Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1732: Nút thắt thời gian

Cập nhật lúc: 2026-09-11 09:54:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Miêu chút do dự, một nữa nâng khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Plasma hạng nặng của lên, b.ắ.n thẳng về phía cái cây khổng lồ mọc đầy nấm hình tai !

 

​Khi chùm năng lượng xuyên thủng lõi cây, những cây nấm hình tai cây tức khắc phát tán bào tử, bay lả tả khắp bốn phía. Một tiếng rít gào chói tai vang lên chực chờ lan rộng khắp đất trời, nhưng giống như thứ gì đó gông cùm xiềng xích, chỉ thể truyền bên trong màn sương đen.

 

​Lúc , Hạ Miêu cũng thấy đồng đội của . Quả nhiên, cảnh tượng đồng đội mọc đầy nấm mặt chỉ là ảo giác. Bọn họ đang ngay cạnh cô, hai ở hai bên tả hữu nhiệm vụ cảnh giới, hai áp lưng cô để bảo vệ phía .

 

​"Cái cây đó đang tiêu tán kìa!" Hạ Hoa căng thẳng nâng s.ú.n.g lên. Cô ở phía bên tay trái Hạ Miêu, luôn là phối hợp tác chiến ăn ý với cô.

 

​Ngay mắt bọn họ, cái cây nấm cao chọc trời cứ thế hóa thành những điểm bào t.ử màu đen li ti. Tiếp đó, màn sương đen hệt như bức tranh thủy mặc dần dần tan biến.

 

​Không gian dấy lên những gợn sóng, tiếng nước chảy róc rách từ xa vọng . Ngay đó, màn đêm một nữa trở về với sự tĩnh lặng. Sương mù đen rốt cuộc cũng biến mất, bãi cỏ rộng lớn quen thuộc hiện . Bọn họ bãi cỏ, màn hình kính lọc mũ giáp phản chiếu ánh sáng rực rỡ của những ngọn đèn đường.

 

​"Xác nhận mục tiêu biến mất."

 

“Báo cáo thương vong.”

 

“Không .”

 

"... Tất cả chúng đều còn sống." Hạ Miêu ánh đèn đường màu trắng phản chiếu màn hình kính lọc, thấp giọng qua kênh liên lạc: “Chúng là đợt cuối cùng , bởi vì điểm neo hình chiếu vẫn tìm thấy.”

 

​Ở phía tây bãi cỏ, một vết nứt mờ ảo lặng lẽ xuất hiện, phảng phất như ác ma mở mắt. Tựa như một cơn ác mộng vẫn tỉnh .

 

​Hạ Hùng - đang tìm kiếm điểm neo hình chiếu ở phía tây - đột nhiên gửi tin nhắn tới: “Trời mưa !”

 

​Hạ Miêu, Hạ Hoa cùng quanh. Trời mưa ở cơ chứ? Rõ ràng chẳng lấy một giọt nước nào. Hạ Hùng đang sảng cái gì ?

 

​Giờ phút , tại phía tây bãi cỏ lớn của trang viên họ Hạ, Hạ Hùng dẫn theo bốn tổ viên đang ngây như phỗng. Trước mắt bọn họ là một cảnh tượng lúc ẩn lúc hiện hệt như trong điện ảnh. Nơi đó đang đổ mưa to tầm tã, nhưng màn mưa ngợp trời cũng chẳng thể rửa sạch tội ác mà bọn họ đang chứng kiến. Đây là một nỗi khiếp sợ vượt quá giới hạn nhận thức của con .

 

​Trong tầm mắt là một bệ tế đàn. Trên tế đàn chất đầy những kẻ mặc áo choàng dài. Hoặc là, bọn chúng thể gọi là nữa, mà chỉ là những khối thịt đang ngừng nhúc nhích. Bọn chúng đè ép lên , dung hợp, c.ắ.n nuốt lẫn , bắt đầu sinh sôi nảy nở vô hạn.

