Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1738: Đột nhiên tự hào
Cập nhật lúc: 2026-09-11 09:54:50
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến vẫn còn nhớ rõ đó, sự chỉ huy của Hoắc Ngự Sân, mười vạn tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa hành động chuẩn xác hệt như một , mở đường cho cô giữa bầu trời , b.ắ.n xuyên thủng đại quân Trùng tộc.
Lúc đây, tuy chỉ ba , nhưng họ vẫn mang theo khí thế của thiên quân vạn mã!
Khoảnh khắc Hạ Sơ Kiến khởi động mạng lưới đồng bộ, trái tim của cả ba gần như đập cùng một nhịp. Đó là nhịp sinh học của họ mạng lưới ngắm b.ắ.n cưỡng chế đồng bộ tạo thành.
Hạ Sơ Kiến tiếp tục ban bố mệnh lệnh qua kênh thông tin của cơ giáp.
"Súng ngắm Plasma Kẻ Hủy Diệt, dọn dẹp quỹ đạo bay."
"Mạng lưới ngắm b.ắ.n khởi động, tải chế độ đ.á.n.h dấu trường sinh học."
"Mục tiêu: Khối thịt tụ hợp bên ngoài lỗ hổng vực sâu."
Trên kênh thông tin cơ giáp, giọng của Hạ Sơ Kiến khàn nhưng cực kỳ rõ ràng, mang theo sự sắc bén của tinh thần ăn cả ngã về .
Năng lượng ngắm b.ắ.n của cả ba trong chớp mắt đều tập trung về phía Hạ Sơ Kiến. Hạ Hùng và Hạ Dư đều nhắm mắt , phó thác bộ năng lực và tinh thần lực của bản cho mạng lưới ngắm bắn.
Trong tầm của Hạ Sơ Kiến, điểm sáng đ.á.n.h dấu màu xanh lam lạnh lẽo tựa như mũi tên của t.ử thần, khóa chặt vị trí phản ứng năng lượng cuồng bạo nhất bên trong cơ thể khối thịt quái dị phía .
Hạ Sơ Kiến rõ đó thực sự là trung tâm năng lượng của khối thịt , dù cũng cứ b.ắ.n thử một phát xem . Không thì đổi vị trí khác b.ắ.n tiếp. Cách chiến trường thường mang ý nghĩa trả một cái giá thể đoán , thể thành công thì sẽ bỏ mạng. hiện tại, bọn họ còn sự lựa chọn nào khác.
Giọng của Hạ Sơ Kiến vang lên trong hệ thống thông tin của cơ giáp:
"Sẵn sàng."
Trên vai Hạ Sơ Kiến truyền đến một xúc cảm nặng nề và lạnh lẽo. Khẩu s.ú.n.g ngắm Plasma của cô chuyển sang hình thái pháo quỹ đạo ngắm b.ắ.n mini, đang lặng lẽ triển khai bệ đỡ.
Cấu trúc nòng pháo nặng nề vươn dài dọc theo đường cột sống cơ giáp của Hạ Sơ Kiến, những vòng năng lượng tinh vi và phức tạp lượt bừng lên thứ ánh sáng màu vàng tím. Phần vai cơ giáp trồi lên một gai thép nhọn hoắt, vươn từ khẩu pháo quỹ đạo, ghim chặt bệ b.ắ.n phía cột sống cơ giáp.
Qua ống kính ngắm của khẩu pháo , Hạ Sơ Kiến thể thấy rõ ràng từng nhịp co bóp của khối thịt quái dị . Thậm chí, sự chấn động của từng vi sinh vật trong lớp chất nhầy của nó cũng hiện lên vô cùng sắc nét trong ý thức của cô.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy hiệu ứng thị giác chút kỳ lạ. Đây là hiện tượng mà cô từng cảm nhận khi sử dụng hệ thống ngắm b.ắ.n cá nhân.
