Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1701: Viết giấy cam đoan đi

Cập nhật lúc: 2026-09-10 03:37:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến trở về căn nhà mang phong cách kiến trúc giả cổ của , vặn thấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đang cõng hai chiếc ba lô to bự chảng, lạch bạch bước khỏi phòng.

 

​Cô gọi chúng : “Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương, hai đứa tự thu dọn đồ đạc đấy ?”

 

Cô thầm nghĩ, hai robot giúp việc tận tụy như Lục Thuận và A Phi ở đây, khả năng cao là hai đứa nhỏ tự tay đóng gói đồ đạc.

 

​Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương ngẩng lên thấy Hạ Sơ Kiến, liền vui vẻ chạy ùa tới.

 

“Chị ơi, chị về !”

 

“Chị ơi đ.á.n.h đuổi hết sâu bọ kìa!”

 

“Chị ơi giỏi quá!”

 

​Nghe thấy tiếng hai đứa A Vật và Tứ Hỉ cũng lon ton chạy từ phòng , đầu mỗi đứa còn đội thêm một con chim nhỏ.

 

A Vật đội đầu A Uyên.

 

Còn Tứ Hỉ thì đội A Sửu.

 

Trông cũng cân xứng phết.

 

​Hạ Sơ Kiến buồn lắm nhưng cố nhịn, hỏi: “Các em thu dọn đồ đạc xong hết ?”

 

​Chó siêu nhỏ A Vật đáp: “Chị ơi, thu dọn xong hết ạ! Là Lục Thuận giúp chúng em thu dọn đấy!”

 

​Hạ Sơ Kiến sang hai chiếc ba lô to bự lưng Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương: “Vậy hai đứa đeo cái gì lưng thế?”

 

​Ánh mắt Ngũ Phúc lảng tránh. Tiểu Cửu Tương thì Ngũ Phúc, rõ ràng là răm rắp theo lời Ngũ Phúc, bảo .

 

​Hạ Sơ Kiến "ừm" một tiếng, ánh mắt dần mang theo tia áp bức.

 

Cuối cùng, Ngũ Phúc chịu nổi nữa, bực bội ném phịch chiếc ba lô xuống đất, hét lên: “Là đồ mà A Vật với A Uyên mang về đấy ạ! Chúng nó bảo là bảo bối! Hứa là khi nào về tinh cầu Quy Viễn sẽ chia cho bọn em một nửa!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô sang A Vật và A Uyên. Nhớ những lời Tam Tông ban nãy, cô thầm nghĩ, lẽ nào đây là "chiến lợi phẩm" mà hai đứa chạy ngoài mang về?

 

​A Vật và A Uyên cũng đến mức sợ hãi, cuối cùng đồng loạt cúi gằm mặt xuống.

 

A Vật lí nhí : “...Chị ơi, đây là tinh thể Trùng tộc mà bọn em kiếm ở chỗ bọn Trùng tộc đó... Lấy tinh thể rắc lên mấy cây cỏ , chúng sẽ lớn nhanh hơn...”

 

​Hạ Sơ Kiến mới hiểu lắm: “...Tinh thể Trùng tộc? Ở tinh thể Trùng tộc? Các em rắc lên cây gì? Đừng bảo là ngô Đương Khang nhé! Trời đất ơi! Chị ăn cơm nấu từ ngô nhiễm năng lượng Trùng tộc !”

 

​ A Uyên liến thoắng cái mỏ nhỏ: “Chị ơi! Không ngô Đương Khang ! Là mấy cái cây chị mang từ rừng Dị Thú về , Phá Chướng Dương Xỉ Tuyệt Mệnh Hoa gì gì đó...”

 

​Hạ Sơ Kiến tức khắc thở phào nhẹ nhõm. Ra là mấy loại kim loại dị chủng đó! Vậy thì .

 

cô bỗng lờ mờ hiểu chuyện gì đó, lẩm bẩm: “Thảo nào lớn nhanh thế, hóa là do các em 'bón phân'...”

 

​Hạ Sơ Kiến lấy bình tĩnh, hỏi tiếp: “Các em lấy tinh thể Trùng tộc ở ?”

 

​Gà con lông vàng A Sửu ngây thơ ngốc nghếch lên tiếng: “Chị ơi, là do A Sửu ăn sâu, nên A Vật và chị A Uyên dẫn A Sửu tìm sâu ăn...”

 

​Hạ Sơ Kiến chợt vỡ lẽ: “... Các em đừng bảo là mò đến chiến trường đ.á.n.h với Trùng tộc ở tinh cầu Thiếu Phủ đấy nhé?! Có thương ? Có ai phát hiện ?!”

 

​Hạ Sơ Kiến lúc lòng rối như tơ vò, thậm chí còn bốc đồng kiểm tra ngay các đoạn video trực tiếp từ chiến trường, đặc biệt lo lắng cẩn thận ai đó hình dáng thực sự của A Vật, A Uyên, và cả A Sửu nữa! Ba đứa nhỏ vẫn trưởng thành, cô thể để khác phát hiện chúng. Ngay cả Tố Bất Ngôn Hoắc Ngự Sân cũng . Đây là trách nhiệm của cô đối với chúng.

