Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1764: Hiểu chuyện

Cập nhật lúc: 2026-09-13 03:21:15
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Nói nhỉ, cũng chút liên quan, nhưng nhiều.”

 

​Hạ Hùng: “...”.

 

​Câu khiến trái tim Hạ Hùng mới hạ xuống vọt lên tận họng. Trong lòng rối bời, đang định truy hỏi thêm thì thấy những đốm xanh lục đại diện cho đồng đội đang lao tới nhanh.

 

​Hạ Hùng lập tức chuyển chủ đề: “Bọn họ đến , là ngài mở lỗ hổng gian ?”

 

​Hạ Sơ Kiến đang giữ máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ. Cô suy nghĩ một lát bảo: “Lúc về, các , bảo vệ.”

 

​Hạ Hùng vội : “Đội trưởng, ngài mới là quan trọng nhất, ngài ! Ngài nhất định !”

 

​Hạ Sơ Kiến lắc đầu gì thêm, chỉ lấy máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ và khởi động.

 

​Loại lỗ hổng gian vi mô mỗi chỉ cho phép một qua, hơn nữa cách mở dài, tối đa chỉ một trăm năm ánh sáng, vặn thích hợp để di chuyển từ Quy Viễn đến Nam Thập Tự Tinh.

 

​Hạ Sơ Kiến hiệu cho Hạ Hùng, đặt Tông Duy Bình lên lưng : “Đi mau! Đây là mệnh lệnh!”

 

​Hạ Hùng há miệng, dám phản đối thêm, đành c.ắ.n răng cõng Tông Duy Bình lao lỗ hổng mở. Hạ Miêu cũng dám trái ý Hạ Sơ Kiến, tuy trong lòng nhưng cũng nối gót Hạ Hùng lao lỗ hổng gian vi mô.

 

​Tám còn tới nơi thì thấy Hạ Miêu .

 

​Hạ Sơ Kiến chẳng buồn dài dòng, hiệu cho họ: “Vào mau! Đây là mệnh lệnh!”

 

​Những tuyệt đối tuân lệnh cô, hai lời liền nhảy lỗ hổng gian vi mô. Họ hiểu rằng Hạ Sơ Kiến họ rút lui để cô yểm trợ. Đã thì chẳng cần lằng nhằng nhường nhịn gì cho lãng phí thời gian, họ càng nhanh thì Hạ Sơ Kiến mới càng sớm rời khỏi nơi .

 

​Thấy bọn họ từng một bước lỗ hổng gọn gàng lẹ làng, Hạ Sơ Kiến cảm thấy khá hài lòng. Rất , hề phí thời gian nhường qua nhường .

 

​Đợi khi mười nhóm Hạ Miêu và Hạ Hùng hết, Hạ Sơ Kiến mới nhảy lỗ hổng gian vi mô. Vừa trong, cô liền đóng ngay lối .

 

​…

 

​Mười tiếng , Hạ Sơ Kiến phóng từ đầu bên của lỗ hổng, tiện tay tắt máy mở lỗ hổng gian cỡ nhỏ để nó tự động sụp đổ.

 

​Trên bãi cỏ, nhóm Hạ Miêu vẫn rời . Họ vẫn mặc cơ giáp thế hệ hai, chỉ là tàng hình nữa, đó đợi cô.

 

​Hoắc Ngự Sân cũng vội vã chạy tới. Phải đến khi thấy cô nhảy khỏi lỗ hổng gian vi mô, vẻ mặt căng thẳng của mới dịu .

 

​Anh : “Đến phòng thanh tẩy đằng thanh tẩy một chút .”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu. Cô lùi một bước, bảo: “Lần lượng cần thanh tẩy khá lớn. Anh đưa bọn họ , sẽ sắp xếp. đằng sẽ cuối cùng.”

 

​Cô chỉ về phía Tông Duy Bình vẫn đang bãi cỏ.

 

​Hoắc Ngự Sân cô một cái, dẫn nhóm Hạ Miêu đến căn phòng nhỏ .

 

​Đợi họ khuất, Hạ Sơ Kiến đang định nhắn tin cho máy quản gia Lục Thuận bảo nó dắt Tứ Hỷ tới, thì thấy A Sửu như mũi tên rời cung bay vọt về phía cô.

 

​Trên đỉnh đầu nó, hư ảnh của chim Trọng Minh lúc ẩn lúc hiện. Hư ảnh chim Trọng Minh há mỏ, một vầng lửa ảo ảnh lao về phía Hạ Sơ Kiến, bao trùm bộ cơ thể cô bên trong.

 

​Hạ Sơ Kiến giật đưa tay lên chắn mắt, bởi vầng lửa ảo ảnh đó trông quá chân thực, hệt như một ngọn lửa thật đang táp tới. nhanh, cô hạ tay xuống, chắc chắn đó chỉ là hư ảnh.

