Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1759: Tình thế nay đã khác
Cập nhật lúc: 2026-09-12 13:30:25
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến cho là đúng: “Đều là do chiều hư mà . Đánh ngất bà ném khoang y tế , khỏi quấy rối nữa.”
Tố Bất Ngôn nghiêng đầu suy nghĩ, thế mà tán thành: “Ý kiến đấy, để với cha một tiếng.”
“Bây giờ cô ruột chỉ gây thêm rắc rối, chẳng giúp ích gì.” Hạ Sơ Kiến chỉ thuận miệng , ngờ Tố Bất Ngôn thật.
Anh lập tức nhắn tin cho cha là Tố Yến Hành để ý tưởng . Đương nhiên, bảo đây là chủ ý của Hạ Sơ Kiến mà chỉ là đột nhiên nghĩ .
Tố Yến Hành tất nhiên mắng một trận, bảo nghĩ mấy ý đồ tồi tệ. ông cụ Tông xong thế mà cảm thấy lý.
Sau đó, Tố Song La… liền "ngất" .
Tông Nhược Ninh tự tay bế đang bất tỉnh của đặt khoang y tế. Tố Yến Hành và vợ là Ảnh Trầm Bích đích túc trực bên cạnh chăm sóc, e sợ gây bất lợi cho cô em gái sinh đôi duy nhất của ông.
Tố Bất Ngôn gọi video cho Hạ Sơ Kiến: “Sơ Kiến, cảm ơn đề nghị của con . Bây giờ ai quấy rối nữa .”
Hạ Sơ Kiến chớp chớp mắt: “Gì cơ? Mọi ... thật sự đ.á.n.h ngất bà ?”
Tố Bất Ngôn mất tự nhiên, đáp: “Cô kích động quá độ nên tự ngất xỉu thôi.”
Hạ Sơ Kiến buồn nhưng vẫn cố nhịn, gật đầu : “Vậy là , ngất thì chữa trị đàng hoàng. Dù nhà họ cũng thiếu khoang y tế.”
Tố Bất Ngôn : “Đã trong khoang y tế . Cha đều đang ở đó chăm sóc bà .”
Hạ Sơ Kiến chậc lưỡi: “Tố Song La và chị dâu như , đúng là phúc phận của bà .”
Tố Bất Ngôn ho khan một tiếng, nhỏ giọng: “Sơ Kiến, nhờ con một chuyện.”
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “Chuyện gì?” Trong lòng cô chợt trỗi dậy một dự cảm chẳng lành.
Giọng Tố Bất Ngôn càng nhỏ hơn: “... Chuyện là, nhớ con một chiếc chiến đấu cơ hình dơi cỡ nhỏ khả năng nhảy vọt gian...”
Sắc mặt Hạ Sơ Kiến lập tức sầm xuống: “Sư phụ, con tin tưởng ngài nên mới để ngài chuyện . Nếu chuyện con chiến đấu cơ hình dơi bại lộ, ngài tin bệ hạ sẽ tịch thu chiến cơ của con ?”
Tố Bất Ngôn thở dài: “Ta ... nhà họ Tông bên thực sự đang cần giúp đỡ.”
Hạ Sơ Kiến đáp: “ Con thể giúp họ, nhưng thể dùng chiến đấu cơ của con . hy vọng sư phụ chuyện với bất kỳ ai.”
Tố Bất Ngôn vội phân trần: “Ta ! Ta hề với ai cả! Chưa sự đồng ý của con , tuyệt đối sẽ hé nửa lời!”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Vậy là . Thật , dùng máy mở lỗ hổng gian (trùng động) cỡ nhỏ cũng là . thể quá đông. Đi đông quá càng dễ bại lộ.”
Khi mở lỗ hổng gian, quan trọng nhất là nhanh nhanh. Nếu quá đông, thời gian kéo dài, một khi xảy biến cố thì một ai thể chạy thoát.
Tố Bất Ngôn trầm ngâm: “Con lý... Quả nhiên việc chuyên môn vẫn nên để chuyên nghiệp .”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô là dân cứu chuyên nghiệp. Nhóm của Hoắc Ngự Sân mới là những thường xuyên nhận loại nhiệm vụ . Cô chợt nhớ đến mười nhóm Hạ Miêu, đó từng là những thành viên lẫy lừng của Tổ Địa thuộc Cục Đặc An. Năm xưa, thực lực của họ chỉ xếp Tổ Thiên... Sau , khi bộ gen tiến hóa, sức mạnh của họ ngang ngửa với các thành viên Tổ Thiên.
Suy nghĩ luân chuyển nhanh chóng, cô đột nhiên lên tiếng: “Sư phụ, ngài thể bàn với Tông đại thiếu và ôngocụ Tông, giao tọa độ cùng máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ cho con ? Con sẽ tổ chức cứu viện, họ chỉ cần trả một khoản phí cứu hộ là .”
