Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1695: Mọi chuyện đều nói được thông
Cập nhật lúc: 2026-09-09 05:29:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tố Bất Ngôn lắc đầu, cẩn thận giải thích: “Chỉ là ngoại hình của nó trông giống như hoa thôi, thực chất nó là hoa, mà là một loại... quặng kim loại dị chủng.”
Đến lượt Hạ Sơ Kiến trừng lớn đôi mắt, ngắm nghía Lạc Mộng hoa và Phong Phách hoa trong tay hết đến khác.
"Thứ ... thể là quặng thạch chứ?!"
“Rõ ràng là hoa mà! Cảm giác khi chạm ... lẽ nào cảm giác của con cũng thể đ.á.n.h lừa ?”
Tố Bất Ngôn đáp: “Đặc tính vật lý của kim loại dị chủng vốn dĩ khác biệt lớn so với kim loại bình thường. Nhiều loại còn thể đổi xúc cảm dựa theo môi trường xung quanh.”
“Con xem những liệu ... Những liệu vật lý chỉ rằng, chúng là kim loại, là kim loại dị chủng, thực vật...”
Hạ Sơ Kiến chỉ cảm thấy nực . Cô chớp mắt, : “ mà, con trồng chúng đất, chúng sinh trưởng mà...”
Cô nhớ rõ lúc Tam Tông mới trồng, chúng chỉ chiếm một góc nhỏ của khu ruộng, mà mới vài ngày mọc lan đầy vườn.
Lúc , Tố Bất Ngôn mới hỏi: “Lúc con tìm thấy chúng, chúng đang nở hoa đúng ?”
“Con đem chúng trồng xuống đất, chúng vẫn đang nở hoa ? Trông vẫn y hệt như ?”
Hạ Sơ Kiến cố sức nhớ , chút cam lòng mà đáp: “Hình như là ... Con cũng lấy thước đo thử...”
“Con cứ đinh ninh chúng là thực vật, còn sinh trưởng ...”
“Có lẽ là do... thời gian hoa dài một chút chăng?”
Tuy vẫn còn cứng miệng, nhưng thực tâm Hạ Sơ Kiến gần như đồng ý với lập luận của Tố Bất Ngôn. Bây giờ cô mới hiểu , vì Thất Lộc những bông "hoa" đều "sinh trưởng" hàng chục vạn năm!
Nếu những bông "hoa" là hoa, mà là quặng thạch, thì hợp lý. Đã là khoáng sản thì loại nào chẳng vùi lòng đất hàng chục vạn năm? Thậm chí hàng triệu năm cũng là chuyện bình thường... Hơn nữa, chỉ khi những bông "hoa" là quặng thạch, chúng mới thể đột nhiên xuất hiện mặt đất, vì đột nhiên mọc lên từ đất.
Suy cho cùng, việc đột nhiên mọc lên một cái cây sống mấy chục vạn năm còn khó hơn nhiều so với việc đào từ đất lên một đống quặng thạch mấy chục vạn năm. Vậy nên, là do Tiểu Cửu Tương phát hiện kim loại dị chủng lòng đất ở rừng Dị Thú, trực tiếp đào lên cho cô ? Sau đó chẳng Tiểu Cửu Tương há miệng hút một , liền gom hết đám đồ mang về …
Như là thông, chuyện đều thông ! Hạ Sơ Kiến sáng bừng đôi mắt.
Tuy nghĩ thông suốt, nhưng cô cảm thấy vô cùng hổ. Cô mà đem quặng kim loại "trồng" xuống đất!
Tất cả đều tại Thất Lộc... Hạ Sơ Kiến thầm đổ cho Thất Lộc trong lòng. Nếu nó mấy thứ tên là hoa nọ cỏ , cô cũng chẳng hiểu nhầm chúng là thực vật! Nếu Thất Lộc bảo mấy thứ tên là "Pha lê vĩnh hằng" "Hắc thiết lượng tử" gì đó, cô tuyệt đối sẽ nhầm!
Hạ Sơ Kiến cách tự an ủi bản . Rất nhanh, cô còn buồn bực hổ nữa, híp mắt hỏi: “Vậy nếu chúng là kim loại dị chủng, chẳng sẽ dễ dàng thêm đạn d.ư.ợ.c và chùm năng lượng hơn ?”
Tố Bất Ngôn mừng rỡ : “Không cần dùng đến vũ khí chùm năng lượng hao tốn tài nguyên như ! Chúng cứ dùng s.ú.n.g ống bình thường! Chỉ cần thêm một chút thứ đạn d.ư.ợ.c thông thường, ít nhất khi b.ắ.n Trùng tộc, b.ắ.n một phát c.h.ế.t một phát! Trùng tộc sẽ bao giờ lúc 'đao thương bất nhập' nữa! Về chúng tiêu diệt chúng dễ như đập nát một đống kẹo bông !”