 

​Hạ Tịch chịu nổi nữa, giơ tay b.ắ.n thẳng một chùm năng lượng Plasma. chẳng nên chuyện gì, tế đàn phảng phất như tồn tại ở một gian khác. Chùm năng lượng trong suốt cứ thế xuyên qua tế đàn mặt, giống như xuyên qua một ảo ảnh.

 

​Hạ Hùng c.ắ.n răng, rút pháo quỹ đạo Plasma , đột ngột nã một chùm năng lượng cực lớn!

 

​Cái tế đàn vốn dĩ trông như ảo ảnh đột nhiên ngưng kết thành thực thể vài phần. Vừa vặn chùm năng lượng từ pháo Plasma của Hạ Hùng b.ắ.n xuyên qua. Một luồng hắc khí tuôn trào như núi lửa từ tế đàn, đổ ập xuống, cuốn cả nhóm Hạ Hùng trong.

 

​Hạ Tịch ở phía nhất đột nhiên ngây dại, giơ khẩu s.ú.n.g trong tay lên: " thấy nhà !" Cậu hét lớn: “Ba ơi, ơi! Con tới cứu ba đây!”

 

​Cậu lao thẳng về phía ảo ảnh của tế đàn. Từ tế đàn đó vọng những tiếng gầm rú tựa như muôn vàn con sói đang tru lên. Hạ Hùng nhanh chóng vung bàn tay to như quạt hương bồ , tóm chặt lấy Hạ Tịch, dùng báng s.ú.n.g đập ngất xỉu.

 

cũng bản thể chống cự bao lâu. Ngẩng đầu lên, ở phía cuối màn mưa, thấy đường nét của một thành phố đang dần trở nên chân thực, hiện đường chân trời.

 

​Cái quái gì thế ? Bọn họ đang ở bãi cỏ lớn bên ngoài trang viên nhà họ Hạ cơ mà, đào thành phố!

 

​Bọn họ điều khiển cơ giáp đầu bỏ chạy, nhưng tuyệt vọng phát hiện rằng, bất kể họ tăng tốc độ cơ giáp lên mức nào, cũng thể thoát khỏi ảo ảnh thành phố đang ngày một tiến gần !

 

​Hạ Hùng vội gửi một tin nhắn cho Hạ Miêu.

 

[Hạ Hùng]: Mưa to quá, bọn

 

​Hạ Miêu cuống cuồng trả lời , nhưng bên còn chút tin tức nào nữa. Hạ Miêu bầu trời đêm trong vắt, về phía bãi cỏ phía tây vẫn đang sương mù đen bao phủ. Không hề do dự, cô rốt cuộc cũng gửi tín hiệu gọi khẩn cấp cho Hạ Sơ Kiến.

 

​Tiếng còi báo động "tít tít" nhanh chóng vang lên trong phòng Hạ Sơ Kiến. Hạ Sơ Kiến bừng tỉnh khỏi giấc ngủ. Loại âm thanh cảnh báo , cô quá quen thuộc . Đây chính là còi tập hợp khẩn cấp chiến trường!

 

​Cô vươn tay ấn sợi dây chuyền hoa bỉ ngạn cổ theo phản xạ điều kiện. Cơ giáp Thái Huyền Nữ Thanh Diệu nhanh chóng bao bọc lấy cô.

 

​Kênh liên lạc của cơ giáp truyền đến giọng của Hạ Miêu: "Hạ trung tướng, xảy chuyện ." Tiếp đó, cô tóm tắt những sự việc xảy trong đêm một cách ngắn gọn, súc tích.

 

​Trong lúc chuyện, Hạ Sơ Kiến lao đến cửa, kéo mở cửa phòng. Kết quả, cô thấy Tiểu Cửu Tương cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu, ngủ ngay cửa phòng .

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô bế nhóc lên, : “Tiểu Cửu Tương, em phòng chị ngủ cùng A Vật, A Uyên và A Sửu nhé. Giúp chị trông chừng chúng nó, đừng để chúng nó chạy ngoài, ?”