Tố Bất Ngôn giật cô: “Vừa chẳng con dính líu ?” Thậm chí còn tiếc chịu lấy chiến đấu cơ của dùng…
Hạ Sơ Kiến bình thản đáp: “Tình thế lúc khác. Lúc con nhà họ thứ như máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ. Nếu thể định vị chuẩn xác, con vẫn thể thâm nhập và rút lui nhanh chóng một chuyến.”
Tố Bất Ngôn cau mày: “Vậy trợ thủ của con ? Đó là những thế nào? Con định một đấy chứ? Chuyện đó tuyệt đối !”
Hạ Sơ Kiến nhẹ: “Đương nhiên chỉ con .” Sau đó, cô ngầm tiết lộ về đội của : “Ví dụ như... một nhóm lợi hại ngang ngửa thành viên tinh của Cục Đặc An thì ?”
Tố Bất Ngôn nghĩ ngay tới Hoắc Ngự Sân, ánh mắt lập tức giãn : “Nếu con thể dẫn họ cùng thì e là còn mạnh hơn cả đội ngũ mà nhà họ Tông đang chuẩn . Người do nhà họ Tông dự chủ yếu thiên về mảng an ninh. Còn đội đột kích cứu chuyên nghiệp thì nhà họ thực chất nhiều nhân lực.”
Hạ Sơ Kiến : “Vậy phiền sư phụ hỏi giúp một câu.”
Tố Bất Ngôn gật đầu: “Con đợi một chút.” Anh tạm dừng cuộc gọi với Hạ Sơ Kiến để liên hệ Tông Nhược Ninh và ông cụ Tông.
Khi đề xuất của Hạ Sơ Kiến, họ lập tức đồng ý ngay.
Cụ Tông : “ tin tưởng năng lực của Trung tướng Hạ. Cô cần trang gì, cứ việc lên tiếng, chúng sẽ cung cấp bộ. Ngoài , Nhược Ninh, cháu lập tức chuyển thù lao của chúng cho Trung tướng Hạ . Dù cho phi vụ thành công, nhà họ Tông chúng cũng sẽ vĩnh viễn về phía cô !”
Tông Nhược Ninh kinh ngạc ông nội: “Ông nội, ông thế là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1759-tinh-the-nay-da-khac.html.]
Cụ Tông phẩy tay: “Đừng chần chừ nữa, mau ! Mặc dù cháu bốc đồng một chút, nhưng ý tưởng của bà là lý. Chúng thể để cha cháu lưu Nam Thập Tự Tinh quá lâu . Tình hình bên đó , Trung tướng Hạ nắm rõ hơn chúng nhiều.”
Tông Nhược Ninh trong lòng cũng vô cùng kích động, chủ động xin: “Ông nội, cháu cùng họ!”
Cụ Tông cau mày gạt : “Cháu đừng , cháu mà thì chỉ tổ thêm phiền phức cho họ chứ giúp gì . Trung tướng Hạ đội ngũ riêng, chắc chắn họ phối hợp ăn ý. Cháu đột nhiên chen ngang, trong thời gian ngắn liệu hòa nhập với họ ?”
Tông Nhược Ninh: “...”
Anh phản bác thêm, lập tức thủ tục chuyển nhượng khế ước nhà, chuẩn vàng và chuyển tiền cho Hạ Sơ Kiến.
Năm phút , Hạ Sơ Kiến nhận bản hợp đồng tặng thưởng một căn đại biệt thự độc lập ở khu đất vàng giữa trung tâm thủ đô của Bắc Thần. Chỉ cần cô ký tên, thứ sẽ thuộc về cô một cách hợp pháp. Dù nhà họ Tông ai hối hận thì cũng thể đòi . Đồng thời, tài khoản lượng t.ử liên kết ngân hàng của cô nhận khoản chuyển khoản 2 tỷ tệ Bắc Thần.
Hạ Sơ Kiến nhắn hỏi Tông Nhược Ninh: “Sao dư 1 tỷ thế ?”
Tông Nhược Ninh đáp: “1 tỷ là cho cô, 1 tỷ còn là cho đội ngũ của cô. Còn vàng và máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ, ngày mai sẽ mang qua cho cô luôn.”
Hạ Sơ Kiến vốn định trích một nửa trong 1 tỷ của chia cho nhóm Hạ Miêu. Giờ Tông Nhược Ninh hào phóng đưa thêm hẳn 1 tỷ, là vặn mỗi nhận một trăm triệu tiền thù lao.
Cô triệu tập nhóm Hạ Miêu tới và : “Hiện tại một nhiệm vụ đột xuất: tới Nam Thập Tự Tinh cứu một . Thù lao mỗi một trăm triệu, các ?”
