Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1706: Bắc Thần loạn hay không, do Hạ tỷ quyết định

Cập nhật lúc: 2026-09-10 03:37:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân dứt lời, phòng livestream chìm sự tĩnh lặng trong chốc lát.

 

​Bởi vì, đây cũng từng là suy nghĩ của nhiều , đặc biệt là hội hâm mộ của Hoắc Ngự Sân. Tuy nhiên, khi họ kịp rục rịch lên tiếng, Hoắc Ngự Sân phản ứng cực nhanh, lập tức dùng tài khoản xác thực tên thật của để bình luận trực tiếp trong phòng livestream của hoàng gia.

 

​[Hoắc Ngự Sân]: Bệ hạ, chứng mất trí nhớ của thần vẫn khỏi, thể đảm đương chức vụ thống soái. Thần càng nguyện ý cấp phó cho Hạ trung tá, sự chỉ huy của cô để chiến đấu chống Trùng tộc!

 

​Tố Bất Ngôn cũng lập tức dùng tài khoản của lên tiếng.

 

​[Tố Bất Ngôn]: Bệ hạ, mắt mà , Đế quốc Bắc Thần , xét về phương diện tác chiến với Trùng tộc, một ai dạn dày kinh nghiệm hơn Hạ trung tá.

 

​Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân đang livestream dường như khựng một chút, nhưng nhanh nở nụ :

 

“Hóa là Tố đại sư. Đã lâu gặp, Tố đại sư dạo vẫn khỏe chứ?”

 

​Tố Bất Ngôn dứt khoát " thì cho trót", tiếp tục bình luận thẳng livestream.

 

​[Tố Bất Ngôn]: Bệ hạ, trong thời gian ngài dưỡng bệnh trong khoang y tế, thần nhận lời thỉnh cầu của Hạ trung tá, mượn chiến cơ hình dơi của Đế quốc. Nhờ mới thể di tản bộ 7 tỷ dân Thiếu Phủ an chỉ trong vòng tám tiếng.

 

​Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân lộ vẻ kinh ngạc, hỏi :

 

“...Là chiếc chiến cơ hình dơi của trẫm ? Không cả, tình thế cấp bách tùy cơ ứng biến, trẫm sẽ trách tội Hạ trung tá. Cô cũng là vì cứu dân Thiếu Phủ mà thôi. Nếu trẫm chìm trong giấc ngủ ở khoang y tế, thì chẳng cần Hạ trung tá yêu cầu, trẫm cũng sẽ tự phái chiến cơ hình dơi của hỗ trợ di tản.”

 

​[Tố Bất Ngôn]: Bệ hạ minh! Hiện tại tất cả dân đều chuyển đến Tàng Qua, Khảm Ly và Quy Viễn. Bệ hạ, Bắc Thần cũng nên mở cửa tiếp nhận một bộ phận dân ?

 

​Nữ đế mỉm đáp:

 

“Những ai giấy phép cư trú tại Bắc Thần chắc chắn thể tới đây. Về điểm , cứ liên hệ với Nội các. Còn điều trẫm biểu dương ngày hôm nay, chính là Hạm đội Tinh tế 5 vô cùng dũng! Và cả Hạ Sơ Kiến trung tá – lập vô chiến công! Trẫm đang đốc thúc Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng Quân đội lập tức xác minh chiến công, đó dựa đó để phong tặng quân hàm và chức vụ tương ứng.”

 

​"Mọi cứ yên tâm, Hạ trung tá mà các vị yêu mến, chắc chắn sẽ chỉ dừng ở quân hàm trung tá nữa! Cô ít nhất cũng sẽ thăng lên cấp tướng!"

 

​Dưới sự bảo đảm chắc nịch của Nữ đế, quần chúng đang theo dõi cuối cùng cũng yên tâm.

