Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1745: Tầm nhìn
Cập nhật lúc: 2026-09-12 03:48:52
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng một địa điểm nhưng ở những thời khác .
Lúc , Hạ Sơ Kiến đang ở phận một ngoài cuộc tàng hình, Đạm Đài Lâm, với tư cách là nam phi duy nhất của Nữ đế, bước lên ngai vàng.
Cô lơ lửng đại điện hoàng cung, nhớ những chuyện chứng kiến ở đây trong thời gian qua.
Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, đủ để cô hiểu rằng, một cái chớp mắt đối với cô, là cả một đời của những nơi đây.
Chứng kiến bao nhiêu sóng gió thăng trầm, cô nhận Nữ đế Thất Sa tuy mù quáng vì tình, nhưng đế quốc thực sự là do tự tay cô đ.á.n.h chiếm mà thành.
Ba đại công tước của đế quốc là Tố thị, Quyền thị và Tông thị, thời điểm , vẫn còn trung thành với Nữ đế. Đạm Đài Lâm lên nắm quyền thì thể bỏ qua ba nhà .
Sau đó, Đạm Đài Lâm cũng hứa hẹn vô lợi ích, bao gồm cả việc cố định hệ thống quý tộc của đế quốc. Thế là, bắt đầu từ lúc , tước vị quý tộc của Đế quốc Bắc Thần cố định. Nếu quý tộc nào tước tước vị, thì sẽ chỗ trống, đồng nghĩa với việc thế gia mới nào thể trở thành quý tộc.
Hơn nữa, lượng quý tộc về cơ bản cũng giới hạn. Chỉ trực hệ trong vòng năm đời của thừa kế tước vị mỗi thế hệ mới mang danh hiệu quý tộc. Những ngoài năm đời sẽ còn hưởng danh hiệu , giáng xuống thành công dân.
Riêng ba đại công tước luật pháp xác nhận: vĩnh viễn tước tước vị, vĩnh viễn tru di liên lụy. Cho dù trong ba nhà đại công tước kẻ phản, cũng chỉ c.h.é.m đầu kẻ chủ mưu.
Phải nhượng bộ đến mức độ , ba đại công tước cuối cùng mới đồng ý để Đạm Đài Lâm lên ngôi. Đây cũng là chuyện của ba năm khi Thất Sa và Phá Quân qua đời.
Hôm nay, Đạm Đài Lâm rốt cuộc dẹp sạch trở ngại, chính thức bước lên ngai vàng, bắt đầu quá trình đổi lịch sử và ký ức của đế quốc .
Cũng ngay khoảnh khắc Đạm Đài Lâm tế trời, Hạ Sơ Kiến thấy rành rành một khối thịt đỏ như m.á.u lặng lẽ chui lên từ nơi tế lễ, đó nhanh chóng hòa bề sâu lòng đất hoàng cung.
Cảm nhận luồng khí tức quen thuộc đó, Hạ Sơ Kiến hít một khí lạnh.
Đó là... huyết nhục nguyên sơ của Ursus!
Thật ngờ, lòng đất hoàng cung của hành tinh Bắc Thần, cũng một khối thịt như ?! Vậy rốt cuộc cô tiêu diệt hết bộ Ursus ?!
……
Cũng tại cùng một địa điểm, Hoắc Ngự Sân cũng xuất hiện. Có điều, , Hạ Sơ Kiến và Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân đều đang ở những thời khác .
Thời của Hoắc Ngự Sân là lúc Nữ đế Thất Sa sắp sinh con. Nam hậu của Nữ đế Thất Sa là Lâm Phá Quân, đang vội vã chạy đến phòng sinh. Tuy nhiên, khi sắp đến cung điện nơi Nữ đế Thất Sa lâm bồn, bỗng dừng bước.
Anh Hoắc Ngự Sân đang cạnh tường, khó hiểu hỏi: “Anh là ai? Tại ở đây?”
Hoắc Ngự Sân ngờ đối phương thể thấy . Anh suy nghĩ một chút bịa một lý do, : “ đến từ thời đại , đến đây để nhắc nhở , Đạm Đài Lâm sắp phát động chính biến. Hắn định g·iết c·hết Thất Sa và đứa con của hai , tự lên ngôi.”
Sắc mặt Phá Quân lập tức tái xanh, quát: “Anh đừng hươu vượn! Người !”
Hai tên thị vệ từ phía bước tới. Phá Quân chỉ vị trí Hoắc Ngự Sân đang cạnh tường, lệnh: “Bắt lấy cho !”
Đám thị vệ đưa mắt , đồng thanh đáp: “Điện hạ, ở đây gì ai ạ!”
Phá Quân giật kinh hãi. Anh Hoắc Ngự Sân, thị vệ của , thăm dò hỏi: “Các ngươi, thực sự thấy ở đây ?!”