 

​Cô cứ thế trong hư ảnh đó, ngọn lửa hừng hực cháy quanh . Từng luồng sương mù màu tím sẫm vầng lửa ảo ảnh đó thiêu đốt, bốc lên từ cơ thể cơ giáp của cô. Trông giống như đang luyện, giống như đang thanh tẩy cơ giáp.

 

​Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc.

 

​Cô sương mù màu nước của Tứ Hỷ thể thanh tẩy sự ô nhiễm từ Trùng tộc, nhưng ngờ Trọng Minh Điểu - gà con A Sửu cũng khả năng đó!

 

​Chẳng hiệu quả thanh tẩy của bên nào hơn nhỉ?

 

​Ý nghĩ xẹt qua đầu, Hạ Sơ Kiến liền thấy những luồng sương mù màu tím sẫm đó hư ảnh chim Trọng Minh của A Sửu hấp thụ sạch sẽ! Hơn nữa, khi hấp thụ, hư ảnh chim Trọng Minh dường như ngưng tụ rõ nét hơn một chút, mắt thường cũng thể thấy .

 

​Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên cảnh tượng đó.

 

​Tiếp đó, gà con A Sửu ợ một cái no nê, sang Tông Duy Bình đang đất. Lại một vầng lửa ảo ảnh phun từ hư ảnh chim Trọng Minh đầu nó, bao bọc kín mít lấy Tông Duy Bình.

 

​Cùng lúc đó, sương mù màu tím sẫm bốc lên từ cơ giáp của Tông Duy Bình càng nhiều hơn, cuồn cuộn hút trong hư ảnh chim Trọng Minh của A Sửu. Hạ Sơ Kiến thấy rõ hư ảnh càng thêm ngưng tụ!

 

​Cô khẽ động tâm.

 

​Đợi đến khi sương mù màu tím sẫm cơ giáp Tông Duy Bình còn tỏa nữa, Hạ Sơ Kiến bước tới, thu hồi bộ cơ giáp thế hệ hai của ông, để lộ hình dáng mặc bộ quân phục rách nát bên trong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1764-hieu-chuyen.html.]

​Lúc , cánh tay trái của Tông Duy Bình khôi phục trạng thái bình thường, còn mang bộ dạng Trùng hóa quái dị như .

 

​Hư ảnh chim Trọng Minh đầu A Sửu bỗng như tiêm m.á.u gà, "phốc" một tiếng, phun vầng lửa ảo ảnh còn mãnh liệt hơn. Ngọn lửa đỏ rực đến mức gần như chuyển sang màu tím, bao trùm lấy bộ cơ thể Tông Duy Bình.

 

​Rất nhanh, từ trong cơ thể ông, sương mù màu tím sẫm tỏa nhiều hơn, đậm đặc hơn, bộ ngọn lửa đó "thiêu đốt" và ép ngoài.

 

​Mắt Hạ Sơ Kiến trố lên ngạc nhiên.

 

​Rõ ràng cô nhớ tiêm cho Tông Duy Bình ba mũi dung dịch t.h.u.ố.c gen loại đó, đến cả cánh tay trái Trùng hóa của ông cũng khôi phục bình thường . Ai mà ngờ trong cơ thể ông vẫn còn ẩn chứa lượng sương mù tím sẫm lớn đến thế!

 

​Dù sương mù màu tím sẫm là thứ gì, nhưng Hạ Sơ Kiến chắc chắn nó liên quan trực tiếp đến con Trùng mẫu suýt ấp nở thành công .

 

​Còn A Sửu là ấu tể của Trọng Minh điểu. Ngay khi nở, nó ăn sạch bốn quả trứng Trùng bằng bạch ngọc - đó chính là trứng mà Trùng tộc định dùng để ấp Trùng mẫu. Mà chim Trọng Minh dường như coi trứng Trùng là thức ăn, giống hệt thiên địch.

 

​Cho nên, A Sửu chắc chắn chuyên nghiệp hơn c Tứ Hỷ trong việc đối phó với Trùng mẫu…

 

​Trong khoảnh khắc xem, Hạ Sơ Kiến tự vẽ một vở kịch hoành tráng trong đầu: A Sửu đập nát Trùng mẫu, càn quét bộ Trùng tộc.

 

chẳng bao lâu , trong cơ thể Tông Duy Bình còn chút sương mù màu tím sẫm nào nữa. Dù hư ảnh Trọng Minh điểu phun thêm bao nhiêu ngọn lửa nữa cũng chẳng thể "thiêu đốt" thêm giọt nào.

 

​Sau khi hấp thụ bộ sương mù màu tím sẫm trong cơ thể Tông Duy Bình, hư ảnh chim Trọng Minh của A Sửu ở trạng thái bán ngưng tụ. Lông vũ mọc đầy đặn, rũ xuống từ hư ảnh to lớn , rực rỡ lộng lẫy hệt như một giấc mộng. Phượng hoàng trong truyền thuyết chắc cũng chỉ đến thế là cùng!

 

​Hư ảnh tựa phượng hoàng cúi đầu, kêu ríu rít dịu dàng với Hạ Sơ Kiến hai tiếng từ từ biến mất.