 

​Tiểu Cửu Tương mở to đôi mắt, ôm chặt lấy cổ Hạ Sơ Kiến, hoảng sợ : “Chị ơi đừng ngoài! Bên ngoài kẻ to đùng! Kẻ sẽ ăn thịt chị mất! Ăn thịt cả Tiểu Cửu Tương nữa!”

 

​Hạ Sơ Kiến vội trấn an nhóc: “Không sợ, sợ! Chị ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ to đùng đó!”

 

​Tiểu Cửu Tương mếu máo: “... Chị ơi, chị đ.á.n.h thắng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1732-nut-that-thoi-gian.html.]

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Sự nghi ngờ mà nhịn cho nổi?! Sắc mặt cô trầm xuống: “Tiểu Cửu Tương, chị thực sự việc gấp, thể đôi co với em lúc . Em mau trong !”

 

​Nói , cô xoay đặt Tiểu Cửu Tương trong phòng, đóng cửa . Tiểu Cửu Tương ở bên trong ai oán đập cửa: “Chị ơi! Chị ơi! Đừng ! Đừng mà!”

 

​Tiếng đập cửa của nhóc lớn đến mức đ.á.n.h thức cả bA Vật, A Uyên và A Sửu.

 

​A Vật tỉnh ngủ liền chun cái mũi nhỏ , lầm bầm: “Thối quá! Có kẻ to xác xâm nhập đây !”

 

​Nó mới bay , Tiểu Cửu Tương liền ngừng đập cửa, xoay lưu loát tóm lấy nó, kẹp cánh tay nhỏ nhắn, lạch bạch về phía giường ngủ. Cậu nhóc lẩm bẩm: “A Vật, chị bảo em trông chừng các , cho các ngoài .”

 

​ A Vật: “...”

 

Lần đầu tiên nó phát hiện , cái nhóc ba đầu nhỏ xíu sức khỏe lớn đến !

 

​A Uyên đậu nhà cây cho mèo, chỉ hé một con mắt đen láy như hạt đậu xanh một cái, nhắm mắt tiếp tục ngủ gà ngủ gật.

 

​A Vật lớn tiếng : “A Uyên! Cậu thương chị nữa ?! Chị ngoài sẽ gặp nguy hiểm đó!”

 

​A Uyên tức giận vặc : “Cậu ngoài mới chị gặp nguy hiểm ! Chị thể để khác phát hiện chúng ! Cậu đừng gây thêm phiền phức cho chị nữa!”

 

​ A Vật: “...”

 

​ A Sửu thì đặc biệt thích xem cảnh A Vật A Uyên mắng mỏ. Hai mắt nhỏ của nó sáng lấp lánh, hệt như đang hò reo: “Đánh ! Đánh !”

 

​Tiểu Cửu Tương vươn bàn tay mũm mĩm , một tay ấn A Sửu đang nhấp nhổm trở tổ, đặt A Vật về nhà cây cho mèo. Bản nhóc thì rúc ổ của Tứ Hỉ ngay bên , tìm một tư thế thoải mái bắt đầu đ.á.n.h một giấc ngon lành. Không hề lo lắng một chút nào nữa.

 

​Hạ Sơ Kiến lúc đến bãi cỏ bên ngoài, hội hợp cùng nhóm Hạ Miêu.

 

​Hoắc Ngự Sân theo sát phía chạy tới, hỏi: “Xảy chuyện gì ?”

 

​Hạ Sơ Kiến : “ tìm nhóm Hạ Hùng. Hoắc Ngự Sân, tọa trấn ở bên , cùng nhóm Hạ Miêu tiếp tục tìm kiếm điểm neo hình chiếu nhé.”

 

​Nói xong, cô điều khiển cơ giáp lao thẳng màn sương đen ở phía tây bãi cỏ.

