Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1724: Điều quan trọng nhất trong những điều quan trọng
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:27:05
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước phòng Hạ Sơ Kiến, Tố Bất Ngôn kinh ngạc khi thấy Hoắc Ngự Sân cũng ở đây.
Anh đang chiếc ghế sô-pha lười cửa sổ sát đất với dáng vẻ vô cùng nhàn nhã, đùi một chú ch.ó cỏ nhỏ đang bò, chính là chú ch.ó tên Tứ Hỉ của nhà Hạ Sơ Kiến.
Hoắc Ngự Sân một tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tứ Hỉ, một bên ngẩng đầu chào Tố Bất Ngôn. Nụ mặt trông ngứa đòn một cách khó hiểu.
Tố Bất Ngôn Hoắc Ngự Sân, hồ nghi hỏi: “Cậu tới đây gì?”
Hoắc Ngự Sân bình tĩnh đáp: “ hiện tại là cận vệ của Hạ trung tướng. Anh cô tầm quan trọng thế nào đối với chiến dịch của chúng mà.”
Tố Bất Ngôn gật gật đầu: “Thế thì còn . Sơ Kiến hiện tại quả thực là nhân vật quan trọng hàng đầu của chúng . , Sơ Kiến, con tìm việc gì?”
Hạ Sơ Kiến đưa chiếc bình nhỏ cho , : “Trong một loại nước đặc biệt, thể nhanh chóng loại bỏ các mảnh vỡ gen Trùng tộc, dị loại, cũng như sự ô nhiễm tinh thần lực của tà thần. Con hỏi sư phụ một chút, nếu chế tạo loại nước thành các bình xịt phun sương nhỏ thì cần bao nhiêu thời gian? cần sản xuất mười vạn bình.”
Tố Bất Ngôn chấn động: “Cái gì?! Có thể nhanh chóng loại bỏ mảnh vỡ gen Trùng tộc, cùng với ô nhiễm tinh thần của tà thần và dị loại ?! Thứ nghịch thiên thế , con lấy từ ?! Viện Khoa học Hoàng gia của Đế quốc nghiên cứu mười mấy năm, đến nay vẫn bất kỳ thành quả nào! Tuy kiến thức của bằng con, nhưng con cũng thể lừa !”
Hạ Sơ Kiến đáp: “Ngài thể tự thử nghiệm tính năng mà.”
Tố Bất Ngôn nhận lấy chiếc bình, khách sáo : “Thử nghiệm thì chắc chắn là thử . Chỗ đang một ít mảnh vỡ gen Trùng tộc và tàn dư ô nhiễm tinh thần lực của dị loại cao cấp. Ta sẽ lập tức mang về thử xem .”
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc: “Sao ngài mấy thứ ?”
Tố Bất Ngôn đáp nhẹ bâng: "Chúng cũng luôn nghiên cứu đặc tính của những thứ , phát triển các loại vũ khí liên quan. Chỉ là thành quả gì thôi. Vẫn là nhờ Sơ Kiến chia sẻ cho thứ thế ..." Hắn chớp chớp mắt với Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến chút mất tự nhiên dời tầm mắt , hắng giọng một tiếng : “Sư phụ, ngài mau thử nghiệm . Nếu kết quả khả quan thì lập tức đưa sản xuất. Ngài báo cho con cần bao nhiêu nước loại , con sẽ cho ngài. Còn nữa, thứ thời hạn bảo quản. Sản xuất xong là dùng hết ngay. Để lâu nó sẽ tự động mất tác dụng đấy.”
Tố Bất Ngôn vội : “Vậy thử nghiệm ngay đây, con đợi kết quả của nhé!”
Nói xong, Tố Bất Ngôn lập tức khởi động cơ giáp thế hệ thứ hai của , bay thẳng về.
Nãy giờ Hoắc Ngự Sân vẫn luôn im lặng, chỉ bất động thanh sắc xem. Đợi đến khi Tố Bất Ngôn hấp tấp rời , Hoắc Ngự Sân lúc mới sang Hạ Sơ Kiến, hỏi: “Cô chia sẻ thứ gì với Tố Bất Ngôn ?”
Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ, chuyện cũng cần thiết giấu Hoắc Ngự Sân. Thế là cô kể cho về loại kim loại dị chủng mang tên "Bàn Kim Linh Phôi", cùng với việc Tố Bất Ngôn lợi dụng chúng để cải tạo vũ khí đạn d.ư.ợ.c .
Hoắc Ngự Sân bừng tỉnh đại ngộ, : “Đây chính là sự tự tin để Nữ đế và giới thượng tầng quân bộ gạt cô sang một bên, để cho kẻ khác hái quả ngọt ? Cô cũng hào phóng thật đấy, tự chơi đến mức cáo ốm xin nghỉ luôn...”
Hạ Sơ Kiến mỉa mai: “Lúc nghĩ nhiều đến . Chỗ sư phụ cũng chỉ giúp lập thêm chút công lao, đại khái cũng nghĩ sâu xa. Ai mà ngờ những đó, ngay tại thời điểm mấu chốt dám qua cầu rút ván chứ?”
Hoắc Ngự Sân lạnh: “Hai các cô cũng thật là, một dám nghĩ, một dám . Nếu sớm với một tiếng, để Tố Bất Ngôn báo cáo chuyện lên lúc .”
Hạ Sơ Kiến tỏ vẻ bận tâm, đáp: “Thôi bỏ , sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ . Bệ hạ vốn thích , dùng lý do thì cũng sẽ dùng lý do khác, đằng nào thì cô cũng sẽ trọng dụng .”
Hoắc Ngự Sân chăm chú cô: “... Tại bệ hạ ấn tượng với cô?”
Sắc mặt Hạ Sơ Kiến sầm xuống, : “Làm ? Sao hỏi cô ? cô chèn ép, thế hóa là của ? Anh đang chứng minh cũng , rằng là một nạn nhân hảo đúng ?”
Hoắc Ngự Sân ngờ Hạ Sơ Kiến nhắc tới "xù lông". Tuy nhiên, cẩn thận tự kiểm điểm một chút, cũng cảm thấy cách hỏi của dễ gây hiểu lầm. Không trách Hạ Sơ Kiến phản ứng gay gắt như .
Anh vội giải thích: “ ý đó. chỉ phân tích xem bệ hạ bắt đầu thích cô từ khi nào. Theo lý thuyết, cô là Hoàng đế của đế quốc, tại còn chèn ép cô? Cô cũng tranh giành ngôi vị với bà . Sự thù địch của cô dành cho cô, theo thấy, chút khó hiểu.”
Hạ Sơ Kiến nhướng mày, hỏi: “... Anh chắc chắn là sẽ tranh ngôi Hoàng đế với cô đến ?”
Hoắc Ngự Sân hỏi ngược : “Cô sẽ vì d.ụ.c vọng Hoàng đế của cá nhân mà phát động một trận chiến với cô ?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô ỉu xìu đáp: “Đương nhiên là . còn những chuyện quá đáng như .”
Hoắc Ngự Sân phân tích: “Vậy nếu cô và cô mối liên hệ nào, cô cũng tranh giành ngôi vị với cô , thế thì tại sự thù địch của cô đối với cô lớn đến thế?”
Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ: “Đại khái là do ghen tị? Ghen tị vì đ.á.n.h giặc giỏi hơn cô , uy tín trong lòng dân chúng và quân đội đều cao hơn cô ?”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Anh cảm giác khó tin: “... Chỉ vì thế thôi ?”
Hạ Sơ Kiến nhún vai: “Dù cũng hiểu cô ghen ghét nghiêm trọng đến thế... Giống như , theo lý thuyết, và cô là của hai thế giới. thậm chí còn dựa cô để thăng quan, thế nhưng kết quả thì ...”
Hoắc Ngự Sân cũng là quyết đoán, lập tức : “Nếu như thì cần phân tích nữa. Ban đầu còn tưởng giữa hai hiểu lầm gì đó. Nếu hiểu lầm, cứ để nó như thế . sẽ để cô tổn thương cô.”
