Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1708: Vòng lặp vận may
Cập nhật lúc: 2026-09-10 03:37:35
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến trực tiếp lái chiếc chiến cơ hình dơi loại nhỏ đến trang viên của Xa Trúc Nhân ở phía bắc. Sau đó, cô hì hục bê từng rương từ nhà chứa cơ giáp xuống hầm.
Hạ Sơ Kiến và Xa Trúc Nhân mất hơn hai tiếng đồng hồ mới chuyển hết bộ hoàng kim kho bạc ngầm trong trang viên mới. Xa Trúc Nhân dẫn cô kiểm tra từng rương vàng óng ánh, đó lấy hai thỏi vàng nặng trĩu nhét tay cô, bảo rằng đây là tiền thù lao bốc vác hôm nay.
Hạ Sơ Kiến vui sướng bay lên, đến mức thấy mặt trời . Bao nhiêu bực dọc trong lòng quả nhiên tan biến hết. Cô thậm chí còn nghĩ, là trực tiếp giải ngũ luôn cho xong. Quân đội và đám của Nữ đế thích thể hiện thế cơ mà, thì cứ để họ đóng vai chính, tiền tuyến mà chiến đấu với Trùng tộc. Cô thà an tâm ở nhà ườn cho sướng. Ngày ngày nấu ăn cùng cô ruột, trang sức với bác gái, chẳng tuyệt hơn ? Làm mà, quan trọng nhất là vui vẻ.
Hạ Sơ Kiến cách tự an ủi bản . Cô hớn hở về trang viên họ Hạ, tìm Hạ Viễn Phương một nữa. Cuối cùng, cô tìm thấy bà ở phòng thí nghiệm tầng hầm.
Hạ Sơ Kiến rón rén hỏi: “Cô ơi, cô cách nào cho con ốm một trận ? Cái loại ốm mà hại đến cơ thể, nhưng khác khám thì chắc chắn là bệnh thật, hơn nữa còn bệnh đến mức liệt giường dậy nổi ?”
Hạ Viễn Phương nhíu mày: “Đang yên đang lành, tự dưng giả bệnh? Không con tiền tuyến đ.á.n.h giặc nữa chứ? Lúc cô , cô ủng hộ con nhập ngũ. nếu con quyết tâm , thì nhớ rõ trách nhiệm của một quân nhân, thể kiểu 'bữa đực bữa cái' . Đã mặc quân phục , con thể tự coi như dân thường nữa. Con mang vai sứ mệnh đấy.”
Hạ Sơ Kiến hề phản bác, lặng lẽ đợi Hạ Viễn Phương cằn nhằn xong mới nhỏ giọng : “...Bệ hạ điều con khỏi Hạm đội Tinh tế 5, để của gia tộc Đạm Đài lên nắm quyền kiểm soát.”
Hạ Viễn Phương: “!!!”
"...Bệnh! Phải bệnh ngay lập tức! Thật đúng là mớ giẻ rách! Ai mà thèm rảnh rỗi chơi đùa với bọn họ chứ!" Hạ Viễn Phương ngoắt thái độ 180 độ.
Hạ Sơ Kiến mỉm : “Cô ơi, e là lắm ? Thế còn trách nhiệm thì ?”
Hạ Viễn Phương bực dọc: “Mặc kệ cái trách nhiệm c.h.ế.t tiệt ! Người còn chẳng thèm quan tâm, chúng việc gì để ý?!”
Hạ Sơ Kiến tiếp tục tủm tỉm: “Cô ơi, thế còn sứ mệnh?”
Hạ Viễn Phương gắt: “Sứ mệnh của con chính là sống thật cho cô! Cấm cãi!”
Nói xong, bà lập tức lấy những viên t.h.u.ố.c thường điều chế, chọn một lọ đưa cho Hạ Sơ Kiến: “Trong ba viên. Con chia uống trong hôm nay, ngày mai và ngày . Đảm bảo bệnh đến mức gượng dậy nổi. Dù ngự y trưởng đích đến khám cũng sẽ khuyên con lập tức khoang y tế dài hạn.”
Hạ Sơ Kiến gật gù: “Con ngay là cô đồ mà.”
Hạ Viễn Phương thở dài: “...Hay là nhổ cỏ tận gốc, giải ngũ luôn cho xong chuyện?”
Hạ Sơ Kiến đáp: “Con cũng nghĩ giống cô đấy. mà thể giải ngũ ngay lúc , sẽ khiến nghĩ con oán hận với quyết định của bệ hạ... Mặc dù thực tế là con oán hận thật, bực thật, nhưng thể để họ , công tác bề mặt vẫn cho tròn trịa.”
Nói , Hạ Sơ Kiến ngửa cổ nuốt viên t.h.u.ố.c đầu tiên.