Hai tên thị vệ cùng lắc đầu, thậm chí còn gọi thêm nhiều thị vệ khác đến. Quả nhiên, tất cả đều thấy Hoắc Ngự Sân đang bên tường.
Phá Quân thấy vội đưa tay vỗ vỗ trán, : “Ta quá lo lắng, đêm qua thức trắng, chắc là sinh ảo giác . Chúng !”
Vừa bước , ngoái đầu Hoắc Ngự Sân thêm một . Rất rõ ràng, tin lời Hoắc Ngự Sân, nhưng cũng hẳn là tin.
Sau đó, Hoắc Ngự Sân thấy vẫn âm thầm một vài sự chuẩn . Ví dụ như, lén đưa đứa con do Đạm Đài Lâm và tì sinh cung, tráo đổi với đứa bé chào đời của và Thất Sa.
Chỉ là, cách đối phó của vẫn tầm quá hạn hẹp. Chỉ chừa một con đường sống cho đứa con của và Thất Sa, chứ kịp cứu mạng của chính và vợ.
Dĩ nhiên, nguyên nhân quan trọng hơn là khi Hoắc Ngự Sân đến nơi, thời gian chỉ còn cách cuộc chính biến của Đạm Đài Lâm vài tiếng đồng hồ. Trong thời gian ngắn ngủi như , việc thể nghĩ đến việc chừa đường lui cho con là phát huy vượt mức bình thường .
Hoắc Ngự Sân ngoài quan sát, đang mải cảm thán thì bỗng thấy trời đất cuồng, mắt tối sầm. Anh phát hiện bản dường như bộ thời "vắt" ngoài.
Khi rơi từ trời xuống như trong trạng thái trọng lượng, nhận trở về bãi cỏ của trang viên họ Hạ. Bầu trời đỉnh đầu đang dần hé rạng ánh ban mai. Đây cũng chính là lúc Xa Trúc Nhân ở tít trung tiêu diệt phần "huyết nhục nguyên sơ" cuối cùng của Ursus.
……
Cùng lúc đó, Hạ Sơ Kiến đang chứng kiến Đạm Đài Lâm lên ngôi cũng cảm thấy bất an.
Cô chợt nhận khối "huyết nhục nguyên sơ" chìm xuống lòng đất hoàng cung mang theo loại năng lượng màu m.á.u bẩn thỉu tột cùng đó đang dần dần tan biến ngay mắt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1745-tam-nhin.html.]
Sau đó, thứ mắt cũng tối sầm , giống như một bức màn đen từ trời giáng xuống bao trùm lấy đầu cô. Cô hệt như một giấy, một lực đẩy mạnh b·ắn v·ăng khỏi điểm thời gian , trôi nổi bay đến một nơi khác.
……
Khi mở mắt , đập mắt cô là một bầu trời tĩnh lặng tột độ, thâm sâu đen kịt như mực từ thuở hồng hoang.
Những vì nơi đây chút ánh sáng nào, chỉ một mảnh tĩnh mịch c.h.ế.t chóc, giống như những chấm đen nhỏ rải rác màn trời.
Hạ Sơ Kiến bỗng cảm thấy khung cảnh nơi quen mắt, dường như từng thấy ở đó. Cô kìm hỏi: “Thất Lộc, đây là ?”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc vang lên đầy kích động: “Chủ nhân! Nơi mà ghi chép trong cơ sở dữ liệu của Thất Lộc! Nơi gọi là Lãnh địa Sao C.h.ế.t! Nghe hàng triệu năm , nơi đây từng tồn tại một nền văn minh vô cùng rực rỡ. Sau vì lý do gì, nơi đột nhiên suy tàn, nền văn minh cũng biến mất theo!”
Hạ Sơ Kiến: “……”
"Vốn dĩ nó mang tên Lãnh địa Sao C.h.ế.t ?"
Thất Lộc đáp: “Ngày chắc hẳn gọi bằng cái tên . Về còn sự sống nữa, mới gọi là Lãnh địa Sao C.h.ế.t. Nghe thứ lợi hại nhất ở đây là những thứ bề nổi , mà là mặt tối của nó.”
Hạ Sơ Kiến khó hiểu: “…… Mặt tối là ý gì?”
Thất Lộc : “Cụ thể em cũng rõ, cơ sở dữ liệu của em chỉ ghi rằng, mặt tối của Sao C.h.ế.t mới là nơi đáng sợ nhất trong vũ trụ.”
Hạ Sơ Kiến: “……”
Tầm mắt của cô hướng về phía .
Bầu trời mênh mông, vạn vật im lìm. Những vì c·hết dường như neo nơi vực thẳm tĩnh mịch, chỉ cái c·hết mới khiến chúng trở nên vĩnh hằng.
Thế nhưng, ngay giữa sự tĩnh lặng vĩnh hằng gần như mỹ đến nghẹt thở , hư bỗng nhiên chấn động, tựa như mặt hồ nổi lên những gợn sóng lăn tăn.
