Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1739: Cùng nguồn gốc
Cập nhật lúc: 2026-09-11 09:54:51
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kẻ rõ ràng khí quan thị giác, nhưng Hạ Sơ Kiến thể cảm nhận chân thực một ánh khổng lồ đến mức khiến tuyệt vọng, lạnh lẽo và cổ xưa, đang chằm chằm cô, tựa như chính vũ trụ ý thức .
Ánh xuyên thấu gian, xuyên thấu bộ cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái cô, thậm chí xuyên thấu cả xương cốt và linh hồn, khóa chặt lấy Hạ Sơ Kiến.
Trong ánh đó tràn ngập ác ý, mang theo sự mệt mỏi từ dòng chảy vô tận của năm tháng, cùng với một nỗi hoảng sợ khó lòng kìm nén.
Như thể nó dám tin cảm giác của chính , nhưng thể tin.
Thực Hạ Sơ Kiến hề bất kỳ tiếp xúc vật lý nào với thực thể đó, nhưng cô nhạy bén cảm nhận cảm xúc của nó.
Loại cảm giác là hình ảnh âm thanh, mà là một sự tồn tại ở mức độ căn nguyên hơn. Cô thể cảm nhận nỗi đau đớn khi các vì đời, sự rung động khi sinh mệnh chớm nở, và cả sự ăn khớp mỹ khi chuỗi gen xoắn kép đầu tiên cuộn bện .
Đi kèm với đó là một luồng ý thức hỗn loạn: tràn ngập sự kháng cự đối với cô, chạy trốn nhưng thể thoát khỏi, nhưng đồng thời cũng kiên quyết chịu thần phục.
Hạ Sơ Kiến thật sự kết nối với loại ý thức hỗn loạn chút nào, bởi nó khiến cô cảm giác chính cũng sắp trở nên bất bình thường.
Cô khẽ nhíu mày, theo bản năng cắt đứt sợi dây liên kết đó. Giây tiếp theo, cảm giác kỳ dị ban nãy liền biến mất.
Còn khối thịt quái dị bên trong lỗ hổng vực sâu thì đang run lẩy bẩy, tựa như mất khả năng hành động.
Giọng của Thất Lộc vang lên bên trong chiếc mũ giáp đóng kín: “Chủ nhân, phân tích trường sinh học đồng nguyên tất.”
Âm thanh điện t.ử tổng hợp của nhóc mang theo chút hoang mang và khó hiểu: “Trình tự gen bản thể của Ursus mà cùng nguồn gốc với nhân loại.”
"Nó khác biệt so với các dị chủng khác. Có thể , vị Thần chính là khuôn mẫu nguyên thủy cho chuỗi gen của nhân loại."
Hạ Sơ Kiến tò mò: “Khuôn mẫu nguyên thủy? Nguyên thủy đến mức nào?”
Thất Lộc đáp: “...Giống như sinh vật đơn bào đầu tiên xuất hiện thuở vạn vật mới bắt đầu khởi nguyên .”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Khóe miệng cô giật giật, lầm bầm: “Thất Lộc, cũng nó ô nhiễm ? Lời như mà cũng .”
"Cho dù là thì cũng thể là đồng nguyên với nhân loại . Nếu thế, thì tất cả động vật cũng cùng nguồn gốc với con ."
"Dù xét theo góc độ khoa học, sinh vật gốc carbon đều thể tính là đồng nguyên, nhưng đối với , con và động vật vẫn khác ."
"Cái thứ lấy việc c.ắ.n nuốt vạn vật điều kiện sinh tồn , vốn dĩ từ lâu nên tồn tại nữa ."
Giọng của Hạ Sơ Kiến dần trở nên lạnh nhạt: “Một kẻ chẳng nên trò trống gì, chỉ dựa cái gọi là 'vị thế thần linh', liền trắng trợn cướp đoạt sinh cơ của thế giới để nuôi dưỡng cho một nó...”
"Cái thể loại , c.h.ế.t càng nhiều càng !"
Hạ Sơ Kiến dứt lời. Một ý niệm lạnh lẽo, rõ ràng, mang theo sự bình tĩnh hủy diệt tất cả đột nhiên xẹt qua trong đầu cô.
"Thất Lộc." Giọng của Hạ Sơ Kiến vững vàng dị thường, thậm chí còn mang theo một tia kích động nóng lòng thử. Trong chiếc mũ giáp đóng kín đang ngập tràn tiếng ù ù cùng tiếng cảnh báo ngắt quãng, sự bình tĩnh của cô vẻ lạc lõng: “Cậu xem, nếu tiến bên trong lỗ hổng vực sâu thì sẽ thế nào? Ta thể tiêu diệt nó ở ngay trong đó ?”
Giọng Thất Lộc run rẩy vì kích động: “Chủ nhân! Ursus lợi hại! Ngài xem, b.ắ.n bao nhiêu cũng đ.á.n.h c.h.ế.t nó! Nếu lỗ hổng vực sâu đó, thì chính là sân nhà thực sự của nó ! Ngài đó sẽ c.h.ế.t chỗ chôn !”