 

​Hạ Sơ Kiến chớp mắt cảnh tượng , lên tiếng hỏi con gà lông vàng A Sửu đang bệt đất thở hồng hộc: “A Sửu, thế là xong ? Không còn sương mù tím sẫm nào nữa ?”

 

​Gà con A Sửu chép chép miệng, lấy đôi cánh nhỏ vỗ vỗ lên cái bụng tròn xoe, đáp: “Chủ nhân, hết sạch ! Một giọt cũng còn! Hấp thụ hết !”

 

​“Chủ nhân, ngài và chui tận sào huyệt của Trùng mẫu lăn lộn một vòng ? Mùi Trùng mẫu nồng nặc quá! A Sửu ở trong nhà cũng ngửi thấy!”

 

​Hạ Sơ Kiến tuy lờ mờ đoán , nhưng khi đích A Sửu xác nhận thì vẫn kinh ngạc: “A Sửu, thế mà mi ngửi mùi của Trùng mẫu ?!”

 

​Gà con A Sửu đáp: “...Thì cũng giống như mùi của bốn quả trứng Trùng thôi mà. A Sửu đời ăn . Mùi vị ngon lắm! Đến giờ vẫn quên !”

 

​Hạ Sơ Kiến tiếc nuối xoa xoa đầu nó: “Biết thế tao mang mi theo. Tao đ.á.n.h c.h.ế.t một con Trùng mẫu đang nở dở, thiêu nó thành một đống tro tàn .”

 

​Gà con A Sửu lập tức ré lên “A a a” như tang, lăn lộn mặt đất, chỉ thiếu điều mắng Hạ Sơ Kiến "phí phạm của trời". Tất nhiên, nó dùng thành ngữ cao siêu như thế, nhưng tiếng lầm bầm của nó chính là ý đó.

 

​Hạ Sơ Kiến vội dỗ dành: “Lần ! Lần chuyện thế , tao nhất định sẽ dắt A Sửu cùng!”

 

​Gà con A Sửu bấy giờ mới thôi lăn lộn, bò dậy bệt xuống đất, dùng đôi cánh mập mạp chống để đỡ cái bụng to, thở phì phò : “Chủ nhân! Ngài ký giấy cam đoan ! Không lời giữ lấy lời nữa!”

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, con Trùng mẫu nở dở mà cô g.i.ế.c c.h.ế.t thể là "mầm mống" duy nhất còn của Trùng tộc. Về đào Trùng mẫu nữa?! Kiểu gì cô cũng nuốt lời thôi, nên chuyện ký giấy cam đoan cứ bỏ qua

 

​Đương nhiên cô sẽ toạc với A Sửu như thế. Bởi cô , đối với những đứa trẻ hiểu chuyện, cứ dỗ thì dỗ, tuyệt đối đừng một tí là đạo lý với chúng. Đừng tưởng chúng hiểu đạo lý của bạn, chúng chỉ đoán qua giọng điệu, sắc mặt, âm điệu của bạn rằng đây là việc bạn chúng , ghi nhớ trong đầu mà thôi.

 

​Giảng giải đạo lý rập khuôn cho trẻ con quá sớm sẽ tư duy của chúng trở nên cứng nhắc, chắc cho sự phát triển EQ của chúng.

 

​Đó là quan điểm của Hạ Sơ Kiến. Tất nhiên, quan điểm cũng là do Hạ Viễn Phương "nhồi sọ" cho cô. Trong phương diện , Hạ Sơ Kiến vô điều kiện tin tưởng Hạ Viễn Phương.

 

​Mặc dù khi nuôi Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương hề kinh nghiệm thực tế về nuôi dạy trẻ. là một nhà khoa học. Dù kinh nghiệm thực hành, nhưng bù sự chắt lọc từ vô vàn kiến thức. Bằng cách tổng hợp các kiến thức về sinh trưởng và phát triển của trẻ nhỏ, cô tự đúc kết một bộ phương pháp giáo d.ụ.c trẻ em cho riêng .

 

​Tuy nhiên, những phương pháp của cô chỉ tác dụng khi Hạ Sơ Kiến "hiểu chuyện". Kể từ khi Hạ Sơ Kiến "hiểu chuyện" (tức bốn, năm tuổi), bài học của Hạ Viễn Phương còn tác dụng với cô nữa.

 

​Giờ Hạ Sơ Kiến lôi bài áp dụng với gà con A Sửu, xem vẫn khá hiệu quả.

 

​Cô gật đầu chắc nịch: “Nhất định!”

 

​ A Sửu lúc mới đập đập đôi cánh nhỏ, lề mề bay về phía căn biệt thự mới xây của nhà họ Hạ.

 

​Rất nhanh, Ngũ Phúc dẫn theo Tiểu Cửu Tương và cún con Tứ Hỷ chạy như bay ngoài.

 

​Hạ Sơ Kiến vội gọi: “Ngũ Phúc! Để Tứ Hỷ qua đây ! Cháu và Tiểu Cửu Tương đừng qua đây vội!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...