Hạ Sơ Kiến vô cùng kích động: “Vậy dùng đạn trong môi trường chân cũng chứ ạ?”
Tố Bất Ngôn giải thích: “Chúng thể dùng đạn nổ. Việc trộn kim loại dị chủng đạn nổ sẽ mang hiệu quả kỳ diệu đối với Trùng tộc, thậm chí là cả Dị loại cấp cao! Hoàn thể sử dụng trong chân .”
Hạ Sơ Kiến mừng rỡ: “Tuyệt quá! Mất bao lâu mới thể chế tạo loại đạn nổ đặc biệt ạ?”
Tố Bất Ngôn đáp: “Kim loại dị chủng của Lạc Mộng hoa thể tích hợp khối năng lượng của s.ú.n.g ngắm Plasma. cần thiết lãng phí loại kim loại dị chủng như Lạc Mộng hoa cho bọn Trùng tộc và Dị chủng bình thường. Có thể chủ yếu dùng để đối phó với Dị chủng cấp cao và các thể tiến hóa kiểu mới của Trùng tộc, đặc biệt là đường hầm lốc xoáy tinh vân.”
"Kim loại dị chủng từ Phong Phách hoa thể dùng với lượng lớn cho đạn nổ, là thứ t.h.u.ố.c tiên để đối phó với bọn Trùng tộc và Dị loại thông thường. Nó thể giúp chúng phá vỡ lớp vỏ phòng thủ của Trùng tộc, giáng cho chúng đòn chí mạng!"
Nói xong một cách đầy phấn khích, Tố Bất Ngôn bất ngờ đổi chủ đề, hỏi Hạ Sơ Kiến: “ mà, con bao nhiêu kim loại dị chủng Phong Phách hoa ? Ít quá thì ...”
Hạ Sơ Kiến nghĩ ngợi: “Ngài cần bao nhiêu ạ?”
Ánh mắt Tố Bất Ngôn gần như lộ vẻ tham lam: “...Càng nhiều càng !”
Hạ Sơ Kiến: “...Ngài cứ cho một con cụ thể , dựa theo tình hình của trận chiến là .”
Cô cũng cung cấp lượng vô hạn lắm, nhưng điều đó là thể... Rừng Dị Thú bao nhiêu năm nay, ước chừng cũng chỉ sản sinh chừng đó thôi.
mà, hình như những cây cô trồng ở nhà cũng đang sinh trưởng? Kim loại dị chủng cũng thể tự sinh trưởng ? Hạ Sơ Kiến mang theo nghi hoặc trong lòng, Tố Bất Ngôn, thôi.
Tố Bất Ngôn vẻ thất vọng, vò đầu gãi tai : “Để tính toán một chút... Không , thử nghiệm mới yêu cầu tối thiểu là bao nhiêu.”
Sau đó, lao những cuộc thử nghiệm và tính toán căng thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1695-moi-chuyen-deu-noi-duoc-thong.html.]
Hạ Sơ Kiến : “Ngài cứ bận , con về đây. Khi nào ngài tính xong, gửi tin nhắn cho con, con sẽ cố gắng tìm cho ngài.”
Tố Bất Ngôn vẫy vẫy tay mà buồn ngẩng đầu lên: “Đi mau mau! Lát nữa sẽ gửi thông cho con !”
Hạ Sơ Kiến gật đầu, rời khỏi phòng thí nghiệm vũ khí của Tiêm tinh hạm, trở chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ của . Cô một nữa thực hiện bước nhảy gian, trở về nhà ở khu Tây 150 tinh cầu Thiếu Phủ.
Đội chiếc mũ bảo hiểm bịt kín bộ, cô hỏi Thất Lộc: “Thất Lộc, em kiểm tra mấy thứ là kim loại chứ thực vật?”
Thất Lộc im lặng một hồi lâu. Mãi đến khi Hạ Sơ Kiến đỗ chiến cơ hình dơi nhà chứa máy bay gần khu kiến trúc giả cổ, giọng thiếu niên của Thất Lộc mới cất lên đầy muộn màng:
“Chủ nhân, kim loại dị chủng vốn dĩ là một loại vật chất các chỉ cực kỳ định. Hơn nữa, trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc cũng ghi chép nào xác nhận những thứ là kim loại. Chỉ tên gọi và công dụng của chúng thôi. Nếu chỉ dựa tên gọi thì chúng là thực vật mà...”
Hạ Sơ Kiến mắng: “Còn ngụy biện! Trong cơ sở dữ liệu của em ngay cả thông vật lý cơ bản của kim loại cũng ?”
Thất Lộc đáp: “...Có chứ ạ. thông vật lý của kim loại dị chủng vốn định. Khi em đo lường, thông vật lý của chúng gần giống với thực vật hơn. Còn bây giờ, khi đại sư Tố đo, thông vật lý của chúng trở thành kim loại . Cụ thể nguyên nhân do thì em . Em ít về kim loại dị chủng.”
