Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 192: Trùng hợp thay, anh ta cũng nghĩ như vậy
Cập nhật lúc: 2026-07-18 07:38:20
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến đảo mắt suy nghĩ.
Từ lúc rời nhà Tam Tông trở về, cô luôn cân nhắc chuyện . Cô cần mua đất thể trồng trọt , thế nên chắc chắn cần bận tâm đến khu vực bên trong thành Mộc Lan. Nơi đó diện tích nhỏ, giá cả chắc chắn đắt đến cắt cổ.
Ban đầu, cô nhắm đến những mảnh đất phía nam thành Mộc Lan, gần trang điền hoàng gia. Nơi đất đai màu mỡ, khí hậu thuận hòa, là nơi Tam Tông thông thuộc, giao cho canh tác chắc chắn sẽ thu kết quả gấp đôi mà tốn nhiều sức.
nơi đó đắt đỏ khó thu xếp, cô lập tức đổi ý định.
Cô ướm thử: “Nếu là rừng dị thú thì ạ? Một mảnh đất nhỏ bên phía rừng dị thú, rộng tầm mười héc- thì thế nào?”
Quyền Dữ Huấn khẽ thở dài: “Chẳng ? Rừng dị thú thuộc sở hữu của quốc gia. Nếu mua đất ở đó, em thuyết phục cả bốn bên: hoàng thất, nội các, quân đội và viện nguyên lão. Cho dù chúng cách dàn xếp với nội các, quân đội và viện nguyên lão, thì hoàng thất cũng tuyệt đối đời nào đồng ý.”
Hạ Sơ Kiến vẫn từ bỏ ý định, tiếp tục gặng hỏi: “Thật sự cách nào ạ? Kể cả ba bên đồng ý, chỉ vì hoàng thất chịu mà cũng bất thành ? Làm gì đạo lý chứ?!”
Quyền Dữ Huấn chăm chú Hạ Sơ Kiến.
Một cô gái thường dân sống ở tầng lớp đáy xã hội như cô hề chút kiêng dè sợ hãi nào đối với hoàng quyền. Khí phách của cô, ngay cả trong hàng ngũ con em thuộc tứ đại gia tộc như bọn cũng chỉ một ít đồng điệu .
là một cô gái kỳ lạ.
Quyền Dữ Huấn thầm cảm thán trong lòng, đồng thời giải thích: “Mọi chuyện đơn giản như . Phần đất đai thuộc sở hữu của hoàng thất cố định bằng bản đồ từ thời lập hiến quân chủ. Hơn nữa, sự chấp niệm của hoàng thất đối với đất đai là điều bình thường thể thấu hiểu ...”
"Ồ? Còn cả bản đồ ? Anh bản đồ rừng dị thú ạ?" Hạ Sơ Kiến tò mò hỏi.
Quyền Dữ Huấn ngẫm nghĩ một lát mở máy tính quang não lượng t.ử của , truy cập trang web bảo mật của viện nguyên lão. Anh tìm đến bản hiệp ước ký kết năm xưa giữa vị hoàng đế thời lập hiến cùng với quân đội, nội các và viện nguyên lão, trong phần phụ lục của hiệp ước đó đính kèm bản đồ.
Đây là bản đồ hiệu lực pháp lý, ngay cả vị hoàng đế hiện tại cũng buộc tuân thủ.
Quyền Dữ Huấn tìm đến khu vực thành Mộc Lan, điều chỉnh phóng to lên màn hình hiển thị ảo.
Bản đồ dạng sơ đồ trừu tượng mà là bản đồ thực cảnh. Nói một cách dễ hiểu, nó giống như một mô hình thu nhỏ của hành tinh Quy Viễn, sẵn kích thước và tọa độ cụ thể, vô cùng trực quan và dễ .
Quyền Dữ Huấn chỉ tay cho cô xem: “Em những khu vực khoanh bằng đường màu đỏ xem, đó là đất đai thuộc sở hữu của hoàng thất.”
"Chính là trang điền hoàng gia ở phía nam thành Mộc Lan, nơi thuộc quyền sở hữu của họ..."
Tầm mắt của Hạ Sơ Kiến ngay lập tức chạm khu trang điền hoàng gia ở phía nam thành Mộc Lan.