Hạ Sơ Kiến : “ thể tự bảo vệ bản . Ngược là Hoắc soái, mới chính là từng chịu thiệt thòi lớn trong tay cô đấy.”
Khóe miệng Hoắc Ngự Sân giật giật, đáp: “Dù thì cũng sẽ chuyện đó nữa.”
Lời thì Hạ Sơ Kiến tin. Hoắc Ngự Sân kiểu vấp ngã mãi ở cùng một cái hố. Anh chịu thiệt một , chắc chắn sẽ để bản chịu thiệt thứ hai bằng chiêu cũ. Nếu Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân vẫn dùng thủ đoạn cũ để đối phó với Hoắc Ngự Sân, Hạ Sơ Kiến tin chắc rằng Nữ đế nhất định sẽ ăn trái đắng…
Cô thầm nghĩ trong lòng, gật gật đầu : “Được như là nhất. Để dẫn xem những kim loại dị chủng đó.”
Nói , Hạ Sơ Kiến dẫn Hoắc Ngự Sân đến khu ruộng Tam Tông.
Ban đầu Hoắc Ngự Sân còn tưởng cô sẽ dẫn đến một nhà kho nào đó... Mãi cho đến khi bờ ruộng, những bụi cây mọc um tùm khắp mặt đất, chìm sâu sự hoài nghi nhân sinh.
là ai? đang ở ? đang gì?
Hoàn mang đến một cảm giác mộng ảo nay là ngày tháng năm nào.
"... Đây là... kim loại dị chủng ? Tuy rằng kiến thức của nhiều lắm, nhưng cô cũng đừng hòng lừa gạt ." Hoắc Ngự Sân bình tĩnh lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1724-dieu-quan-trong-nhat-trong-nhung-dieu-quan-trong.html.]
Hạ Sơ Kiến bật một tiếng, giải thích: “Đây quả thực là kim loại dị chủng, Tố đại sư đích thử nghiệm và chứng thực . Có dữ liệu vật lý đàng hoàng để chứng minh. Tuy nhiên, chúng cũng thể tiếp tục sinh trưởng, giống hệt như thực vật. Anh phân bón mà chúng cần là gì ?”
Hoắc Ngự Sân liếc cô một cái: “... Chắc là con đấy chứ?”
Hạ Sơ Kiến : “Đương nhiên là con . Là tinh thể Trùng tộc, loại tinh thể ngưng tụ từ t.h.i t.h.ể của Trùng tộc.”
Hoắc Ngự Sân chớp chớp mắt. Hai chữ "tinh thể" và "Trùng tộc", tách thì đều , nhưng ghép với thì chẳng quen thuộc chút nào. Anh nhàn nhạt đáp: “Xin rửa tai lắng .”
Hạ Sơ Kiến hứng thú bừng bừng kể: “Vậy , một loại Trùng tộc cũng giống hệt như dị chủng , bên trong cơ thể chứa lõi năng lượng ? Sau khi tiêu diệt loại Trùng tộc , lõi năng lượng trong cơ thể chúng sẽ lập tức đông đặc thành tinh thể. Dùng loại tinh thể phân bón thì thể khiến những kim loại dị chủng giống hệt cây cỏ tiếp tục sinh trưởng. Đây mới là cảnh giới tối cao của kim loại dị chủng chứ... Các là những kim loại dị chủng trưởng thành , tự cách lớn lên thôi!”
Câu cuối cùng, Hạ Sơ Kiến khum hai tay thành hình chiếc loa, đặt bên miệng hét lớn về phía thửa ruộng.
Những cây kim loại dị chủng mọc ruộng đồng loạt đung đưa cành lá và nụ hoa, giống như hiểu lời cô , rung lên xào xạc.