Rất nhanh, hệ thống ngắm b.ắ.n của cơ giáp phản hồi: Đã khóa mục tiêu.
Khối thịt tạo vật mới bò từ lỗ hổng bên tế đàn, mang hình thù giống như một con hải quỳ thối rữa, giờ đây trong tầm của Hạ Sơ Kiến hồng tâm hình chữ thập màu đỏ tươi khóa chặt một cách chuẩn xác. Theo nhịp độ co bóp lên xuống của nó, năng lượng tích tụ trong hệ thống ngắm b.ắ.n sắp đạt đến đỉnh điểm.
Hơi thở của Hạ Sơ Kiến ngưng trong nháy mắt.
Máu trong như thể đông cứng , xúc cảm truyền đến từ ngón tay cơ khí đang đặt nút bấm khai hỏa là thứ duy nhất chân thật lúc .
Khai hỏa.
Không hề tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Khoảnh khắc mạng lưới ngắm b.ắ.n khai hỏa, chỉ một sự "yên tĩnh" đến tột cùng, tựa như một chiếc lồng sắt cách âm hảo từ trời giáng xuống bao trùm lấy gian.
Một chùm tia sáng màu vàng tím khó thể hình dung, giữa ranh giới của sự tồn tại và hư vô, đường kính xấp xỉ hai mươi centimet, trong nháy mắt x.é to.ạc gian giữa Hạ Sơ Kiến và khối thịt quái dị . Nơi chùm tia sáng quét qua, bản gian tựa hồ cũng co rút bên trong.
Trong chớp mắt, ở nơi tận cùng của chùm tia sáng, vị trí tập trung năng lượng cốt lõi nhất của khối thịt khóa chặt cùng với lớp vật chất sền sệt mang theo xung quanh nó, hề phát nổ cũng hề văng tung tóe.
Nó cứ như tan biến hư .
Hệt như một bức tranh vẽ vụng về bằng phấn bảng đen cục tẩy mạnh bạo xóa sạch, chỉ để một với phần rìa thô ráp. Thậm chí cả âm thanh cũng tước đoạt , sót bất cứ thứ gì, thậm chí chẳng còn dấu vết nào chứng minh nơi đó từng tồn tại thứ gì.
Cứ như thể tất cả chuyện đều chỉ là ảo giác của bọn họ.
Hạ Hùng và Hạ Dư mở choàng mắt. Nhìn chiếc tế đàn nay chỉ còn một nửa khối thịt khổng lồ, hai vẫn chút kịp thích ứng. Thiếu bao nhiêu thứ kỳ dị cổ quái đó, bọn họ ngược còn thấy bình thường.
Hạ Hùng gắng gượng cất tiếng: “Hạ trung tướng, chúng thành công ?”
Thành công ư?
Hạ Sơ Kiến . Cô chỉ tiếp tục cảnh giác chằm chằm cái lỗ hổng tế đàn.
, tuy rằng phát s.ú.n.g chỉ phá hủy đám thịt mới chui từ lỗ hổng ở trung tâm khối thịt bên , mà còn khiến cho phần thịt gốc ban đầu cũng tan thành tro bụi.
mà, cái lỗ hổng đó—rõ ràng xuất hiện từ bên trong khối thịt bên — mà vẫn còn lơ lửng trung phía tế đàn! Không còn khối thịt nào điểm tựa, nó trông giống như ai đó đục một cái lỗ giữa khí, phảng phất như bức màn che đậy cuối cùng của á gian xé toạc, để lộ một góc dữ tợn.
Ngay đó, cái "lỗ hổng vực sâu" lơ lửng giữa trung phát một tiếng gầm rống thê lương, đinh tai nhức óc!
Tất cả những khối huyết nhục trôi nổi bên trong lỗ hổng đó như thể ném chảo lửa cực nóng, điên cuồng run rẩy, cuộn trào và giãy giụa! Tiếng ù ù chúng phát bỗng chốc cất cao, tựa như tiếng thét chói tai lúc hấp hối của hàng tỷ sinh linh, trực tiếp đ.á.n.h sâu hệ thần kinh của Hạ Sơ Kiến, Hạ Hùng và Hạ Dư.