Hồi nhỏ cô từng cùng đám trẻ trong trường đến đây dã ngoại mùa xuân, cũng từng thấy những nô lệ á nhân kỳ hình dị dạng ở nơi đó. cô từng ngờ tới, khu vực đó rộng lớn đến nhường !
Vòng tròn màu đỏ khoanh bản đồ ít nhất chiếm đến một phần tư diện tích hành tinh Quy Viễn.
Hành tinh Quy Viễn của họ quả nhiên danh xứng với thực là một hành tinh thuần nông nghiệp.
Hạ Sơ Kiến khẽ nhếch môi, còn tơ tưởng đến vùng đất màu mỡ phía nam nữa mà sang phía bắc thành Mộc Lan. Rừng dị thú chính là nơi đám Tam Tông đang trú ngụ.
Quyền Dữ Huấn tiếp: “Khu vực khoanh bằng đường màu xanh lam là rừng dị thú ở phía bắc thành Mộc Lan, chiếm gần một phần mười diện tích nửa bán cầu bắc của hành tinh . Vòng tròn màu xám ở cùng là cực bắc của hành tinh, cũng là vùng đất cấm của sự sống, tính là một phần của rừng dị thú. Vùng trong vòng tròn màu xanh lam thuộc sở hữu quốc gia, do bốn bên cùng quản lý.”
Hạ Sơ Kiến chăm chú tìm kiếm từng tấc một tấm bản đồ thực cảnh thu nhỏ. Bỗng nhiên như phát hiện điều gì, cô vội lên tiếng: “Anh Quyền, bản đồ thể phóng to hơn nữa ạ?”
Quyền Dữ Huấn gật đầu, chỉnh tăng thêm một cỡ cho cô.
"Lớn hơn chút nữa, lớn hơn nữa, lớn hơn nữa... Được ..."
Nhìn tấm bản đồ thực cảnh phóng lên lớn, tim Hạ Sơ Kiến đập liên hồi. Bởi vì chỉ khi phóng to bản đồ đến một mức độ nhất định, cô mới nhận giữa rừng dị thú và thành Mộc Lan còn một dải đất trống hẹp dài chạy theo hướng đông - tây hề khoanh vùng!
Nói cách khác, mảnh đất đó thuộc về hoàng thất, thuộc vùng đất do bốn bên chung tay quản lý!
Đó là một mảnh đất vô chủ!
Và nếu cô lầm, nơi đó chính là vị trí mà chiếc phi thuyền của cô đang âm thầm neo đậu.
Tam Tông khai khẩn một mảnh đất nhỏ ở đó, hiện đang dựng nhà kính và sử dụng nhiều thiết ngụy trang sinh học. Cộng thêm việc nơi đây suốt mùa đông luôn tuyết trắng bao phủ, nên tạm thời ai phát hiện bí mật .
Tuy nhiên, một khi thời tiết ấm lên, tiến rừng dị thú đông hơn, họ trốn kỹ đến mấy cũng khó tránh khỏi sơ hở.
Hạ Sơ Kiến kìm nén sự xúc động trong lòng, vờ như tình cờ chỉ tay đó hỏi: “Khoảng đất trống tính là thuộc rừng dị thú đúng ?”
Quyền Dữ Huấn quan sát một lát: “Ừm, chỗ trong vòng tròn màu xanh lam, tính là rừng dị thú thuộc sở hữu quốc gia. xét về mặt địa hình, nơi vẫn thuộc phạm vi địa lý của khu vực rừng dị thú.”
Hạ Sơ Kiến bình thản : “Chỉ cần thuộc vùng chung quản lý là , nó thuộc thành Mộc Lan ạ?”
Quyền Dữ Huấn trả lời: “Thành Mộc Lan quyền sở hữu mảnh đất . theo quy định của pháp luật, khu vực giáp ranh với địa giới thành phố, nên khi mảnh đất tìm chủ sở hữu, nó sẽ tạm thời chịu sự quản lý hành chính của thành Mộc Lan.”
"Vậy nếu em mua chính mảnh đất thì ..." Hạ Sơ Kiến dùng ngón tay chỉ dải đất trông vẻ hẹp dài bản đồ, nó giống như một con hẻm nhỏ kẹp giữa rừng dị thú và tường thành Mộc Lan.