 

​ A Uyên cất giọng lanh lảnh: “Chị ơi, ... Bọn em vẫn luôn bám theo lưng chị mà... Có mấy con sâu mù mắt định đ.á.n.h lén chị, đều bọn em... A Sửu ăn thịt hết ! Không ai thấy bọn em !”

 

​Hạ Sơ Kiến: “!!!”

 

Cô chấn động: “Cái gì?! Các em luôn bám theo lưng chị á?! Các em... các em tàng hình ?”

 

Ngoài tàng hình , cô nghĩ cách nào khác để thấy chúng.

 

​Chim sẻ mập A Uyên gật đầu: “Vâng ạ, dù bọn em cũng dùng hư ảnh mà, khác thấy .”

 

Nó nghiêng đầu nghĩ ngợi: "Lần thứ hai chị đ.á.n.h cái con sâu bự chảng , bên trong mùi thối lắm, mùi thối của sâu. A Sửu thèm ăn, A Vật định ăn thì chị b.ắ.n một phát s.ú.n.g nát bét ." Giọng điệu chừng tiếc nuối.

 

​ A Vật cũng gật gù phụ họa: “... Bên trong một chút chút long khí mục nát, tuy ngon lắm, nhưng còn hơn .”

 

​Hạ Sơ Kiến quỳ một chân xuống mặt chúng, chút cảm động : “Có các em lo lắng cho chị nên mới bám theo chiến trường tiền tuyến ?”

 

​A Vật toét miệng híp mí, gì, trông đáng yêu cực kỳ.

 

A Uyên ánh mắt lảng tránh, đông ngó tây, kiên quyết cô.

 

​Còn gà con lông vàng A Sửu thì ý thức chuyện . Nó cục tác hai tiếng : “Chị ơi! Ngũ Phúc bảo chị đ.á.n.h nguy hiểm lắm. A Sửu giúp chị! A Sửu ăn sâu mà! Anh A Vật và chị A Uyên cũng giúp chị, thế là bọn em cùng luôn!”

 

​Quả nhiên là giúp cô…

 

Hạ Sơ Kiến hít sâu một , dịu giọng: “Chị vui vì các em giúp chị, các em lắm, nhưng đừng giúp nữa nhé. Mức độ nguy hiểm của chiến tranh vượt xa tưởng tượng của các em. Lần nghĩa là cũng bình an vô sự. Các em vẫn lớn, đừng chị lo lắng.”

 

​A Vật lên tiếng: “ chị ơi, nếu bọn em , chị mấy con sâu bự đ.á.n.h lén !”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

Sự thật đúng là như . Bởi vì từ đầu chí cuối, cô hề phát hiện Trùng tộc nào định đ.á.n.h lén !

 

​Hạ Sơ Kiến định bụng tìm cơ hội hỏi Thất Lộc cho nhẽ. Tại những phát hiện Trùng tộc đ.á.n.h lén, mà ngay cả việc A Vật, A Uyên và A Sửu bám đuôi cô nó cũng gì!

 

Thất Lộc cần nâng cấp ? Ý nghĩ đó xẹt qua đầu Hạ Sơ Kiến.

 

​Sau đó, cô Ngũ Phúc đang trưng vẻ mặt chột lấm lét. Hạ Sơ Kiến lúc hiểu . Việc A Vật, A Uyên và A Sửu nghĩ đến chuyện chạy ngoài gian giúp cô tác chiến, là do Ngũ Phúc xúi giục!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1701-viet-giay-cam-doan-di.html.]

Đứa trẻ mới chính là kẻ đầu sỏ thực sự của cái đám nhóc tì . là khôn lanh quá cơ…

 

​Hạ Sơ Kiến thở dài, vẫy tay gọi Ngũ Phúc đang sợ sệt co rúm : “Ngũ Phúc, em đây.”

 

​Ngũ Phúc giật hoảng hốt, lùi vài bước, cảnh giác : “Chị ơi, tuy em , nhưng em vẫn là con nít. Chị đ.á.n.h con nít !”

 

​Hạ Sơ Kiến bảo: “Ai là sẽ đ.á.n.h em?”

 

“Lại đây, chị hỏi em chuyện .”

 

​Ngũ Phúc dò xét: “... Chắc chắn đ.á.n.h chứ?”

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Không đánh.”

 

​Ngũ Phúc điều kiện: “Chị giấy cam đoan .”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

Thằng nhãi ranh , tin cô!

 

​Hạ Sơ Kiến lườm nó một cái: “Em bao nhiêu chữ mà còn đòi giấy cam đoan!”

 

“Mau đây! Không là chị đ.á.n.h đòn thật đấy!”

 

​Tiểu Cửu Tương thấy lập tức òa lên, nhào lòng Hạ Sơ Kiến, rõ lời: “Chị ơi đừng đánh! Tiểu Cửu Tương dám tái phạm nữa !”

 

​Hạ Sơ Kiến ôm lấy cơ thể bé nhỏ mềm mại của nó, trái tim như tan chảy thành nước.