 

​Sau đó nàng tiếp: “Thực trẫm cho Hạ trung tá tiếp tục chiến trường. Mà là trẫm cảm thấy, Đế quốc cần nhiều hơn nữa những vị tướng lĩnh khả năng tác chiến với Trùng tộc! Mọi thể chỉ đổ dồn hy vọng một Hạ trung tá , đúng ?”

 

​"Huống hồ, trẫm còn một nhiệm vụ mới giao cho Hạ trung tá. Trẫm hy vọng cô thể vì trẫm, vì Đế quốc, huấn luyện một lực lượng đặc nhiệm chuyên đối phó với Trùng tộc! Như , chúng thể giảm bớt áp lực cho năm hạm đội tinh tế chủ lực!"

 

​Lời của Nữ đế thực sự khiến cảm thấy hứng thú. Hơn nữa, ai nấy đều vô cùng tán đồng. Bởi vì " thể bỏ tất cả trứng một giỏ". Bọn họ quả thực thể chỉ trông cậy một Hạ Sơ Kiến để lãnh đạo đại quân đối đầu với Trùng tộc. Nhỡ cô xảy chuyện bất trắc, họ trông cậy ai? Vì thế, đề nghị của Nữ đế nhanh chóng nhận sự ủng hộ nhiệt liệt từ xuống Đế quốc.

 

​Ngay cả bản Hạ Sơ Kiến xong cũng cảm thấy lý. Cô thể đ.á.n.h bại Trùng tộc, nhưng cũng thực tâm bản duy nhất việc đó. Điều kiểm chứng qua hai chiến dịch qua. Cô nhất thiết cần nhiều tham gia chiến đấu hơn thì mới thể giành chiến thắng cuối cùng! Giống như việc cuối cùng cô quyết định giao các loại thực vật "kim loại biến dị" cho Tố Bất Ngôn để cải tạo đạn d.ư.ợ.c thông thường . Bằng cách đó, những binh sĩ bình thường cũng thể cầm s.ú.n.g lên để tiêu diệt Trùng tộc!

 

​Việc Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân nhắc đến một "lực lượng đặc nhiệm" đ.á.n.h Trùng tộc cũng khơi dậy sự tò mò của . Nữ đế giữ kín như bưng, còn cố ý đùa rằng "trẫm úp mở một chút", khiến cả phòng livestream vang, bầu khí nhanh trở nên sôi nổi.

 

​……

 

​Sau khi buổi phát sóng trực tiếp kết thúc, Hạ Sơ Kiến trong phòng chỉ huy của tinh hạm tiêm kích, thẫn thờ bản đồ thực tế ảo mặt.

 

​Tố Bất Ngôn uể oải lên tiếng: “Đáng tiếc thật đấy Sơ Kiến, con chắc chắn thăng Nguyên soái .”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Hoắc Ngự Sân cũng trầm giọng : “Trần Vinh Nam thăng Nguyên soái, bọn họ sẽ phong hàm đó cho Sơ Kiến nữa .”

 

​Lúc Hạ Sơ Kiến mới cất lời: “...Đây là cái mà các gọi là chính trị ? Đã đến nước mà vẫn quên lục đục đấu đá lẫn .”

 

​Tố Bất Ngôn nhún vai: “Ở , ở đó giang hồ. Con thấy mấy bộ truyện mạng tiên hiệp , tu luyện đến tận Luyện Hư, Hợp Đạo, thậm chí là Đại Thừa mà vẫn còn đấu đá ầm ầm đấy thôi!”

 

​Hạ Sơ Kiến bật : “Sư phụ cũng truyện mạng nữa hả?”

 

​Tố Bất Ngôn đáp: “Khoảng thời gian lánh nạn ở vùng quê, lúc rảnh rỗi việc gì , khá nhiều. Con đừng đùa, mấy bộ phết đấy. Căn bản là trí tưởng tượng của họ bay bổng vô tận, xứng đáng để những công tác nghiên cứu khoa học như chúng tham khảo!”