Một cơn bão tinh thần lực vô hình quét qua, cuốn theo nỗi kinh hoàng, sự thống khổ thể miêu tả bằng lời, cùng với một loại cuồng nộ vô năng khó mà lý giải nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1738-dot-nhien-tu-hao.html.]
Lần , đòn tấn công tinh thần lực trực tiếp xuyên thủng lá chắn năng lượng của cơ giáp thế hệ hai, tàn nhẫn đ.â.m thẳng sâu trong ý thức của cả ba. Hạ Hùng và Hạ Dư nhờ ngậm Xích Diễm Lộ nên mới mạt sát ngay lập tức. hai cũng chỉ thể ôm đầu lăn lộn mặt đất, gầm gào xé gan xé phổi mới thể giảm bớt một chút cơn đau buốt tận xương tủy .
Hạ Sơ Kiến cũng cảm thấy não bộ đau nhói, hệt như ai đó túm chặt lấy tóc dùng gạch nện đầu cô . Tầm bao trùm bởi vầng sáng màu xanh sẫm và xanh tím, trong tai là tiếng rít chói tai ở tần cao liên tục ngừng. Vị rỉ sét nồng đậm dâng lên trong cổ họng, m.á.u tươi rỉ từ kẽ răng đang c.ắ.n chặt.
Hạ Sơ Kiến nắm chặt lấy nòng khẩu pháo quỹ đạo, ngón tay cào xước kim loại phát âm thanh chói tai. Nhờ , cô mới miễn cưỡng giữ cho ý thức cơn sóng thần bất thình lình nuốt chửng.
Lúc , tuy đầu đau như búa bổ, nhưng trong lòng cô dâng lên một tia vui sướng.
Bởi vì, cuối cùng cô cũng đòn tấn công tinh thần lực thực sự hình dáng như thế nào!
Hơn nữa, nương theo những cơn đau từng đợt đ.á.n.h ập não bộ, cô đột nhiên phát hiện điều bất thường. Khi cơn đau kịch liệt chạm đến một vị trí nào đó trong não bộ của cô, nó đột nhiên hút tuột trong…
Hạ Sơ Kiến: “...”
Đau đớn... cũng thể hấp thụ ?
Cô theo bản năng thì thầm thành tiếng.
Trên màn hình kính cản sáng của cô lập tức hiển thị dòng chữ nguệch ngoạc của Thất Lộc.
【Thất Lộc】: Chủ nhân, đau đớn cũng là một loại năng lượng, thể hấp thụ.
Hạ Sơ Kiến gõ ba cái lên chiếc mũ giáp đóng kín bưng, khẽ hỏi: “Thất Lộc, đau đớn là năng lượng gì ? Là năng lượng do đòn tấn công tinh thần lực khiến não đau đớn mang tới ?”
Thất Lộc đáp: “ thưa chủ nhân! Năng lượng đau đớn chính là do ngoại lực mang đến. Cơn đau trong não chủ nhân hiện tại, chính là năng lượng từ đòn tấn công tinh thần lực trực tiếp của bản thể Ursus.”
"Chủ nhân, Ursus lẽ nhận ngài mới chính là mục tiêu thực sự mà nó cần đối phó. Bởi vì Thất Lộc kiểm tra, đòn tấn công tinh thần lực mà Ursus phát động căn bản hề nhắm Hạ Hùng và Hạ Dư. Nó chỉ nhắm một ngài thôi. Hạ Hùng và Hạ Dư chỉ vạ lây bởi một chút bức xạ tinh thần lực còn sót trong khí mà thôi. Nếu như bọn họ chịu đựng đòn tấn công giống hệt ngài, thì bọn họ sớm thịt nát xương tan, hóa thành thức ăn cho Ursus ."