Hoắc Ngự Sân trố mắt một màn . Anh trầm mặc trong giây lát, hỏi: “Sao cô tinh thể Trùng tộc là phân bón của loại kim loại dị chủng ? Rồi cô từ mà tên của loại kim loại dị chủng là Bàn Kim Linh Phôi?”
Hạ Sơ Kiến nheo mắt, thầm nghĩ Hoắc Ngự Sân lúc nào cũng thích hỏi cho nhẽ cặn kẽ, thói quen chút nào. Cứ giấu nhẹm những thắc mắc đó trong lòng giống hệt Tố Bất Ngôn, hỏi miệng thì khó lắm ?
Cô đưa cho Hoắc Ngự Sân một câu trả lời tương tự: “ cho .”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Tốt lắm, cá tính. Câu nghẹn họng cứng lưỡi. Còn tiếp tục gặng hỏi nữa ? Người thẳng là ! Lại còn tuyên bố thẳng thừng là cho cơ... Biết tìm chỗ nào lý bây giờ?
Hoắc Ngự Sân hít sâu một , dặn dò: “Nếu , chuyện cần báo cáo lên . Cứ coi như đây là thành quả nghiên cứu của Tố Bất Ngôn, thực hiện bảo mật ở mức độ cao nhất, kể cả đối với giới thượng tầng quân bộ và hoàng thất Đạm Đài.”
Hạ Sơ Kiến định mở miệng Tố Bất Ngôn là chừng mực, thì chợt nhớ tới , hình như sư phụ báo cáo trực tiếp chuyện lên ... Mặc dù mục đích ban đầu là , là giúp cô giành lấy chiến công lớn nhất. Chỉ tiếc là, nó chẳng tác dụng gì đối với cô.
Hạ Sơ Kiến chấn chỉnh tinh thần, : “Để nhắc nhở Tố đại sư một chút.”
Nói , cô gửi cho Tố Bất Ngôn một tin nhắn.
[Hạ Sơ Kiến]: Sư phụ, chuyện liên quan đến mấy kim loại dị chủng , ngài thể giữ bí mật ? Tuyệt đối kể cho bất kỳ ai, một cũng , càng là con đưa cho ngài.
Vài phút Tố Bất Ngôn mới trả lời.
[Tố Bất Ngôn]: Biết , vấp ngã một khôn một chút, sẽ phạm sai lầm tương tự .
Lần Tố Bất Ngôn báo cáo lên chuyện của Phong Phách Hoa và Lạc Mộng Hoa. Đương nhiên, nêu thẳng tên thật của chúng, mà chỉ báo cáo rằng sự hỗ trợ của Hạ Sơ Kiến, nghiên cứu và phát triển thành công hai loại hợp kim, giúp gia tăng đáng kể tính năng của vũ khí đạn dược.
Còn hiện tại, tuyệt đối một chữ cũng sẽ nhắc tới.
Hạ Sơ Kiến yên tâm, với Hoắc Ngự Sân: “Tố đại sư , sư phụ sẽ kể với ai khác .”
Hoắc Ngự Sân gật đầu. Lúc bước xuống ruộng, quan sát những kim loại dị chủng ở cự ly gần. Anh từng thấy qua ít kim loại dị chủng, rõ mỗi loại đều một tập tính độc đáo của riêng nó. Việc kim loại dị chủng thể tự sinh trưởng, trong giới kim loại dị chủng cũng tính là quá kỳ quái.
Anh ngắm một hồi, liền bắt đầu hỏi Hạ Sơ Kiến xem những kim loại đặc tính gì. Hạ Sơ Kiến lượt giới thiệu từng loại. Khi về loại cuối cùng là "Hoa Tuyệt Mệnh", cô ngừng một chút : “Loại , uy lực chắc là mạnh nhất. tại uy lực của nó mạnh nhất thì cũng rõ.”
Hoắc Ngự Sân cô một cái, hỏi: “Người cho cô đây là Hoa Tuyệt Mệnh giải thích vì nó lợi hại như ?”
Có thể khiến cả tà thần vực ngoại tránh xa, thứ quả thật tà môn. Còn tà môn hơn cả tà thần.