 

​Hạ Sơ Kiến gì thêm, chỉ mỉm giơ ngón tay cái về phía Tố Bất Ngôn để bày tỏ sự thán phục.

 

​Tố Bất Ngôn dậy: “Hết chuyện của , về Quy Viễn đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1706-bac-than-loan-hay-khong-do-ha-ty-quyet-dinh.html.]

​Hạ Sơ Kiến liền dặn: “Người nhà của con cũng về Quy Viễn . Sư phụ, ngài giúp con để mắt, chăm sóc họ nhiều một chút nhé.”

 

​Tố Bất Ngôn tùy ý gật đầu: “Chuyện cần con dặn, tự khắc sẽ chăm nom.”

 

​Hạ Sơ Kiến bảo: “Để con dùng chiến cơ hình dơi loại nhỏ đưa ngài về.”

 

​Lúc đến đây, Tố Bất Ngôn bằng chiếc chiến cơ hình dơi cỡ lớn khả năng nhảy vọt gian do "mượn" từ Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân. Hiện tại, nhiệm vụ chuyển giao vũ khí và di tản dân cư thành, chiếc chiến cơ đó trở phận hoàng cung tại thủ đô Bắc Thần. Đó vốn là phương tiện chuyên dụng của bệ hạ.

 

​Đám thuộc hạ mà Tố Bất Ngôn mang theo cũng lên chuyến bay di tản cuối cùng để trở về thủ đô. Chỉ còn một nán đây để quan sát hiệu quả của cuộc thử nghiệm dùng hoa Lạc Mộng lên tinh thú. Hiện giờ xem hiệu quả . Các thiết vận hành bình thường, trí tuệ nhân tạo thể tự động dữ liệu và đưa phán đoán chính xác, ông cần túc trực ở đây mãi nữa.

 

​Vốn dĩ định tìm một chiếc phi thuyền tinh tế qua đường lỗ sâu để trở về Quy Viễn. Nay Hạ Sơ Kiến bằng lòng dùng chiến cơ hình dơi khả năng nhảy vọt gian đưa ông về, tất nhiên là cầu còn . Nếu thể kết thúc hành trình chỉ trong hai mươi phút, thì ai dại gì mà mất hơn hai mươi tiếng đồng hồ lết qua lỗ sâu cơ chứ?

 

​Hoắc Ngự Sân cạnh thấy bèn lên tiếng: “Sơ Kiến, cô về Quy Viễn thì tiện thể giúp đưa Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành qua đây luôn nhé.”

 

​Hạ Sơ Kiến mừng rỡ hỏi: “Quân tịch của hai cũng giải quyết xong ?!”

 

​Hiện tại, Hoắc Ngự Sân đang trong quá trình khôi phục quân tịch, đó sẽ chính thức điều đến Hạm đội Tinh tế 5 để phó chỉ huy cho Hạ Sơ Kiến.

 

​Anh gật đầu: “Quân tịch của hai họ cũng đang theo quy trình. Trước đó, vì sợ lộ phận của nên họ việc tại Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ ở Quy Viễn chứ theo tới đây. Hiện giờ bắt đầu xử lý quy trình , bọn họ qua đây sớm một chút cũng .”

 

​Hạ Sơ Kiến vội đáp: “Vậy thì thành vấn đề! sẽ đưa họ tới. Anh bảo họ mau chóng thu xếp đồ đạc , bay về nhanh lắm.”

 

​Hoắc Ngự Sân lấy máy , bắt đầu gửi tin nhắn cho Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành.

 

​……

 

​Tố Bất Ngôn hớn hở bước theo Hạ Sơ Kiến lên chiếc chiến cơ hình dơi loại nhỏ của cô. Quá trình nhảy vọt gian khởi động. Quả nhiên, hai mươi phút , họ tiến phận thành phố Mộc Lan Quy Viễn.