Hạ Sơ Kiến kìm nén sự xốn xang trong lòng. Cô : “Thất Lộc, thấy , đống khối thịt nó nặn lúc nãy chính là một trong những huyết nhục nguyên sơ của nó đúng ?”
"Sau khi tiêu diệt, nó thể tái tạo khối thịt mới. Cho nên nghĩ, thể hấp thụ năng lượng của nó, hơn nữa, khi hấp thụ, nó căn bản cách nào thu hồi ."
"Nghĩ theo hướng , nếu xông thẳng sân nhà của nó, chẳng sẽ hấp thụ càng nhiều năng lượng của nó hơn ?! Cứ thế, năng lượng của nó sẽ ngày càng cạn kiệt, cuối cùng hấp thụ bộ!"
Thất Lộc trầm mặc một hồi lâu dè dặt lên tiếng: “ thưa chủ nhân, khoan bàn đến việc rốt cuộc ngài thể hấp thụ bộ năng lượng của nó ...”
"Cho dù thể, khi ngài hấp thụ bộ năng lượng của nó, liệu ngài... còn là ngài nữa ? Ngài sợ sẽ nó thế luôn ?"
Hạ Sơ Kiến: “...”
Đây quả thực là một vấn đề.
Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ một chút : “... chỉ hấp thụ năng lượng chứ hấp thụ ý thức của nó, biến thành nó ?”
Thất Lộc vẫn cảm thấy bất an: “Chủ nhân, như quá mức nguy hiểm. Ngài thể thế!”
Hạ Sơ Kiến kiên định: “Đây là cách duy nhất. Nếu , chúng sẽ kẹt đây vĩnh viễn. Thay vì chờ c.h.ế.t, chi bằng buông tay đ.á.n.h cược một phen!”
Thất Lộc: “...”
Cuối cùng, Thất Lộc vẫn Hạ Sơ Kiến thuyết phục.
Hạ Sơ Kiến đến cạnh Hạ Hùng và Hạ Dư, hỏi: “Hai thế nào ? Còn trụ ?”
Hai đang tựa lưng bệt đất, sắc mặt còn thống khổ như ban nãy. Nhờ Xích Diễm Lộ, ý thức của họ ô nhiễm, nhưng đòn tấn công tinh thần lực cuồng bạo vẫn gây tổn thương nặng nề đến tinh thần hải của họ. Phản ứng đại não của cả hai đều chút trì trệ.
Nghe thấy giọng Hạ Sơ Kiến phát từ chiếc mũ giáp, họ mới ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1739-cung-nguon-goc.html.]
Hạ Hùng yếu ớt đáp: “ vẫn , Hạ trung tướng chứ ạ?”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “ . Bây giờ sẽ phá hủy khối thịt quái dị . Hạ Hùng, từ giờ là chỉ huy lâm thời ở đây. giao quyền cho .”
Hạ Hùng giật ngẩng phắt lên: “Hạ trung tướng, ngài định gì?!”
Hạ Sơ Kiến bình tĩnh : “Nếu phá hủy thứ đó, ai trong chúng thể thoát . Dù ở đây chờ đợi cũng là chờ c.h.ế.t, chi bằng xông lên một phen, tìm đường sống.”
Hạ Hùng cố sức loạng choạng dậy, : “Nếu cần dò đường, thì để ! Hạ trung tướng, ngài ở đây chờ, sẽ !”
Hạ Sơ Kiến giữ chặt vai , hỏi: “Cậu thể chống đỡ đòn tấn công tinh thần lực của thứ đó ?”
Hạ Hùng: “...”
Anh thể. Anh , nếu thì chắc chắn là nắm chắc cái c.h.ế.t. thể chấp nhận việc bản trốn ở bên ngoài, giương mắt vị tướng quân của xông pha chỗ c.h.ế.t!
Hạ Sơ Kiến hiểu rõ tâm tư của , vỗ vai an ủi: “Tình huống hiện tại giống bình thường. Đây là tác chiến quân đoàn quy mô lớn, mà là tác chiến của lực lượng đặc biệt. Cần tín niệm và năng lực để thực hiện chiến thuật c.h.é.m đầu. Các thì để .”
Nói xong, cô dứt khoát xoay bước .
Hạ Hùng câu đó của Hạ Sơ Kiến ghim chặt tại chỗ. Tâm trạng cực kỳ phức tạp, tự hào xen lẫn một tia xót xa, chỉ thể trơ mắt tướng quân của từng bước xa.
Dù cô đang mặc cơ giáp, nhưng đó loại cơ giáp chiến đấu to lớn, thô kệch thông thường. Cơ giáp thế hệ hai khả năng bao bọc sát theo hình thể sử dụng, thế nên bóng lưng của cô trông vẫn thon thả, cao ráo.
trong mắt Hạ Hùng lúc , bóng lưng tựa như một thanh trường kiếm sắc bén thể cản phá, sẵn sàng đ.â.m thủng cả bầu trời của chốn !