Ngay đó, những gợn sóng càng lúc càng lớn, càng lúc càng dồn dập, chấn động đến mức cả bầu trời dường như xuất hiện ảo ảnh. Rồi tiếng "đoàng" vang lên thật lớn, bản gian nứt toác .
Tiếng vang khổng lồ đó như nổ tung ngay trong sâu thẳm linh hồn, giống như gốc rễ của vũ trụ đang xé rách một cách tàn bạo. Ngay chính giữa tinh vực trong tầm mắt Hạ Sơ Kiến, cấu trúc gian phẳng lặng đột ngột vặn vẹo như một thấu kính lồi, hệt như một nắm đ.ấ.m khổng lồ vô hình tàn nhẫn đục thủng.
Những mảnh vỡ thời văng tung tóe trong câm lặng, mang theo thứ ánh sáng bạc rực rỡ, lấp lóe trong chốc lát bóng tối mới sinh nuốt chửng . Cùng với sự lan rộng của từng luồng d.a.o động từ mảnh vỡ thời , những tầng mây cuộn trào xuất hiện, trông như một cái phễu khổng lồ hiện ngay mắt cô.
Sau đó, từ ngay trung tâm chiếc phễu mây, một tấm bia đá cổ kính chậm rãi nhô lên từ gian vỡ vụn. Nó lặng lẽ hiện rõ hình thù, trong chớp mắt sừng sững uy nghi giữa bầu trời c.h.ế.t chóc.
Hạ Sơ Kiến trợn mắt há hốc mồm.
Đó là một tấm bia đá khổng lồ đến nhường nào! Thân bia e rằng cao đến hàng vạn km. Ngước đầu lên, căn bản thấy điểm cuối.
Nó lơ lửng giữa gian vũ trụ, hề kết nối với bất kỳ tinh thể nào, cứ vững chãi sừng sững tại nơi giao thoa của gian bốn chiều. Mặc cho bão tố trọng lực những đợt thủy triều vật chất tối lướt qua, đều thể lay chuyển nó mảy may.
Đường nét của nó như đẽo gọt bằng đao búa, phần rìa hề nhẵn nhụi, mang dấu ấn của công nghệ cao hậu hiện đại, nhưng toát lên vẻ hài hòa của tự nhiên, mang theo một vẻ hình học mỹ đến mức khiến tim đập chân run. To lớn đến độ khiến cả bầu trời phủ phục, run rẩy. Đường nét phóng khoáng của nó tựa như sắp chọc thủng giới hạn bầu trời trong tầm của Hạ Sơ Kiến.
Toàn bộ bia bao bọc trong một vầng sương mù hỗn mang, giống như ánh đọng , giống như một cánh cửa mở á gian dị thế giới. Làn sương mù hỗn mang đó ngừng bành trướng, khiến bầu trời đen kịt tĩnh mịch dường như bừng sáng lên.
Bề mặt bia vô cùng thô ráp, giống như từng vô tia bức xạ vũ trụ rạch qua, giống như ép chặt, rèn luyện từ tro tàn để khi vô vàn vì lụi tàn. Nhìn kỹ , bề mặt tấm bia sừng sững còn khắc những ký tự cổ xưa, vẽ vô những đường nét ngoằn ngoèo. Trông như chúng tồn tại từ thời viễn cổ, mang theo những bí ẩn mà thế nhân vẫn giải mã .
Hạ Sơ Kiến nhịn thốt lên: “Thất Lộc, đây là một... tấm bia ? Sao thể to lớn đến thế chứ!”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc mang theo chút chắc chắn, bối rối đáp: “Chủ nhân, ngài thể nó là một tấm bia ?”
Hạ Sơ Kiến : “ thế, chẳng quá rõ ràng ?”
Một thứ khổng lồ sừng sững cắm chốt ở đó, chẳng lẽ Thất Lộc thấy?! Lạ lùng thật!
Thất Lộc ngập ngừng: “…… Chủ nhân, thứ kỳ lạ. Thiết dò xét của em hiển thị, nó thuộc về bất kỳ nền văn minh nào, cũng từng tồn tại trong cơ sở dữ liệu của em. Hơn nữa, chất liệu của thứ kim loại cũng chẳng đá, giống với bất kỳ loại nham thạch, gỗ kim loại nào mà .”
"Điều quan trọng nhất là, hệ thống dò xét của em thể quan sát trọn vẹn cả vật thể . Cứ mỗi phẩy một giây, nó mất kết nối khỏi hệ thống quan sát của một . Cứ như thể sự tồn tại của bản nó chính là sự phủ định đối với hành vi quan sát ."
"Hiện tượng giống với một lý thuyết quan trọng trong vật lý lượng tử."
Hạ Sơ Kiến càng thêm tò mò: “Thất Lộc mà thể quan sát trọn vẹn thứ ? Vậy đó là lý thuyết vật lý lượng t.ử gì ?”