 

​Chiếc chiến cơ của Hạ Sơ Kiến chuyển sang chế độ phi hành thông thường, từ từ hạ cánh xuống nhà chứa trong trang viên của cô. Tố Bất Ngôn mượn chiếc xe chuyên dụng đồ cổ đậu sẵn ở đó để sang khu trang viên nhà .

 

​Cả hai khu trang viên đều bao bọc bởi bức tường rào cao 3 mét kéo dài chạm đất. ở đoạn ranh giới giáp , hai nhà trổ một cánh cửa nhỏ. Tố Bất Ngôn thẳng từ nhà Hạ Sơ Kiến qua cánh cửa đó để về nhà .

 

​Hạ Sơ Kiến bên cánh cửa vẫy tay: “Sư phụ tạm biệt nhé!”

 

​Tố Bất Ngôn ngoảnh đầu , chỉ giơ tay vẫy vẫy rảo bước qua cánh cửa nhỏ. Hạ Sơ Kiến bên là phần ranh giới của trang viên họ Tố. Sau khi bước qua, Tố Bất Ngôn thể dùng phương tiện bên trong để về khu dinh thự chính. Cô đợi một lát, đóng cánh cửa mới về khu nhà chính của .

 

​Khu nhà cũng xây dựng . Hiện tại trang viên họ Hạ ba tòa kiến trúc để ở. Tòa đầu tiên là khu dinh thự chính bốn tầng dành cho Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương cùng Tam Tông và đám nhóc tì sinh sống. Tầng ba và tầng bốn cùng thực chất là một căn hộ thông tầng (duplex). Bên lòng đất còn thêm ba tầng hầm.

 

​Ngoài , còn hai tòa nhà khác ở hai bên trái của dinh thự chính. Theo ý tưởng thiết kế ban đầu, một tòa dành cho thợ vườn và đội bảo vệ; tòa còn dành cho bảo mẫu và quản gia.

 

​Đương nhiên hiện tại nhà cô chẳng thợ vườn, bảo vệ, bảo mẫu quản gia nào cả. Ở đó chỉ nhóm mười của Hạ Miêu và nhóm tám của Tần Vọng Lam, phân sống tại hai tòa nhà hai bên . Vừa , hai tòa nhà đó nhiều phòng, hơn nữa đều là dạng phòng suite nhỏ phòng tắm riêng, nên ở vô cùng rộng rãi và thoải mái.

 

​Hạ Sơ Kiến ngắm nghía. Khi bước phòng khách của dinh thự chính, cô vô cùng bất ngờ khi thấy hai lâu gặp.

 

​Là thím Trần và Oanh Oanh!

 

​Hạ Sơ Kiến mừng rỡ kêu lên: “Thím Trần, Oanh Oanh, hai tới đây? Oanh Oanh nghỉ học ?!”

 

​Oanh Oanh cũng vô cùng mừng rỡ. Cô bé nhào tới ôm chầm lấy Hạ Sơ Kiến: “Sơ Kiến, cuối cùng cũng gặp ! Cậu giỏi quá mất! Ngầu y như hồi học cấp ba !”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Con bé chắc chắn xem hot search ... Cái gì mà "Trường Nhất trung loạn , do Hạ tỷ quyết định", còn cả phiên bản phóng đại "Bắc Thần loạn , do Hạ tỷ quyết định" nữa chứ! là rước thêm phiền phức cho cô mà!

 

​Oanh Oanh vẻ mặt ngượng ngùng của cô bạn, bĩu môi : “Chuyện thì gì mà ngại? Nói sự thật cả mà!”

 

​Hạ Sơ Kiến cãi : “Làm gì ! Căn bản sự thật! Hồi cấp ba bận tối mắt tối mũi, lấy thời gian mà quản trường Nhất trung loạn chứ?”

 

​Oanh Oanh lanh lảnh: “ mà Sơ Kiến , hồi còn học, trong trường quả thực ngoan hơn hẳn nha! Chẳng tên lưu manh nào dám bén mảng đến cửa lớp quậy phá !”

 

 

 

 

 

Loading...