Mười nhóm Hạ Miêu chút do dự đồng ý ngay: “Đương nhiên là ! Trung tướng Hạ cứ đưa tọa độ tinh tú cho chúng , đảm bảo sẽ thành nhiệm vụ!”
Hạ Sơ Kiến bảo: “ sẽ cùng các , chỉ cần trợ thủ cho là .”
Nhóm Hạ Miêu đưa mắt . Không ngờ Trung tướng Hạ một nữa đích tay... Bọn họ chút áy náy, cảm thấy tiền một trăm triệu tệ chuyển tài khoản chút "bỏng tay". Họ từng kề vai sát cánh chiến đấu cùng Hạ Sơ Kiến nên hiểu. Chỉ cần cô ở đó, bọn họ y như rằng " cũng thắng"…
Hạ Sơ Kiến cũng đoán tâm tư của họ, mỉm : “Lần sang địa bàn của Trùng tộc thực nguy hiểm. Họa phúc khó lường, sẽ bỏ mạng nơi đó. Các vẫn nguyện ý chứ?”
Nhóm xong thế mà lập tức phấn chấn hẳn lên, vội vã hỏi dồn: “Thật ?! Thật sự nguy hiểm đến ?! Thế thì quá!”
Hạ Sơ Kiến cạn lời: “Sao các cứ thích đ.â.m đầu chỗ nguy hiểm thế?”
Hạ Hùng ha hả: “... Không nguy hiểm một chút thì ngại cầm tiền lớn thế lắm, phỏng tay c.h.ế.t!”
Câu của khiến trong lòng Hạ Sơ Kiến dâng lên một nỗi chua xót. là những lương thiện... Giờ phút , cô nhớ đến những đồng đội cũ ở Hạm đội tinh tế 5. Tất cả đều là những bụng giống như Hạ Hùng . Chỉ là, trong mắt hoàng đế đế quốc cùng tầng lớp quan chức quý tộc cấp cao, những như họ mãi mãi chỉ là những quân cờ thí mạng…
Cô hít sâu một , kéo những suy nghĩ đang bay xa của trở thực tại. “Vậy thì mau chuẩn , sáng mai chúng xuất phát!”
Sau khi phân bổ nhiệm vụ xong xuôi, Hạ Sơ Kiến liền tìm Hạ Viễn Phương, báo rằng ngày mai sẽ dẫn mười nhóm Hạ Miêu nhiệm vụ.
Hạ Viễn Phương họ sắp đến Nam Thập Tự Tinh thì vô cùng lo lắng: “Thế nguy hiểm quá cháu? Bên đó chẳng là đại bản doanh của Trùng tộc ?”
Hạ Sơ Kiến đáp: “ ạ! Cho nên mới cần chúng cháu chứ! Cô ơi, cháu cũng chỉ là giúp một việc thôi. Họ trả thù lao hậu hĩnh.”
Hạ Viễn Phương xót xa: “Nguy hiểm như thì thù lao bao nhiêu cũng tính là nhiều, cháu đang lấy mạng đặt cược đấy. Nếu thì đừng nữa, cô hiện tại cũng kiếm nhiều tiền, cần cháu vất vả .”
Hạ Sơ Kiến an ủi: “Cô đừng lo, cháu chuẩn chu . Hơn nữa, cháu cũng sang đó xem thử bọn Trùng tộc đang giở trò gì. Biết , trăm trận trăm thắng mà cô. Cô chuẩn thêm cho cháu một ít loại t.h.u.ố.c nước đó nhé, bọn cháu mang theo để phòng hờ vạn nhất.”
Hạ Viễn Phương từng đặc chế riêng cho cô một loại dung dịch t.h.u.ố.c gen. Chỉ cần cô vẫn còn một thở, loại t.h.u.ố.c đó thể cứu sống cô, dù xương cốt gãy nát cũng thể khôi phục như cũ. Nó còn tác dụng loại trừ sự ô nhiễm từ gen của Trùng tộc. Quả là một trang thiết yếu khi xa, đặc biệt là khi đến chỗ Trùng tộc "nhập hàng".
Biết hiện tại thể khuyên can Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương đành thở dài: “Tối nay cô sẽ pha chế một mẻ, sáng mai đưa cho cháu.”
Hạ Sơ Kiến ôm chầm lấy Hạ Viễn Phương và hôn một cái: “Cô của cháu là tuyệt nhất!”
……
Sáng hôm , Tông Nhược Ninh quả nhiên mang theo một rương vàng và hai chiếc máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ tới.
Anh với Hạ Sơ Kiến: “Đưa cho cô hai cái máy, một cái là để dự phòng. Ngộ nhỡ hỏng một cái thì cô vẫn còn cái khác để dùng.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Tông đại thiếu chuẩn thật chu đáo!”