Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1725: Cô kiêu ngạo, nhưng cô không nói
Cập nhật lúc: 2026-09-11 05:27:06
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Ngự Sân hết sức bao dung, : “Cô là hoàng đế, nên hiểu sinh vật mang tên hoàng đế . Việc quan trọng nhất của họ là bảo vệ ngai vàng của gia tộc Đạm Đài, chứ đế quốc .”
"Nếu ngai vàng của gia tộc còn, họ thà để quốc gia diệt vong cũng màng."
"Nếu tâm lý 'coi gia tộc là quốc gia' đó, thì là một vị hoàng đế đủ tư cách."
"Bởi vì chẳng vị hoàng đế nào đặt lợi ích của đại chúng lên hàng đầu cả."
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thật khó hiểu loại tâm lý .
cũng thể là do cô hoàng đế chăng?
Dù cô thử đặt vị trí hoàng đế để suy nghĩ thì vẫn thể loại chuyện đó. Cô lắc đầu hỏi: “Chẳng lẽ lấy một vị hoàng đế nào đặt lợi ích của đại chúng lên hàng đầu ?”
Hoắc Ngự Sân phóng tầm mắt về phía chân trời xa xăm, thở dài một tiếng: “Có những con như , nhưng vị hoàng đế nào như thế. Cô hiểu ý ?”
"Vũ trụ rộng lớn như thế, thời gian đằng đẵng như , trong lịch sử nhân loại quả thực từng những đặt lợi ích của đại chúng lên hàng đầu. với những như thế, nên dùng hai chữ 'hoàng đế' - một danh xưng thời đầy rẫy sự phân biệt sang hèn tôn ti và đáng vứt bãi rác lịch sử - để x.úc p.hạ.m cảnh giới và nhân cách của họ."
"Cái gọi là 'hoàng đế', xách giày cho những cảnh giới như cũng xứng."
Hạ Sơ Kiến mà trong lòng dâng lên sự ngưỡng mộ, chậm rãi : “... Thật sự vĩ đại như ? Hoắc Ngự Sân, từng gặp ?”
Hoắc Ngự Sân trầm mặc hồi lâu, tiếp tục : “Đáng tiếc sinh quá muộn, cơ hội sống cùng thời đại với những vĩ nhân như .”
Hạ Sơ Kiến cái hiểu cái , thầm nghĩ, mười ngàn năm lịch sử của Đế quốc Bắc Thần vẫn luôn do gia tộc Đạm Đài hoàng đế, chẳng lẽ đang đến Thất Sa nữ đế triều đại Đạm Đài ?
Thế nhưng, đó cũng là đặt lợi ích của đại chúng lên hàng đầu? Đó là một kẻ lụy tình cấp độ đỉnh cao cơ mà... Chính là kiểu yêu mỹ nhân màng giang sơn đó!
Hạ Sơ Kiến trong lòng cảm thán, lặng lẽ "phun tào" đủ kiểu.
Hoắc Ngự Sân liếc cô một cái liền cô hề để tâm đến những gì . Anh tự giễu trong lòng, tiếp đó : “Thực trắng , trong thâm tâm bệ hạ, đại khái chắc xem cô là thực sự thể đ.á.n.h bại Trùng tộc.”
"Chỉ cần bà nghĩ , thì sẽ bao giờ giao đại quân của Đế quốc Bắc Thần... tay cô ."
Hạ Sơ Kiến bĩu môi, : “Thôi, coi như gì.”
"Vậy chúng cứ binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, cùng chờ c.h.ế.t ."
Hoắc Ngự Sân: “...”
Anh an ủi Hạ Sơ Kiến, liền chuyển chủ đề: “Gần đây yên tâm lắm về vấn đề an ninh bên phía cô, tính dọn tới đây ở, ?”
Hạ Sơ Kiến dời sự chú ý, lập tức hỏi : “Vậy bác gái ở một , liệu an ?”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Anh thầm nghĩ, nếu mà câu , chỉ e sẽ ngất mất. Tuy nhiên thẳng , chỉ đáp: “ thể cùng dọn tới đây luôn.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thế ... dường như cũng là …
Hồi ở khu Tây 150 tại Thiếu Phủ Tinh, sống cùng cũng vui vẻ mà. Cô cần khỏi nhà vẫn thể cùng Xa Trúc Nhân chế tác trang sức, nghĩ thôi thấy thú vị .
Cô : “... Vậy phiền hai quá ? Thật cũng chỉ cách mấy bước chân, cần thiết ...”
Hoắc Ngự Sân ngắt lời cô: “Không , chúng thấy phiền.”
Nói , lập tức nhắn tin ngay cho Xa Trúc Nhân để về đề nghị .
Xa Trúc Nhân trả lời trong tích tắc: [Không thành vấn đề! Dọn ngay và luôn!]
Hoắc Ngự Sân đưa tin nhắn trả lời cho Hạ Sơ Kiến xem.
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô thực sự ngờ, Xa Trúc Nhân dọn đến đây như !
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút : “Để với cô cô một tiếng, giúp bác gái dọn đồ .”