Hạ Viễn Phương cảm khái cháu gái: “Sơ Kiến nhà chúng , nay cách vòng vo ứng phó . Thật sự trưởng thành .”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thực cô trưởng thành từ lâu, chỉ là cô kiềm chế tính tình của . bây giờ, cô cảm thấy cần thu liễm một chút. Bởi vì ngày nổi cáu thì cũng chỉ là cáu kỉnh suông, còn bây giờ nếu nổi giận, cô thực sự đủ năng lực để " gỏi" tất cả bọn họ! Kẻ nắm trong tay vũ khí sắc bén, sát tâm tự nhiên sẽ sinh . Cho nên hiện tại, cô cần học cách kiểm soát cảm xúc.
Hạ Sơ Kiến nán chuyện với Hạ Viễn Phương một lúc mới trở về phòng.
Đội chiếc mũ bảo hiểm cơ giáp bịt kín mít lên đầu, Hạ Sơ Kiến đăng nhập tài khoản quân đội, lệnh: “Thất Lộc, cho một lá đơn xin nghỉ phép.”
Rất nhanh, một lá đơn hiện lên màn hình kính lọc. Hạ Sơ Kiến lướt qua một lượt, thấy cũng tạm bèn gửi thẳng cho cấp . Cấp hiện tại của cô là Úy Tắc - Tổng trưởng Tham mưu của Bộ Tổng tác chiến. Người tiền nhiệm là Trịnh Hưng cách chức dê tế thần và đá . Nghe đồn Úy Tắc là tâm phúc do đích Dung Thối Địch đề bạt lên. khi nhậm chức, dường như ông cũng thường xuyên cùng chiến tuyến với Dung Thối Địch.
Hạ Sơ Kiến chút ít về những chuyện , nhưng cô lười can dự mấy cái gọi là đấu tranh chính trị của giới thượng tầng. Cô cũng chẳng buồn với Úy Tắc. Việc xin nghỉ là theo đúng quy trình công việc. Với chức vụ hiện tại, nếu xin nghỉ ốm, cô cần giấy chứng nhận từ bác sĩ quân y cấp cao hoặc y sư cấp ngự y của hoàng gia. Hiện tại cô tờ giấy nào, nhưng trong đơn cô yêu cầu cử một bác sĩ quân y cấp cao đến tiền tuyến Thiếu Phủ để khám bệnh cho cô.
Đối phương nếu đến Thiếu Phủ, qua lỗ sâu cũng mất nhanh nhất là mười mấy tiếng. Tất nhiên, nếu họ mượn chiếc chiến cơ hình dơi cỡ lớn của Nữ đế, họ thể đến nơi chỉ trong vòng hơn mười phút.
Sau khi gửi đơn báo cáo nghỉ ốm, Hạ Sơ Kiến lập tức lái chiếc chiến cơ hình dơi loại nhỏ khả năng nhảy vọt gian của phòng chỉ huy tinh hạm tiêm kích ở Thiếu Phủ.
Hoắc Ngự Sân vẫn đang ở đó quan sát bản đồ thực tế ảo, đồng thời chương trình tự động theo dõi năng lượng tinh tú. Thấy Hạ Sơ Kiến , cất tiếng chào: “...Sắp xếp thỏa hết chứ?”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Xong xuôi .”
Hoắc Ngự Sân hỏi tiếp: “Khang Thiện Hành và Mạnh Quang Huy qua đây cùng cô luôn ?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô quên béng mất chuyện đó. mà kể cả nhớ , cô cũng sẽ đón họ . Bản cô sắp rời , việc gì kéo hai đó đến đây bia đỡ đạn?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1708-vong-lap-van-may.html.]
Hạ Sơ Kiến trả lời thẳng mà bước tới cạnh Hoắc Ngự Sân, đoạn mã đang một lúc mới lên tiếng: “... đón họ. mới gửi báo cáo xin nghỉ ốm lên quân đội . Chắc một lát nữa sẽ bác sĩ quân y cấp cao tới khám và cấp giấy chứng nhận cho .”
Lúc Hoắc Ngự Sân mới đầu , đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt: “...Sắc mặt cô trông tệ thật.”
Hạ Sơ Kiến mới uống một viên thuốc. Thế nên "bệnh tình" của cô hiện tại tuy đến mức quá nghiêm trọng, nhưng các triệu chứng bắt đầu biểu hiện rõ. Hạ Sơ Kiến thầm giơ ngón tay cái tán thưởng y thuật "thần kỳ" của cô ruột trong lòng.
Hoắc Ngự Sân thu hồi ánh mắt, khuyên: “Trong tinh hạm tiêm kích khoang y tế loại nhất, cô đó nghỉ một lát , ngày mai khỏe, đến mức xin nghỉ ốm?”
Hạ Sơ Kiến thở hắt : “Không xin ạ... Làm thế thì ai nấy đều giữ thể diện.”
