Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 178: Cho ăn

Cập nhật lúc: 2026-07-18 00:50:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến hì hì : “Làm thể lừa cháu chứ? Ban đầu đối phương đòi giá bảy mươi nghìn, đó xảy chút chuyện, cháu liền c.h.é.m giá xuống một nửa.”

 

​Hạ Viễn Phương thực vô cùng hài lòng, nhưng hành vi tự tiện quyết định chi khoản tiền lớn mà thương lượng với bà thế thì thể khuyến khích.

 

​Thế là bà đanh mặt : “Được nha, trong túi mới nhiều thêm chút tiền liền tỏ vẻ hào sảng . Nếu tiền của cháu mà nhiều thêm chút nữa, cháu sẽ mua luôn căn hộ thông tầng áp mái siêu sang trang trí tinh xảo ở khu chung cư mới xây bên cạnh ?”

 

​Hạ Sơ Kiến nhún vai: “Cô cô nghĩ cháu ? chẳng cô bảo chúng tiết kiệm tiền để đến tinh cầu Bắc Thần mua nhà !”

 

​Hạ Viễn Phương: “...”

 

​Suýt chút nữa bà cái đứa nghịch ngợm cho á khẩu.

 

nhờ mà bà cũng còn giận nữa.

 

​Hạ Viễn Phương liếc xéo cô một cái: “Lần tha cho cháu, nếu , cô sẽ bắt cháu ở nhà bài tập suốt đấy.”

 

​"Cháu cô cô, dám nữa !" Hạ Sơ Kiến vô tư hứa hẹn, nhưng trong lòng đang giơ ngón tay chữ V chiến thắng.

 

​Cô lẻn về phòng ngủ của , thấy chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ vẫn đang ngủ khò khò.

 

​"Tứ Hỷ, tối qua mày ăn trộm mà giờ vẫn còn ngủ thế? Con ch.ó đen to đùng nhà đối diện dạo một vòng về kìa." Hạ Sơ Kiến lầm bầm, nhưng cũng đ.á.n.h thức Tứ Hỷ mà nhẹ nhàng tới đắp chiếc chăn nhỏ cho nó thật ngay ngắn.

 

​Trong cơn mơ, Tứ Hỷ dường như cảm nhận cô đến. Nó cũng mở mắt , chỉ dụi dụi cái đầu nhỏ đầy lông mượt tay cô, cảm nhận ấm từ cô mới an tâm tiếp tục ngủ.

 

​Lát , Hạ Viễn Phương tắm rửa cho Ngũ Phúc xong liền dùng chiếc chăn nhỏ bế nó lên, đó lập tức lên Tinh mạng mua cho nó nhiều quần áo.

 

​Hai mươi phút , quần áo mới giao tới. Ngũ Phúc lúc mặc đồ bảnh bao như một bé vàng, chiếc ghế nhỏ, đung đưa cái chân nhỏ, ôm một ống dinh dưỡng cao cấp uống tì tì như uống sữa.

 

​Hạ Viễn Phương ở trong bếp nấu cho nó món cháo thịt nạc thơm phức, đương nhiên còn các loại bánh bao thịt băm mềm, đậu hũ thịt bò độc giác thích hợp cho trẻ nhỏ.

 

​Đến khi Hạ Sơ Kiến dắt chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ ngủ dậy , Ngũ Phúc yêu thương nhất trong lòng lúc là Hạ Viễn Phương .

 

​Hạ Sơ Kiến xuống bên cạnh, nó cũng chỉ với cô một cái, ánh mắt còn xoay quanh cô nữa.

 

​Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến hề cảm thấy buồn bã ghen tị gì cả.

 

​Trong lòng cô, cô cô chính là dỗ trẻ con giỏi nhất.

 

​Từ nhỏ cô bướng bỉnh nghịch ngợm như mặt cô cô vẫn ngoan ngoãn khuôn khổ, huống chi là bé Ngũ Phúc qua là một đứa trẻ ngoan ngoãn thế .