Hạ Sơ Kiến: “...”
Hóa tên Ursus cũng tinh mắt gớm! Đột nhiên thấy tự hào một chút là nhỉ?!
Cô thầm nghĩ trong bụng, tinh thần lập tức chấn động, bỗng lên tiếng: “Ơ? Nếu hấp thụ năng lượng từ đòn tấn công tinh thần lực của nó, chẳng nó sẽ thể thu hồi bộ năng lượng để tiến hành tái sinh các khối thịt nữa ?”
Thất Lộc khựng , dường như sập nguồn, một lát mới gian nan đáp lời: “Về mặt lý thuyết thì là như ... mà...”
Phần nhóc giải thích thế nào.
Tâm niệm của Hạ Sơ Kiến xoay chuyển như chong chóng. Cô thể cảm nhận , vị trí hấp thụ năng lượng tấn công tinh thần ở đó ngay gáy . Bởi vì luồng sức mạnh tấn công tinh thần đó, chính là biến mất dấu vết ở một điểm gáy cô.
Đầu cô lúc cũng còn đau nữa.
Để chứng thực cảm giác của hề sai, Hạ Sơ Kiến còn lắc lắc đầu. Lắc mạnh thế mà thấy vấn đề gì thì chứng tỏ đây là ảo giác.
Đang lúc cô thầm đắc ý, đột nhiên, giọng của Thất Lộc vang lên trong chiếc mũ giáp đóng kín, mang theo sự hoang mang khó thể tin nổi:
"Chủ nhân! Chỉ trường sinh học của cái 'lỗ hổng vực sâu' đang tăng vọt hỗn loạn! Nó đang... phẫn nộ!"
Hạ Sơ Kiến: “...Phẫn nộ á? Nó lấy cái quyền gì mà phẫn nộ? Bởi vì hấp thụ năng lượng nên nó thể chơi cái trò động cơ vĩnh cửu nữa ?”
Đầu óc Hạ Sơ Kiến lúc xoay chuyển cực kỳ linh hoạt. Cô chợt thốt lên: “... Không đúng nha... Nếu bộ thành phố đều là điểm thời gian mà nó lựa chọn, như , cho dù hấp thụ năng lượng của nó, thì về tổng thể năng lượng vẫn là bảo . Ta vẫn đang ở trong điểm thời gian của nó, năng lượng cũng hề tràn ngoài, thì tại nó thể tái cấu trúc chứ?”
Thất Lộc thể trả lời, chỉ đành im lặng. Hiện tượng khiến bộ vi xử lý của nhóc sắp quá tải đến nơi.
Hạ Sơ Kiến lẳng lặng chăm chú "lỗ hổng vực sâu" lơ lửng giữa trung .
Nơi đó hệt như một đống phế tích bằng huyết nhục khổng lồ. Không gian bên trong trông như lấp đầy bởi một lớp chất nhầy, giống như thạch trái cây, đang điên cuồng run rẩy, vặn vẹo và d.a.o động kịch liệt.
Một loại "tồn tại" mang hình thù thể miêu tả chính xác bằng ngôn từ, đang chậm rãi hiện lên từ trong "lỗ hổng vực sâu" . Nó hình thể cố định, thoạt giống như một đám mây tinh vân mềm dẻo, sền sệt, cấu tạo từ cội nguồn huyết nhục và ngừng biến ảo.
Đỏ sậm, lam đậm, xanh lục sẫm, tím đen, đen kịt…
Các loại màu sắc đang điên cuồng xoay tròn, đan xen dung hợp tách rời ở nơi đó.
Vô hư ảnh nhỏ bé tựa như hình thái ban đầu của phôi thai, những mảnh vụn nội tạng lấp lóe sáng tối bất định bên trong cái "lỗ hổng vực sâu" .
Sự sống và cái c.h.ế.t, đang đồng thời trình diễn với tốc độ gấp hàng tỷ .