Quyền Dữ Huấn bật : “Mua chỗ thì gì chứ? Thời tiết nơi đó giá rét quanh năm, thể trồng trọt, hình dáng méo mó vuông vắn, diện tích cũng chẳng đủ lớn, cây cối thú rừng đều phong phú. Chẳng lẽ em xây một khu nghỉ dưỡng ở đó để kinh doanh du lịch đặc sắc mùa hè ? ở hành tinh Quy Viễn gì nhiều giàu đến thế...”
Nhìn thế nào đây cũng là một thương vụ chắc chắn thua lỗ.
Hơn nữa Quyền Dữ Huấn cũng thừa , nếu mảnh đất thực sự giá trị khai thác thì chiếm từ mấy ngàn năm . Ngay cả hoàng thất vốn là bên chẳng bao giờ chịu chịu thiệt, năm trăm năm chẳng cũng từ bỏ nơi như một mảnh đất phế thải đó ?
Dĩ nhiên hiểu rằng, với tiềm lực tài chính của Hạ Sơ Kiến, cô cũng chỉ thể để mắt tới những mảnh đất hoang vô dụng thế . Bởi vì bất kỳ mảnh đất nào khác, chỉ cần một chút giá trị sử dụng thôi cũng sẽ mức giá trời, cô thể nào mua nổi.
Hạ Sơ Kiến khẽ nhếch môi, thầm nghĩ vị công t.ử đúng là phong thái quý tộc, mở miệng là chỉ nghĩ đến chuyện ăn chơi hưởng lạc. Còn cô quả thực là một thường dân chính hiệu, trong đầu chỉ tính chuyện mua đất trồng lương thực…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-192-trung-hop-thay-anh-ta-cung-nghi-nhu-vay.html.]
Cô mỉm : “Anh Quyền, chỉ cần xem em thể mua thôi. Nếu , bây giờ em sẽ vay tiền luôn.”
Quyền Dữ Huấn: “...”
Tự dưng cảm giác cô gái xem như một kẻ nhẹ cả tin để lợi dụng. đời , từng ai thể chiếm hời từ tay Quyền Dữ Huấn .
Anh cũng mỉm đáp: “Để hỏi giúp em.”
Hạ Sơ Kiến hiểu ý, liền chủ động chìa tay : “Anh Quyền giúp em mua mảnh đất , mấy ngày tới em sẽ bảo an miễn phí cho , cho đến khi rời khỏi thành Mộc Lan mới thôi.”
Quyền Dữ Huấn nhướn mày: “Nhiệt tình thế , còn lấy tiền? Sao cứ cảm giác chẳng lành thế nhỉ.”
"Anh Quyền, hời thì tranh thủ mà chiếm ngay ạ. Người chiếm lợi từ Hạ Sơ Kiến em hiếm hoi lắm đấy." Hạ Sơ Kiến nghiêm túc .
Quyền Dữ Huấn: “...”
Trùng hợp , cũng đang nghĩ như .
Quyền Dữ Huấn buồn hỏi: “Em sợ khi hết bốn ngày, lập tức rời mà em chẳng tích sự gì ?”
Hạ Sơ Kiến lý luận một cách đầy tự tin: “Dĩ nhiên là Quyền giúp em cầm chắc mảnh đất , đó em mới bắt đầu vệ sĩ cho chứ.”
Quyền Dữ Huấn cô, thầm nghĩ cô nhóc đúng là kiểu thấy thỏ thì thả ưng. Được , dù cũng là chủ nợ lớn nhất, cứ coi như để Hạ Sơ Kiến đại diện tên …
Nghĩ đến đây, Quyền Dữ Huấn lập tức bảo thư ký liên hệ với các bên thẩm quyền của chính quyền thành Mộc Lan.
Mặc dù các cơ quan chính quyền hiện đang trong kỳ nghỉ lễ và chính thức việc, nhưng khi thư ký của Quyền Dữ Huấn đưa danh tính của gia tộc họ Quyền, bên nhanh chóng tự nguyện đến cơ quan tăng ca xử lý.
Hơn nữa, trong mắt , mảnh đất đó quả thực là một mảnh đất phế thải vô giá trị. Loại đất hoang sản lượng , dù giá mua rẻ đến mấy thì khi mua xong, hàng năm vẫn còng lưng nộp thuế đất. Ai chịu bỏ tiền túi để nuôi một cục nợ như thế chứ?