 

​Thế là Hạ Sơ Kiến và Tứ Hỷ đều xuống bên cạnh Ngũ Phúc, hai một ch.ó đều dùng ánh mắt sáng ngời chăm chú Hạ Viễn Phương, chờ đợi cho ăn.

 

​Hạ Viễn Phương dù trong lòng lo toan bao nhiêu chuyện thì lúc cũng đều chữa lành bởi ba đôi mắt trong veo một chút tạp chất .

 

​…

 

​Sau khi ăn xong, Hạ Sơ Kiến Hạ Viễn Phương đuổi bài tập, còn Ngũ Phúc nhanh chóng chơi đùa hòa đồng với Tứ Hỷ, bắt đầu chạy nhảy tung tăng khắp phòng.

 

cả Hạ Sơ Kiến lẫn Hạ Viễn Phương đều cảm thấy ồn ào, ngược cảm thấy ngôi nhà của họ lúc mới sinh khí, mới thực sự giống như một gia đình.

 

​Đợi đến khi Hạ Sơ Kiến xong một bộ đề, Hạ Viễn Phương mới từ tin tức sáng nay rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

​Bà tới phòng của Hạ Sơ Kiến, đẩy cửa , lặng lẽ cô và : “Sơ Kiến, hôm nay cháu đến quảng trường công viên ở khu trung tâm thành phố ?”

 

​Sống lưng Hạ Sơ Kiến cứng đờ, thầm nghĩ: Thôi xong, cô cô cuối cùng cũng .

 

​Cô chậm rãi , Hạ Viễn Phương tới bên cạnh cô, đặt một tay lên vai cô, bàn tay khẽ run rẩy : “Sơ Kiến, cháu ở đó xảy chuyện gì ?”

 

​Hạ Sơ Kiến : “Cô cô, cháu đương nhiên chứ ạ, nếu thì tên chủ nhà đó chịu bán rẻ căn nhà một nửa chứ? Cô , lúc đó thực sự là ngàn cân treo sợi tóc! Lũ quạ đen tàn sát quảng trường! Nếu cháu vô tình gặp của Cục Đặc An và vị Kỳ lân t.ử của gia tộc Quyền thị thì hôm nay cháu về !”

 

​Sau đó cô liền bổ sung thêm: “Ngũ Phúc chính là nhặt ở quảng trường đấy ạ, nó mạng lớn, là đứa trẻ duy nhất còn sống sót.”

 

​Hạ Viễn Phương vẫn còn sợ hãi ôm chặt lấy cô, : “Về ! Về ! Thế đạo quả thực càng lúc càng thái bình!”

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, thế đạo vốn dĩ chẳng thái bình .

 

​Ba năm thợ săn, cô chứng kiến quá nhiều bóng tối, cho nên khẩu s.ú.n.g của cô luôn nhanh hơn khác một bước.

 

​Bởi vì cô hy vọng s.ú.n.g của càng nhanh thì thể nghiền nát bóng tối càng nhanh hơn…

 

​Hạ Sơ Kiến ngoan ngoãn để Hạ Viễn Phương ôm, đợi đến khi tâm trạng bà bình tĩnh mới : “Cô cô, cháu hẹn với Bình Quỳnh ngày mai xem nhà giúp chị ở khu chung cư bên cạnh . Hôm nay cháu mới chỉ chơi hai tiếng thôi, thời gian còn cháu để dành đến ngày mai dùng ạ?”

 

​Hạ Viễn Phương hứa với cô hôm nay cả ngày bài tập.

 

​Mọi nỗi hoảng hốt lo sợ của Hạ Viễn Phương đều cô chọc cho biến mất sạch sẽ.

 

​Bà gõ nhẹ trán Hạ Sơ Kiến: “Được , là cháu vẫn chơi mà. Ngày mai ? Sẽ nguy hiểm gì chứ?”