 

​Hoắc Ngự Sân hít sâu một , kiềm chế sự kích động lao theo cô ngay lập tức, bảo Hạ Miêu tường thuật sự việc xảy một nữa. Đợi Hạ Miêu xong, sắc mặt Hoắc Ngự Sân đột nhiên biến đổi, đăm đăm về phía bãi cỏ phía tây đang ngập tràn sương đen.

 

​Nếu đoán lầm, thực thể thể tạo cảnh tượng tuyệt đối là một sự tồn tại tầm thường. Thứ mà vị thần tạo là ảo cảnh, mà là sự thật. Đây là loại quyền năng đặc biệt chỉ thuộc về một vị Cổ Thần cấp bậc cực kỳ cao.

 

​Tên duy nhất thể nghĩ đến, chính là Ursus.

 

​Ảo cảnh do Ursus tạo , kỳ thực là ảo ảnh. Mà là thần sử dụng quyền năng đặc thù của , để đẩy các vật thể sống một "nút thắt thời gian" chân thực nào đó. Ở đó, thứ đều là ảo giác, mà là sự thật, chỉ là nó diễn ở một chiều gian - thời gian khác.

 

​Theo như , nếu sinh vật đẩy nút thắt thời gian của Ursus, thì vĩnh viễn thể thoát ngoài . Bởi vì chỉ ý thức ném đó, mà cả thể xác cũng . Bọn họ sẽ vĩnh viễn giam cầm tại nút thắt thời gian mà Ursus lựa chọn, trở thành lương thực của thần…

 

​Nếu đoán lầm, thì màn sương đen bãi cỏ phía tây chính là thông đạo hình chiếu của Ursus giáng lâm xuống đây. Hoắc Ngự Sân nghĩ đến đây, tim đau như cắt. Nếu như Hạ Sơ Kiến thể trở về…

 

​Cánh tay run rẩy, rút khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Plasma hạng nặng của , lập tức lao tới. ngay khi tới nơi, màn sương đen bãi cỏ phía tây bỗng chốc tan biến , để lộ bãi cỏ trống trải, đó chẳng lấy một thứ gì. Hạ Sơ Kiến cùng tổ đội năm của Hạ Hùng đều biến mất còn tăm . Phảng phất như hề chuyện gì xảy .

 

​Sắc mặt Hoắc Ngự Sân xanh mét. Quả nhiên là do Ursus dở trò! Anh lập tức xoay , hét lớn với Hạ Miêu: “Tất cả chú ý! Phân tán tìm kiếm điểm neo hình chiếu!”

 

​Chỉ khi tìm điểm neo hình chiếu, mới thể men theo đó tiến thông đạo của Ursus!

 

​Kỳ thực Hoắc Ngự Sân cũng rõ, thông đạo của Ursus vốn cố định. Thông đạo ở giây và thông đạo ở giây thể sẽ dẫn tới những nơi khác . Đương nhiên, vẫn tỷ lệ một phần nghìn tỷ là chúng sẽ dẫn tới cùng một nơi. xác suất đó quá nhỏ bé, nhỏ đến mức thể bỏ qua.

 

​Cho dù tìm thông đạo và lao đó, thì cũng sẽ ở cùng một chỗ với Hạ Sơ Kiến. Trong đầu Hoắc Ngự Sân suy nghĩ xoay chuyển luân hồi, chỉ trong chớp mắt nghĩ thấu nhiều chuyện, tựa hồ như bộ cuộc đời lướt qua mắt.

 

​Anh dự định đ.á.n.h cược một ván bài sinh tử.

 

​Hoặc là tìm thông đạo và bám theo cô. Hoặc là tan biến trong sự hoang vu của thời gian, vĩnh viễn thể trở về. Dù thì cũng đều là một thế giới Hạ Sơ Kiến, sống ở thì gì quan trọng?

 

​Nếu những năm tháng đều là một thế giới vắng bóng Hạ Sơ Kiến, thì dù cho sống thêm ngàn thu vạn đại, phỏng ý nghĩa gì chứ?

 

 

 

 

 

Loading...