Giọng điệu vẻ . Hoắc Ngự Sân ngừng gõ phím, hẳn sang cô: “Đã xảy chuyện gì?”
Hạ Sơ Kiến đội mũ bảo hiểm cơ giáp lên. Hoắc Ngự Sân hiểu ý, cũng đội mũ của , cả hai bắt đầu trò chuyện qua hệ thống thông tin nội bộ của cơ giáp.
Anh hỏi : “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Hạ Sơ Kiến kể: “Tố đại sư báo cho , quân đội và bệ hạ quyết định đưa mới đến thế vị trí của . sẽ điều . Cái danh xưng 'lực lượng đặc nhiệm' mà bệ hạ nhắc đến livestream chắc chắn chỉ là cái cớ để hất cẳng thôi.”
Hoắc Ngự Sân lạnh giọng: “Vậy thì sẽ tạm thời khôi phục quân tịch nữa. sẽ bảo Khang Thiện Hành và Mạnh Quang Huy lập tức rút đơn xin gia nhập.”
Vừa , gửi tin nhắn cho hai .
Quy trình khôi phục quân tịch của Hoắc Ngự Sân vốn đang tiến hành. Chừng nào tất bước cuối cùng, vẫn quyền rút đơn xin bất cứ lúc nào. Anh ấn nút hủy bỏ cái một.
Bên , Mạnh Quang Huy và Khang Thiện Hành đang chực chờ để bay qua, kết quả thấy Hạ Sơ Kiến mà nhận tin nhắn của Hoắc Ngự Sân. Hai phục tùng tuyệt đối, chỉ cần Hoắc Ngự Sân lệnh là họ sẽ theo ngay tắp lự. Thế là hai lập tức nhờ bạn bè trong quân đội lấy cớ "nghỉ ốm" để rút đơn .
Thực , đơn của họ đang kẹt ở cửa ải cuối cùng quân bộ. Vốn dĩ họ định "tiền trảm hậu tấu", cứ sang tính , vì đằng nào khi Hoắc Ngự Sân chính thức nhậm chức ở Hạm đội 5 thì chẳng ai dám khó họ nữa. Giờ thì , chẳng cần xin xỏ gì nữa. Cái thế lực đang ngáng đường kẹt cổ họ vô tình giúp họ một ân tình lớn…
Sau khi rút đơn xong, cả hai báo ngay cho Hoắc Ngự Sân.
Hoắc Ngự Sân với Hạ Sơ Kiến: “Xem đám đó dòm ngó vị trí của cô từ lâu . Khang Thiện Hành và Mạnh Quang Huy báo , đơn của họ kẹt ở bước cuối cùng, thông qua . Nhờ thế mà họ rút đơn về dễ dàng.”
Hạ Sơ Kiến mỉm : “Thế thì quá. là vận may mà... Khi vận may tới thì dù đối phương cố tình ngáng chân, cuối cùng vẫn biến thành một vòng lặp may mắn thôi!”
Hoắc Ngự Sân: “...”
là lạc quan, dù gặp tình cảnh nào cũng thể tự thuyết phục bản rằng đó là sự an bài nhất.
Anh bật , khẽ lắc đầu: “Đã thì cũng cố gắng gì nữa. Hạ trung tướng, từ nay về , sẽ phó quan cho cô.”
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “Thật ? chỉ mới là trung tá thôi, phong trung tướng chính thức . vinh hạnh lớn đến mức một vị Nguyên soái phó quan ?”
Hoắc Ngự Sân trầm đáp: “Trên chiến trường, quân hàm là thứ quyết định tất cả. Hơn nữa, cô sẽ là chỉ huy tối cao của 'lực lượng đặc nhiệm' cơ mà. Được phó quan cho cô là vinh hạnh của .”
Hạ Sơ Kiến tươi rói: “Vậy ? Thế thì cứ mỏi mắt mong chờ nhé.”
Hai chuyện đầy nửa tiếng, mà một vị y sư cấp cao thực sự chiếc chiến cơ hình dơi cỡ lớn của Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân tới thẳng tiền tuyến Thiếu Phủ để khám bệnh cho Hạ Sơ Kiến.
Đi cùng vị y sư đó còn Kỷ Hoàng Trinh - nữ quan cấp cao, đại diện cho cả Nữ đế và Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân.
Vừa thấy Hạ Sơ Kiến, bà vẻ tiếc nuối: “Sao Hạ trung tướng đổ bệnh thế ? Không là thương đấy chứ? Nếu Trùng tộc đả thương thì khó chữa lắm...”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô thản nhiên đáp lời: “Nếu Trùng tộc đả thương thật, thì giờ ngài nên đến để viếng tang chứ đến thăm bệnh .”
Kỷ Hoàng Trinh gượng gạo: “Là do lỡ lời, vẫn nên mời y sư qua khám cho ngài thì hơn.”