 

​"Chính là khu chung cư mới xây bên cạnh mà cô, từ nhà cũng thể thấy bên đó. Nếu chuyện gì xảy , cô nhất định thể phát hiện ngay lập tức."

 

​Hạ Viễn Phương lúc mới gật đầu: “Đi sớm về sớm nhé.”

 

​Đến tối, Ngũ Phúc ngủ cùng Hạ Viễn Phương, ngay cả chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ cũng dùng miệng ngậm lấy chiếc ổ nhỏ của kéo sang phòng ngủ của Hạ Viễn Phương.

 

​Hạ Sơ Kiến ghét bỏ: “...”

 

​Cô hừ một tiếng, trợn mắt theo bóng lưng tròn trịa của Tứ Hỷ mà phát biểu hung hồn: “Hôm nay mày hờ hững với tao, ngày mai tao sẽ khiến mày với tới nổi!”

 

​Chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ đến một ánh mắt cũng lười đáp , nó chỉ sang áp sát bạn nhỏ mới đến thôi.

 

​…

 

​Ngày hôm , Hạ Sơ Kiến thức dậy từ sớm. Tranh thủ lúc Hạ Viễn Phương cùng Ngũ Phúc và Tứ Hỷ vẫn còn đang ngủ, cô hâm nóng hai chiếc bánh bao thịt, ăn xong liền ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-178-cho-an.html.]

 

​Khu chung cư phía đông nhà cô thể bộ qua .

 

hiện tại trời lạnh thế , tàu điện ngầm vẫn tiện lợi hơn.

 

​Hạ Sơ Kiến lên tàu điện ngầm, vặn thấy Bình Quỳnh cũng cùng chuyến tàu qua đây.

 

​Hai vui vẻ cạnh , chỉ hai trạm dừng xuống xe ở phía cổng tây như hẹn với trung giới.

 

​Hai xuống xe liền thấy ở cổng tây khu chung cư một đàn ông mặc áo khoác đen, đeo chiếc balo dòng chữ "Trung giới Gia Hào".

 

​Người đàn ông đeo khẩu trang, chỉ đội một chiếc mũ lông thú dị thú lớn che khuất nửa khuôn mặt.

 

​Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh đều đeo khẩu trang tự phát nhiệt và kính bảo hộ, che kín mít gương mặt của .

 

​Ba lên tiếng chào hỏi , khi xác nhận đối phương đúng là đang đợi, liền dẫn họ bên trong khu chung cư.

 

​Lúc khu chung cư đương nhiên xuất trình giấy tờ.

 

​Tên trung gian với bảo vệ: “ là trung giới bất động sản của căn hộ A30 tầng 136 tòa nhà 18 phía tây khu đông, đây là thỏa thuận ký kết của chủ nhà với , còn cả chìa khóa nữa. Chủ nhà chuyển .”

 

​Bảo vệ tra cứu một lát hệ thống quản lý của , xác thực phận của trung giới bất động sản, yêu cầu Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh để giấy tờ chứng minh phận mới cho họ .

 

​Bình Quỳnh tặc lưỡi hai tiếng, : “Nơi hổ là khu chung cư mới xây, hệ thống an ninh còn xịn hơn cả căn nhà của ở khu tây nữa.”

 

​Tên trung gian liền hào hứng hỏi: “Vị quý cô nhà ở khu tây ? Vậy tại qua khu đông gì? Nhà ở khu tây hơn khu đông nhiều chứ! cũng nguồn nhà ở khu tây đấy!”

 

​Đương nhiên nhà ở khu tây cũng đắt hơn nhiều.

 

​Cùng một chất lượng và diện tích căn hộ, khu tây đắt gấp đôi khu đông.

 

Bình Quỳnh vốn dĩ là sống cách xa nhà một chút nên mới chọn khu đông.

 

​Chị mỉm : “Không cần , chỉ thích khu đông thôi, thể sống gần bạn của hơn một chút!”

 

​Tên trung giới bấy giờ mới im lặng, dẫn họ thang máy.