Hoắc Ngự Sân gật đầu: “ cũng nên đến chào cô Hạ một tiếng, mới về dọn đồ.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Khóe miệng cô giật giật, : “Muốn thì cùng .”
Cô cảm thấy cô cô nhà thực cũng khá quý Hoắc Ngự Sân, đại khái sẽ đồng ý yêu cầu của thôi. Quả nhiên, khi cô cùng Hoắc Ngự Sân bước phòng thí nghiệm của Hạ Viễn Phương và về chuyện dọn đến đây, Hạ Viễn Phương mừng rỡ mặt, đồng ý ngay tắp lự.
Sau khi nhận lời, bà mới nhận dường như điểm , bèn ngượng ngùng : “... Thật hai ở ngay nhà bên cạnh, cách cũng gần, việc gì gọi một tiếng là , nhất thiết dọn tới ở chung chứ?”
Hoắc Ngự Sân mỉm : “Thưa cô Hạ, tuy là nhà kế bên, nhưng từ dinh thự nhà cô đến nhà cháu cũng cách một kilomet.”
"Nhỡ việc gì xảy , cách cũng hề ngắn ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1725-co-kieu-ngao-nhung-co-khong-noi.html.]
Hạ Viễn Phương gật gật đầu, : “Vậy phiền cháu . Mẹ cháu bận tâm chứ?”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Mẹ cháu cũng dọn tới đây, hy vọng cô Hạ phiền.”
Hạ Viễn Phương vội xua tay: “Không phiền phiền, sống chung một mái nhà giống như hồi ở Thiếu Phủ Tinh, thực cũng tiện.”
Hoắc Ngự Sân lúc mới yên tâm. Sau khi chào tạm biệt Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương, trở về bàn bạc chuyện chuyển nhà với Xa Trúc Nhân.
Xa Trúc Nhân : “Chẳng cần mang theo thứ gì cả. Mẹ đặt hàng Tinh Võng , mua hẳn một bộ mới chăn ga gối đệm và quần áo sinh hoạt thường ngày các kiểu để gửi thẳng sang chỗ Sơ Kiến. Hai bên đều sẵn, khỏi mất công khiêng tới dọn lui.”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Vậy để con đặt mua thêm một bộ thiết quang não lượng tử.”
Thứ mua tất nhiên là loại quang não tích hợp đồng hồ đeo tay, mà là máy tính để bàn. Dàn máy chủ của nó to bằng nửa cái tủ lạnh.
Xa Trúc Nhân công việc của Hoắc Ngự Sân thỉnh thoảng cần dùng tới máy tính để bàn quang não lượng tử. Bà bảo: “Cũng , mua thêm một bộ , đến lúc đó thể thiết lập mạng đám mây cục bộ để hai bên kết nối dùng chung.”
Hoắc Ngự Sân cũng đang chung suy nghĩ.
…
Sau khi Hoắc Ngự Sân rời , Hạ Viễn Phương kìm bèn hỏi Hạ Sơ Kiến: “... Sao tự nhiên họ dọn tới đây? Thực sự nguy hiểm gì ?”
Hạ Sơ Kiến tin là nguy hiểm gì. Cô cảm thấy Hoắc Ngự Sân và Xa Trúc Nhân tám phần mười là vì sang nhà cô ăn chực nên mới cố ý quá lên. ngẫm , cô thấy phòng bệnh hơn chữa bệnh, hai vị đại thần tọa trấn trong nhà, quả thật cảm giác an ... tăng lên ít.
Bản cô thì chẳng sợ nguy hiểm gì, nhưng nhà cô còn cô cô, thím Trần, Oanh Oanh, Tam Tông, Tứ Hỉ, Ngũ Phúc, còn thêm Tiểu Cửu Tương nữa. Dàn nhân sự mà đối mặt với nguy hiểm thì sức chiến đấu phần đuối.
Về phần A Vật, A Uyên và bé gà vàng A Sửu, Hạ Sơ Kiến cảm thấy chúng nó thể tự khắc chế bản , họa hại khác là do cô dạy dỗ phương pháp . Kẻ nào dám tay với chúng, kẻ đó đúng là chán sống…
Hơn nữa, ba cục cưng ngày thường đều đội lốt động vật nhỏ. Dù tên mù mắt nào định bắt cóc nhà để uy h.i.ế.p cô, thì chúng cũng sẽ rảnh rỗi bắt cóc một chú ch.ó teacup, một con chim sẻ béo, một con gà con màu vàng gì.
Cho nên cô yên tâm về ba nhóc .
Cô vẫn hy vọng một sự tồn tại vô địch như Xa Trúc Nhân tọa trấn trong nhà . Như thì dù Trùng tộc cao đẳng kéo đến, cô cũng chẳng ngán!
Nghĩ tới đây, Hạ Sơ Kiến đ.â.m nôn nóng hơn cả Hoắc Ngự Sân và Xa Trúc Nhân, chỉ hận thể giục họ nhanh chóng dọn tới ngay lập tức.
