả hai bản báo cáo thử nghiệm đặc tính vật lý đều tất.
Tố Bất Ngôn xem bản báo cáo của Lạc Mộng hoa , thần sắc chút kỳ lạ, hỏi Hạ Sơ Kiến: “Con tìm loài... Lạc Mộng hoa ở ?”
Hạ Sơ Kiến đáp với vẻ cực kỳ hợp tình hợp lý: “Ở rừng Dị Thú chứ ! Còn thể là chỗ nào nữa?!”
Dù thì cứ gặp chuyện khó giải thích là cứ đổ cho rừng Dị Thú thôi. Cô tự tin vì đây là cái cớ ai thể bác bỏ . Bởi bộ dân Đế quốc đều rằng, diện tích rừng Dị Thú vô cùng rộng lớn, bên trong chứa đủ các loại động thực vật kỳ lạ hiếm thấy. Những loài thực vật quý hiếm như Lạc Mộng hoa Phong Phách hoa mọc ở đó là chuyện quá đỗi bình thường.
Tố Bất Ngôn liếc cô một cái, hỏi tiếp: “Vậy con đào sâu cỡ nào mới tìm ... Lạc Mộng hoa?”
Hạ Sơ Kiến thuận miệng đáp: “Không đào sâu lắm ạ, cứ thấy là đào lên thôi. Ơ kìa... ngài hỏi đào sâu cỡ nào? Sao ngài con đào luôn cả rễ mang về? Chẳng giấu gì ngài, đất nhà con vẫn còn trồng ít đấy...”
Tố Bất Ngôn hít sâu một , gằn từng chữ: “'Không sâu lắm' là sâu cỡ nào?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Không qua ải ? Cô huơ huơ tay điệu bộ: “Chắc một thước sâu ạ? Thật bộ rễ của chúng cũng phát triển lắm , mọc ngay mặt đất mà. Con thấy hoa nở quá nên mới mang về. Sau đó, con tra cứu một vài tài liệu thì mới phát hiện nó loài hoa bình thường, mà là một loại hoa công năng đặc thù thể đối phó với Dị chủng cấp cao!”
Tố Bất Ngôn cô chằm chằm: “Tài liệu gì? Có thể chia sẻ với một chút ?”
Hạ Sơ Kiến dứt khoát từ chối thẳng thừng: “Không ạ. Tài liệu của con cũng là mượn từ khác. Người đó bắt con phát lời thề độc, tuyệt đối chia sẻ cho bất kỳ ai. Nếu con mà tiết lộ, con sẽ c.h.ế.t chỗ chôn thây mất!”
Tố Bất Ngôn: “!!!”
Anh lẩm bẩm: “... Lời thề độc tới mức đó cơ ? Vậy thôi bỏ ... Được , hỏi nữa.”
Anh hít sâu một : “Sơ Kiến , vấn đề ở chỗ, thứ ... nó căn bản là một loài hoa.”
Hạ Sơ Kiến: “!!!”
Cô sững sờ: “Sư phụ, ngài nãy còn bảo bảo thủ cơ mà, bây giờ giở chứng cũ nữa ? Thứ đóa hoa, lá, rễ đàng hoàng, là hoa cho ?!”
Giống như nếu bạn thấy một con vật mang hình của con vịt, lạch bạch như vịt, kêu cạp cạp như vịt, thì nó đích thị là một con vịt. Hoa cũng thôi.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy lập luận của vô cùng hợp lý. Cô còn chỉ chỉ hai mắt của : “Con thấy nó rõ ràng là hoa, mắt con thể nào lầm .”
(Hết chương)