 

​Vì tòa nhà cao hơn ba trăm tầng nên bên trong thang máy họ lắp đặt cả ghế .

 

​Thắt dây an ghế, hành khách thể trải nghiệm cảm giác như tàu vũ trụ phóng lên trung.

 

​Tuy tốc độ nhanh nhưng Bình Quỳnh mấy thích thú.

 

​Thỉnh thoảng một thì , chứ ngày nào cũng vài bận thì chị sợ sẽ thăng thiên ngay tại chỗ mất.

 

​Chị hỏi tên trung giới: “Ở đây thang máy nào chậm hơn, cần thắt dây an ?”

 

​"Đương nhiên là chứ! Tòa nhà tổng cộng tám thang máy! Tùy thuộc nhu cầu và tốc độ khác , quý khách thể thoải mái lựa chọn. Hôm nay đưa các vị chiếc thang máy nhanh nhất, sang trọng nhất ở đây. Thông thường những sống từ tầng hai trăm trở lên mới thích sử dụng nó."

 

​Bình Quỳnh : “Xem loại nhà thế nên mua từ tầng một trăm trở xuống thôi.”

 

​Căn hộ tên trung giới giới thiệu cho chị ở tầng 136, gã vội vàng : “Thực tầng 136 và tầng một trăm cũng khác là mấy, chỉ hơn ba mươi tầng thôi, tròn lên thì cũng giống như tầng một trăm !”

 

​Hạ Sơ Kiến liếc gã một cái, : “Môn toán của học còn tệ hơn cả nữa đấy.”

 

​Tên trung gian hì hì : “Quý cô cứ đùa , toán của mà học thì công việc ...”

 

​"Tự lực cánh sinh kiếm tiền bằng sức lao động của thì hổ cả." Hạ Sơ Kiến khích lệ gã một câu.

 

​Trong lúc trò chuyện, tên trung gian dẫn họ đến cửa lớn của căn hộ đó.

 

​Gã lấy chìa khóa mở cửa và : “Ở đây cũng khóa mật mã sinh học. Nếu quý cô mua thì thể tự khóa, những chiếc chìa khóa sẽ còn tác dụng nữa.”

 

​Bình Quỳnh gật gật đầu, theo Hạ Sơ Kiến trong phòng.

 

​Họ bước liền cảm nhận ấm hầm hập phả trong phòng.

 

​Áo khoác dày lập tức thể mặc nổi nữa.

 

​Tên trung giới cởi chiếc áo khoác đen của vắt lên cánh tay, đồng thời tháo chiếc mũ lông thú dị thú che khuất nửa khuôn mặt xuống.

 

​Hạ Sơ Kiến tháo chiếc khẩu trang tự phát nhiệt , đang định cởi áo khoác thì đột nhiên thấy gương mặt của tên trung gian .

 

​"Là ?!"

 

​"Là cô?!"

 

​Tên trung gian cũng rõ gương mặt của Hạ Sơ Kiến, hai chân lập tức nhũn , suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống mặt cô.

 

​Tên trung gian chính là gã đàn ông từng nhân viên trực thang máy ở tòa nhà của Hạ Sơ Kiến, cho cô thang máy, đó Hạ Sơ Kiến và Tông Nhược An xử lý…

 

​Lúc đó Tông Nhược An chống lưng cho Hạ Sơ Kiến, gã đàn ông mới chọc nên chọc.

 

​Hạ Sơ Kiến đ.á.n.h giá gã đàn ông một lượt từ xuống , tò mò hỏi: “Chẳng đang ở cái công ty trang trí nội thất gì đó ? Sao giờ trung giới nhà đất thế ?”

 

​Gã đàn ông mếu máo : “Cô cô nương ơi, cô đừng trêu chọc nữa! Chẳng là vì đắc tội với nên đắc tội nên thể tiếp tục ở công ty trang trí nội thất nữa, cho nên mới chuyển qua trung gian nhà đất ...”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...