Hoắc Ngự Sân và Xa Trúc Nhân đợi đến khi đồ đạc đặt mua mạng giao tới mới qua. Bọn họ để địa chỉ nhận hàng trực tiếp là nhà Hạ Sơ Kiến, canh lúc hàng giao đến nơi mới sang ký nhận.
Hạ Sơ Kiến cạn lời đống bưu kiện lớn nhỏ, : “Bác gái ơi, bác thật là... Chỉ cách mấy bước chân thôi mà bác mua luôn đồ mới nguyên một bộ thế .”
Xa Trúc Nhân tủm tỉm đáp: “Như cho tiện. Bác lười bê tới bê lui mấy món đồ lắt nhắt đó lắm, phiền phức.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu, cũng nhà bác chẳng thiếu chút tiền mọn nên thêm gì nữa, chỉ hỏi: “Để cháu mang lên giúp bác, sắp xếp gọn gàng luôn nhé?”
Xa Trúc Nhân gật đầu: “Vậy phiền Sơ Kiến , chúng cùng bóc bưu kiện thôi.”
Hai hào hứng bắt tay khui đồ. Kết quả Hạ Sơ Kiến phát hiện , một phần ba bưu kiện là đồ dùng sinh hoạt và quần áo của Hoắc Ngự Sân. Hai phần ba còn là của Xa Trúc Nhân.
Đồ dùng hàng ngày của phụ nữ nhỉnh hơn một chút cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, Xa Trúc Nhân sắm thêm một bộ dụng cụ chế tác trang sức mới toanh, định bố trí một phòng việc chế tác kim loại ngay tại nhà Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến đương nhiên hăng hái giúp bà một tay sắp xếp. Xa Trúc Nhân : “Cháu đem mấy bưu kiện mang qua cho Ngự Sân , tiện thể giúp thằng bé dọn dẹp một chút luôn.”
Hạ Sơ Kiến "Vâng" một tiếng, gọi robot quản gia Lục Thuận tới, dặn dò: “Lục Thuận, mang đống đồ sang phòng ngủ bên hành lang .”
Nói , cô dẫn Lục Thuận cùng phòng ngủ của Hoắc Ngự Sân.
Dinh thự nhà cô, tầng cao nhất bộ đều là các căn hộ thông tầng (duplex). Cô ở một căn, Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương một căn, A Vật, A Uyên cùng A Sửu một căn. Vẫn còn hai căn trống, vốn định chia cho Tam Tông một căn, Hạ Viễn Phương một căn.
Tuy nhiên, Hạ Viễn Phương thích ở tầng cao nhất, Tam Tông chỉ ở lầu một, thế nên hai căn hộ thông tầng mới bỏ trống.
Hạ Viễn Phương sống tại một căn hộ ở lầu hai, gồm cả thư phòng và phòng thí nghiệm, gần như chiếm hết nửa tầng lầu. Thím Trần và Oanh Oanh cũng ở lầu hai, mỗi một căn hộ ở hai phía hành lang, một đầu phía Đông, một đầu phía Tây, cách khá xa.
Tam Tông cùng chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ sống trong căn hộ ở lầu một. Tuy nhiên, thỉnh thoảng Tứ Hỉ cũng chạy tót lên tầng cao nhất ở chung với nhóm A Vật, A Uyên và A Sửu, hoặc là lẽo đẽo theo ba nhóc chui phòng ngủ của Hạ Sơ Kiến để ăn vạ.
Đội của Hạ Miêu thì đóng quân tại căn biệt thự nhỏ biệt lập ở phía đông dinh thự. Tần Vọng Lam cùng thuộc hạ của ở tại biệt thự nhỏ biệt lập phía tây.
Mỗi khu vực đều độc lập, nhưng cách xa. Vậy nên, tuy quân đông đảo nhưng vẫn đủ chỗ sắp xếp. Thậm chí vẫn còn trống mấy phòng dành cho khách.
Những căn hộ thông tầng tầng cao nhất thực là phòng dành cho khách. vì đối tượng là Hoắc Ngự Sân và Xa Trúc Nhân, nên cả Hạ Viễn Phương và Hạ Sơ Kiến đều sẵn lòng để họ sống ở các căn hộ thông tầng cùng .
Hạ Sơ Kiến dẫn Lục Thuận căn hộ thông tầng phân cho Hoắc Ngự Sân. Hoắc Ngự Sân đang ở trong phòng việc tầng lửng, lắp ráp bộ máy tính để bàn quang não lượng t.ử mới toanh của .
Hạ Sơ Kiến bước , dàn máy chủ to bằng nửa cái tủ lạnh mà tấm tắc kêu kỳ lạ, hỏi: “Sức mạnh tính toán của cỗ máy chắc lợi hại lắm nhỉ?”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Tốt hơn loại gắn đồng hồ một chút, nhưng vẫn sánh bằng sức mạnh tính toán của siêu trí tuệ nhân tạo mạnh nhất Đế quốc .”
Hạ Sơ Kiến tỏ vẻ thản nhiên, nhưng trong lòng âm thầm tự hào: Trí tuệ nhân tạo mạnh nhất Đế quốc cũng lợi hại bằng Thất Lộc nhà cô !
Cô kiêu ngạo, nhưng cô .