Cho nên khi của gia tộc họ Quyền đang hỏi thăm về mảnh đất , họ đều nghĩ rằng đây là kiểu giàu rảnh rỗi sinh nông nổi, tiền nhiều chỗ tiêu nên mới mang đến đây rải qua cửa sổ.
Vì bất kỳ tranh chấp lợi ích nào, công việc tiến hành vô cùng nhanh chóng.
Mười phút , một bản khế ước đất đai ghi rõ tọa độ vị trí cụ thể gửi tới.
Trọn vẹn mười héc- đất, giá chỉ mười triệu đồng Bắc Thần.
Theo quy định, thuế đất hàng năm là mười ngàn đồng Bắc Thần, mười năm sẽ tiến hành định giá đất đai để xác định mức thuế mới.
Hạ Sơ Kiến khi kiểm tra kỹ lưỡng liền đặt bút ký tên, đó dùng tiền vay từ Quyền Dữ Huấn để thanh toán trọn gói.
Bên cũng lập tức thiện và gửi cho cô bản chứng nhận quyền sử dụng đất chính thức đề tên Hạ Sơ Kiến.
Hơn nữa, vì luật sư của gia tộc họ Quyền do đích Quyền Dữ Huấn điều động hỗ trợ cô mua mảnh đất , phía chính quyền nể mặt gia tộc họ Quyền, lấy lý do đây là vùng đất hoang vu vô chủ đặc biệt để miễn giảm thuế đất cho mảnh đất trong vòng hai mươi năm.
Cầm tờ chứng nhận miễn giảm thuế tay, Hạ Sơ Kiến vui mừng đến mức suýt chút nữa là nhảy cẫng lên.
Cô thực sự quá đỗi vui mừng! Từ nay về , cô còn thấp thỏm lo sợ ai đó đến đuổi đám Tam Tông, dì Trần và Oanh Oanh nữa! Đây là đất của cô , ngày mai cô sẽ thuê đến xây tường bao quanh bộ khu vực đó !
Quyền Dữ Huấn dậy : “Chuyện đất đai thu xếp xong, em cũng giữ lời chứ nhỉ? Bây giờ là mười giờ sáng, chúng xuất phát luôn ?”
Hạ Sơ Kiến hỏi thêm: “Anh Quyền, em vệ sĩ miễn phí cho , thể cho em vay khoản tiền tính lãi ạ?”
Hợp đồng vay tiền giữa cô và Quyền Dữ Huấn còn chính thức ký kết, Hạ Sơ Kiến bắt đầu mơ mộng đến chuyện .
Quyền Dữ Huấn: "..." là đằng chân lân đằng đầu.
Quyền Dữ Huấn mỉm ôn hòa đáp: “Phải xem biểu hiện của em thế nào .”
Hạ Sơ Kiến: "..." Cuối cùng cũng cảm giác vấp đá tảng.
Tự phần đuối lý, cô ngượng ngùng : “Em lấy trang của đây.”
Quyền Dữ Huấn gợi ý: “Em thể sử dụng khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Kẻ Hủy Diệt Số 1 của bên .”
Hạ Sơ Kiến lắc đầu từ chối: “Em vẫn nên dùng trang của thì hơn, như quen tay hơn.”
Quyền Dữ Huấn định gì đó thôi, thấy Hạ Sơ Kiến lưng , cũng thêm gì nữa.
Hạ Sơ Kiến trở về phòng ngủ của , ngẩng đầu lên liền thấy Ngũ Phúc tỉnh dậy từ lúc nào. Thằng bé đang quấn chăn sấp giường, vui vẻ đùa nghịch với chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ ở sàn.
Còn robot gia vụ Lục Thuận thì ngay bên cạnh, trông chẳng khác nào một v.ú em.
Hạ Sơ Kiến thuận miệng hỏi: “Lục Thuận, quần áo giặt xong ?”
Đôi mắt của robot Lục Thuận lóe lên một tia sáng đỏ: “...Cô Hạ đang trông nom việc đó .”
"Lục Thuận, ngươi là robot gia vụ cơ mà, để việc nhà cho con hả? Ngươi tiếp tục robot nữa đúng ?" Hạ Sơ Kiến nghiêm mặt , bắt đầu xắn tay áo lên, định bụng sẽ tháo vài linh kiện để cho con robot gia vụ Lục Thuận một bài học thế nào là lễ độ.