Hạ Sơ Kiến giật giật khóe miệng, : “Chị cứ tưởng Thất Lộc em là trí tuệ nhân tạo siêu phàm lắm. Hóa em cũng khuyết điểm ...”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc như sắp : “Chủ nhân! Thất Lộc nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực! Hoàn thiện cơ sở dữ liệu!”
Hạ Sơ Kiến ngờ trí tuệ nhân tạo thể bộc lộ cảm xúc giống con đến , lập tức an ủi: “Chị trách em , em đừng buồn.”
Thất Lộc thút thít: “Chủ nhân, Thất Lộc thật sự là trí tuệ nhân tạo siêu phàm mà! mà... nhưng mà... đúng là em thiếu hụt nhiều kiến thức về mảng kim loại dị chủng . Chủ nhân, Thất Lộc phong phú thêm cơ sở dữ liệu của !”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô lắc đầu: “Chị cũng lấy cơ sở dữ liệu về kim loại dị chủng cho em. Chị sẽ hỏi đại sư Tố, nếu sư phụ đồng ý, thể xin truyền cho em chút tài liệu. Mà thực cũng chỉ như muối bỏ bể thôi.”
Hạ Sơ Kiến bước đến khu đất nơi Tam Tông gieo trồng những loại khoáng sản "kim loại dị chủng" . Trước đó, cô hề nhận điều gì bất thường. bây giờ mảnh ruộng , cô thấy điểm kỳ lạ.
Những "nhành hoa ngọn cỏ" mọc mặt đất vẫn giống hệt như lúc cô thấy chúng trong rừng Dị Thú. Đóa hoa kiều diễm rực rỡ đến mức trông như hoa giả. Mà đúng là hoa giả còn gì nữa... Người là kim loại cơ mà!
Độ bền của những bông hoa bằng kim loại chắc chắn là hàng ngàn, hàng vạn năm... Chỉ là lượng hiện tại, vẻ nhiều hơn so với lúc cô mang chúng từ rừng Dị Thú về.
Hạ Sơ Kiến qua chiếc mũ bảo hiểm bịt kín: “Thất Lộc, Phong Phách hoa và Lạc Mộng hoa ở đây... nhiều hơn so với lúc chúng mới chuyển đến đây trồng ? Chị nhớ lúc mới trồng, chúng chỉ chiếm một góc nhỏ ở bên thôi đúng ? bây giờ em xem, chỗ , chỗ , và cả chỗ nữa, mọc đầy cả ...”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc vang lên trong chiếc mũ bảo hiểm: “ thưa chủ nhân, lúc mỗi loại chỉ một gốc. bây giờ Phong Phách hoa ít nhất mười tám gốc. Lạc Mộng hoa mười gốc. Trên mỗi gốc Phong Phách hoa 1990 bông hoa. Trên mỗi gốc Lạc Mộng hoa 1001 bông hoa.”
Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm: “... Chúng thực vật, mà là kim loại. Đâu thể gọi là 'gốc' nhỉ?”
Thất Lộc im lặng một lát, giọng thiếu niên mang theo chút dè dặt: “... Vậy gọi là cây kim loại nhé?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
"... Khó quá..." Cô lầm bầm, “Nghĩ từ khác xem.”
Thất Lộc dường như đang tra cứu trong cơ sở dữ liệu của . Một lát , giọng thiếu niên của nó mang theo vài phần kinh ngạc và vui mừng, : “Chủ nhân! Em tra tên gọi và thông của loại kim loại dị chủng khả năng sinh trưởng ! Em bảo cơ sở dữ liệu của em cũng xịn mà!”
"Thực chất, chúng đều thuộc các loại khác trong cùng một nhóm lớn kim loại dị chủng. Loại kim loại dị chủng một đặc tính, đó là thể tự sinh trưởng, vì loại kim loại gọi chung là Bàn Kim Linh Phôi."
"Thực , Mê Tân Hoàng Tuyền cũng là một loại Bàn Kim Linh Phôi. Phong Phách hoa còn tên gọi khác là Cốt Tiễn Đích Đồng. Lạc Mộng hoa còn gọi là Y Đàm Tinh. Chúng đều là kim loại dị chủng thuộc nhóm Bàn Kim Linh Phôi, nhưng khả năng tự sinh trưởng. Em nghĩ, chúng là sự kết hợp giữa thực vật và kim loại. Vậy nên, gọi chúng là 'gốc' cũng sai!"
Hạ Sơ Kiến lúc mới hài lòng gật đầu: “Thế còn lọt tai.”
“Được , chúng sẽ hái một nghìn bông Phong Phách hoa . Lạc Mộng hoa thì hái một trăm bông.”
(Hết chương)