 

Cô dỗ dành: “Không đánh... Chị đ.á.n.h Tiểu Cửu Tương ...”

 

“À đúng , Tiểu Cửu Tương giúp chị ngoài thu hồi bộ mấy cái cây mang từ rừng Dị Thú về ? A Vật, A Uyên và A Sửu cùng Tiểu Cửu Tương nhé, nhớ đừng để bọn Tần Vọng Lam chị Hạ Miêu thấy Tiểu Cửu Tương 'thu hồi' thế nào, ?”

 

​A Vật, A Uyên và A Sửu đồng thanh ran, chạy theo Tiểu Cửu Tương ngoài.

 

Chó con Tứ Hỉ nghiêng đầu Hạ Sơ Kiến và Ngũ Phúc, ngoan ngoãn rạp xuống mặt họ.

 

​Hạ Sơ Kiến dứt khoát phệt xuống sàn nhà, một tay vuốt ve cún con, một tay ôm Ngũ Phúc lòng, hỏi: “Ngũ Phúc , trí tuệ nhân tạo của cơ giáp chị dạo dở chứng lắm, gặp vấn đề thôi. Không em cách nào nâng cấp cho nó ?”

 

​Ngũ Phúc ngóc đầu lên từ trong lòng Hạ Sơ Kiến, đôi mắt to tròn sáng long lanh chớp chớp cô, nghi hoặc hỏi: “Trí tuệ nhân tạo của cơ giáp chị ạ? Ở thế?”

 

Vừa , nó sờ lên chiếc vòng cổ hoa bỉ ngạn của Hạ Sơ Kiến.

 

“Là ở chỗ ?”

 

​Lúc Hạ Sơ Kiến vẫn đang mặc cơ giáp, chỉ là đội mũ bảo hiểm. Cô gật đầu đáp: “Chắc là ? Ngũ Phúc giúp chị ?”

 

​Ngũ Phúc buông tay , giọng điệu mang theo chút tiếc nuối, lắc đầu : “Không ... Ngũ Phúc giỏi đến thế nha!”

 

​Hạ Sơ Kiến hỏi dồn: “Chẳng em còn tối ưu hóa và nâng cấp cả trí tuệ nhân tạo của khẩu s.ú.n.g ngắm của chị cơ mà?”

 

​Ngũ Phúc trưng vẻ mặt vô tội: “Đâu ... Súng ngắm của chị xịn , còn nhiều gian để tối ưu hóa nữa . Trí tuệ nhân tạo của cơ giáp chị cũng cực kỳ xịn luôn, xịn hơn cả của s.ú.n.g ngắm nữa cơ!”

 

Ngụ ý là, nó khả năng nâng cấp tối ưu hóa trí tuệ nhân tạo cơ giáp của Hạ Sơ Kiến.

 

​Hạ Sơ Kiến nheo mắt: “... Vậy ?”

 

​Ngũ Phúc gật đầu lia lịa: “Vâng ạ ạ!”

 

​Hai thêm một lúc nữa, Ngũ Phúc vẫn nhất quyết giữ nguyên điệu bộ đó, cạy miệng cũng khác .

 

Hạ Sơ Kiến cũng thôi vòng vo thăm dò nữa. Dù thì đợi cơ hội, hỏi thẳng Thất Lộc là ngay nâng cấp thôi.

 

​Một lát , Tiểu Cửu Tương vui vẻ dắt bọn A Vật, A Uyên và A Sửu chạy về, báo cáo: “Chị ơi! Thu hồi xong hết !”

 

​Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “Nhanh thế cơ ?! Tiểu Cửu Tương nhà giỏi quá mất!”

 

Nói , cô ôm cả Tiểu Cửu Tương lòng, hỏi: “Tiểu Cửu Tương, cơ giáp của chị nâng cấp, em nghĩ cách nào ?”

 

​Tiểu Cửu Tương nghi hoặc sang Ngũ Phúc, hỏi: “... Nâng cấp như thế nào ạ?”

 

​Ngũ Phúc giải thích: “Là cho cơ giáp của chị xịn hơn !”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Tiểu Cửu Tương vẻ như hiểu, hào hứng sang hỏi Hạ Sơ Kiến: “Cơ giáp của chị ạ?”

 

​Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một lát, ấn vòng cổ hoa bỉ ngạn, thu hồi cơ giáp trong vòng cổ đưa cho Tiểu Cửu Tương: “Tất cả ở trong , em cách nào ?”

 

​Tiểu Cửu Tương nắm lấy chiếc vòng cổ, im lặng cảm nhận một lúc, đó bắt đầu nắn bóp chiếc vòng hoa bỉ ngạn của cô.

 

Chỉ thấy chiếc vòng cổ hoa bỉ ngạn vốn kiên cố thể phá hủy , bàn tay của Tiểu Cửu Tương dẻo quẹo như một cục đất nặn, thể tùy ý nhào nặn biến hình.

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

Thật thể tin nổi, đó chính là lớp vỏ ngoài của cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái của cô đấy!

 

​(Hết chương)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...