Thất Lộc vẫn đang nỗ lực khuyên can: “Chủ nhân, ngài đừng kích động! Đây là hành vi tự hủy hoại bản ! Theo logic nền tảng của Thất Lộc, ngăn cản hành vi tự sát của chủ nhân bằng bất cứ giá nào! Logic cốt lõi của là chủ nhân sống! Ngài thể ... Chủ nhân gì?! Hủy bỏ nhiệm vụ! Thất Lộc lệnh đình chỉ hoạt động của cơ giáp!”
"Mệnh lệnh vô hiệu." Hạ Sơ Kiến ngắt lời nó, đồng thời liên tiếp phát các mệnh lệnh bằng giọng , bắt đầu tranh giành quyền điều khiển cơ giáp với Thất Lộc.
Rất nhanh đó, Thất Lộc bại trận. Giọng điện t.ử của nó tràn đầy hoang mang: “...Tại chứ? Tại thể khống chế cơ giáp? là hệ thống điều khiển trung tâm ? Logic nền tảng của là bảo vệ an cho chủ nhân ?”
Những câu hỏi văng vẳng của nhóc ngập tràn âm điệu hoang mang tột độ kiểu như "Ta là ai?", "Ta đang ở ?", "Ta đang gì?".
Tuy nhiên, dù Thất Lộc hiểu, nhưng nhóc cũng tiếp tục phản đối nữa mà tích cực phối hợp cùng Hạ Sơ Kiến tiến hành các bước chuẩn .
Dưới sự hỗ trợ của Thất Lộc, Hạ Sơ Kiến nhanh chóng vô hiệu hóa các hạn chế an bên ngoài của hệ thống vũ khí, cưỡng chế đẩy mức công suất đầu của lõi năng lượng vượt ngưỡng tới hạn lên tới 500%, đồng thời thiết lập trạng thái Hủy diệt tối thượng.
Cô biến khẩu s.ú.n.g ngắm Plasma hòa một với cơ giáp của , thành một quả b.o.m Điểm kỳ dị khổng lồ và cực kỳ bất định.
Tiếp đó là bước cuối cùng. Cô gỡ bỏ kết nối vật lý giữa cổng cơ giáp và hệ thống vũ khí, để liên kết trực tiếp, hệ thống mạng lưới nơ-ron thần kinh của bản với khẩu s.ú.n.g ngắm Plasma .
Điều đồng nghĩa với việc, Hạ Sơ Kiến sẽ cần thực hiện thao tác bóp cò nữa. Chỉ cần ý niệm khẽ động, cô thể trực tiếp khai hỏa, hoặc chuyển đổi khẩu Plasma thành một loại vũ khí dẫn đường với độ chính xác tuyệt đối nhằm kích nổ Điểm kỳ dị.
"Không! Chủ nhân! Dừng tay! Ngài thể ..." Thất Lộc vẫn cố gắng ngăn cản Hạ Sơ Kiến.
Hành động của nhóc lúc vô cùng giằng xé. Giống như một mà cơ thể thì thành thật tuân lệnh, nhưng ý thức thì vẫn đang vùng vẫy phản kháng. Nó một mặt vẫn giúp Hạ Sơ Kiến mở khóa và kết nối vũ khí, mặt khác ngừng bày tỏ sự bất mãn.
Giọng Hạ Sơ Kiến vẫn bình tĩnh lạ thường, xen lẫn một ý mơ hồ khó phát hiện: “Thất Lộc, mà cứ phân liệt thế thì cẩn thận sinh hệ thống đấy.”
Thất Lộc đáp bằng một sự im lặng c.h.ế.t chóc.
lúc , khẩu s.ú.n.g ngắm Plasma của Hạ Sơ Kiến tất việc liên kết với các tế bào nơ-ron thần kinh của cô.
Tầm trong chớp mắt nuốt chửng bởi một luồng ánh sáng trắng tinh khiết, rực rỡ như thiêu đốt cả linh hồn.
Hạ Sơ Kiến ngờ rằng sự liên kết suýt chút nữa khiến cơ thể cô sụp đổ!
Vô dòng năng lượng hỗn loạn, cuồng bạo, hệt như hàng tỷ cây kim thép nung đỏ, đột nhiên bùng nổ từ sâu bên trong cơ thể cô. Hơn nữa, men theo các nơ-ron thần kinh đang kết nối với s.ú.n.g ngắm, những dòng năng lượng điên cuồng ồ ạt đổ lõi năng lượng của khẩu pháo.
Hệt như cô đang dùng chính sinh mệnh lực của để nạp đầy năng lượng cho khẩu súng!
Quá trình năng lượng chảy ngược cũng đồng thời xé rách ý thức của Hạ Sơ Kiến. Mỗi một tế bào trong cơ thể dường như đang vỡ vụn, sinh mệnh lực đang theo đó mà dần trôi .
Cơ thể gần như mất kiểm soát.
Hạ Sơ Kiến cố gồng giữ chặt lấy thể, c.ắ.n chặt môi, liều mạng nén những cơn run rẩy và co giật kịch liệt thể khống chế .