Hạ Sơ Kiến nhún vai: “Miễn bình luận.”
Hoắc Ngự Sân thu hồi tầm mắt, thầm nghĩ, cái miệng nhỏ cũng kín kẽ gớm... Anh xoay , hề nhận khóe môi nhếch lên thật cao.
Giới thiệu xong các tính năng, Hạ Sơ Kiến : “Hiện tại chúng cần gieo trồng quy mô lớn những Bàn Kim Linh Phôi – kim loại dị chủng . Cho nên, chúng cần nhiều tinh thể Trùng tộc. Nếu rảnh rỗi, vẫn ghé qua bên Nam Thập Tự Tinh để kiếm thêm chút tinh thể.”
Hiện tại bọn họ chủ động quân, tiêu diệt hư ảnh của Bố Lao Đức. Không chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t hư ảnh phân giáng xuống vùng vũ trụ , mà còn theo dấu vết, xử lý cả chân Bố Lao Đức đang ẩn náu ngoài vách ngăn vũ trụ! Có thể dự đoán rằng, trong một quãng thời gian khá dài tới đây, bọn tà thần vực ngoại sẽ dám nghĩ tới chuyện mượn nhờ "hải đăng dẫn đường" để giáng lâm nữa.
Hoắc Ngự Sân lên tiếng: “Căn cứ theo lời của con Trùng tộc cao đẳng Nặc Phỉ Tư , lượng Trùng tộc cũng đang sụt giảm kịch liệt. Bọn chúng hiện tại chắc chắn phòng ngự vô cùng nghiêm ngặt, khuyến khích việc đến Nam Thập Tự Tinh thời điểm . Nếu chỉ vì tinh thể Trùng tộc thì đáng.”
Hạ Sơ Kiến hỏi: “Vậy cần trồng quy mô lớn nữa ?”
Hoắc Ngự Sân trả lời: “Phải xem Tố đại sư thế nào . Nếu bao nhiêu đó là đủ thì cần. Theo như , điểm khác biệt giữa kim loại dị chủng với các kim loại thông thường kim loại đặc chủng chính là: Khi pha trộn, thông thường chỉ cần một lượng nhỏ kim loại dị chủng là đủ. Năng lực quan trọng nhất của kim loại dị chủng chính là khả năng cải biến tính chất vật lý của các kim loại khác. Mà loại năng lực kỳ thực ảnh hưởng quá nhiều bởi khối lượng của nó.”
Đôi mắt Hạ Sơ Kiến đảo quanh, cô : “Vậy ý của là, chúng cần đến Nam Thập Tự Tinh để lấy tinh thể Trùng tộc nữa?”
Hoắc Ngự Sân gật gật đầu: "Bên phe Trùng tộc hiện cũng đang gặp vấn đề vô cùng lớn." Anh ngừng một lát tiếp: “Chắc là do cô phá hủy xưởng ấp trứng của chúng, nên mới khiến chúng lâm cảnh thiếu hụt thế hệ kế cận.”
Hạ Sơ Kiến phần đắc ý, chắp tay lưng : “ bảo là tay chiếm ưu thế mà lị! Cứ nơm nớp lo sợ chờ đối phương đ.á.n.h tới thì thật sự vô cùng động. Ý là, giả sử dâng biểu xin Nữ đế bệ hạ xuất chiến, dẫn theo một hạm đội đ.á.n.h thẳng sào huyệt của Trùng tộc ở Nam Thập Tự Tinh thì ?”
Hoắc Ngự Sân chút do dự lắc đầu: “Không chút nào. Cô , sẽ chỉ khiến bệ hạ càng thêm chán ghét cô thôi.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô đồng tình phản bác: “Cô vốn dĩ thích , chán ghét thì gì bất thường chứ? cô cũng là một Hoàng đế, chẳng lẽ việc quan trọng nhất của cô là bảo vệ đế quốc khỏi Trùng tộc công hãm ? Một khi còn đế quốc, cô cái thá gì mà đòi hoàng đế nữa.”