Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 193: Có phải anh đang cố ý lợi dụng em không
Cập nhật lúc: 2026-07-18 07:38:21
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Robot gia vụ Lục Thuận lùi một bước, dường như cũng tự đuối lý. Thân hình cơ khí dạng hình trụ của nó tự động hạ thấp xuống một đoạn, lách qua cánh tay Hạ Sơ Kiến chạy biến ngoài.
Hạ Sơ Kiến bĩu môi, thầm nghĩ con robot thật thành thật. Chờ Quyền Dữ Huấn rời , cô nhất định dạy dỗ nó một trận…
Hạ Sơ Kiến suy tính tấm bình phong để bắt đầu quần áo.
Bộ quần áo chống đạn liền bằng chất liệu nano mà Tông Nhược An đền cho cô chắc chắn mặc lót ở bên trong cùng. Tiếp đó, cô chạm sợi dây chuyền mặt hình hoa bỉ ngạn cổ, nơi đó ẩn chứa bộ cơ giáp Hắc Ngân Thiếu Ty Mệnh của cô.
Những lời của Hoắc Ngự Sân vang lên trong đầu. Hạ Sơ Kiến c.ắ.n răng ấn nút công tắc, bộ cơ giáp Thiếu Ty Mệnh quả nhiên tràn khỏi vỏ bọc, nhanh chóng bao phủ lấy cô.
Chất liệu của cơ giáp Hắc Ngân Thiếu Ty Mệnh là kim loại thông thường, hình dáng thể đổi linh hoạt, ôm sát như một dòng nước. Nó thể mặc giấu bên trong quần áo và chắc chắn cũng khả năng chống đạn. Hơn nữa, tính năng phòng hộ của loại cơ giáp còn cao hơn một bậc so với áo chống đạn chuyên nghiệp.
Như là cô hai lớp bảo hiểm. Hạ Sơ Kiến lập tức cảm thấy vô cùng an .
Cô mặc bộ cơ giáp Hắc Ngân Thiếu Ty Mệnh bên ngoài chiếc áo chống đạn, đó khoác thêm một chiếc áo khoác thợ săn màu rằn ri nhiều túi. Cuối cùng, cô trùm ngoài cùng chiếc áo khoác đại y bằng da lông dị thú do Hiệp hội Thợ săn Đêm cấp phát.
Vào mùa , việc cô mặc nhiều lớp như sẽ khiến khác nảy sinh nghi ngờ, bản cô cũng thấy dễ chịu hơn. Dù thì thời tiết ngoài trời cũng quá giá rét…
Hạ Sơ Kiến soi gương , phát hiện chiếc mũ bảo hiểm cánh bướm của cơ giáp Thiếu Ty Mệnh kết hợp với đôi bốt dài màu đen bạc chân trông vô cùng lệch tông và chút vướng mắt.
đây là vấn đề lớn. Hạ Sơ Kiến từ lâu nghiên cứu kỹ lưỡng từng bộ phận của bộ cơ giáp .
Cô nhanh chóng điều khiển cơ giáp, mềm và gấp gọn chiếc mũ bảo hiểm kèm, thu nhỏ nó xung quanh cổ thành một chiếc bao bảo vệ để che chắn cho yết hầu.
Hệ thống động lực chân thì thể bỏ, nhưng đôi bốt cơ giáp bằng chất liệu đặc biệt nếu lộ ngoài thì quá kỳ dị. Thế là Hạ Sơ Kiến tìm một đôi bốt dài bằng da dị thú mòn rách phần đế, nhanh tay cắt bỏ phần đế giày, giống như tất dài, cô trùm thẳng đôi bốt da đế đó ngoài đôi bốt cơ giáp.
Bằng cách , chỉ cần lòng bàn chân thì đây chỉ là một đôi bốt lông da dị thú màu xanh rêu vô cùng bình thường, thậm chí trông còn phần cũ kỹ.
Soi gương kiểm tra nữa, trông cô thuận mắt hơn nhiều.
Hạ Sơ Kiến vì bản là tiến hóa gene, nhưng một thợ săn tiền thưởng trong Hiệp hội Thợ săn Đêm — nơi gần như là tiến hóa gene, nên cô đặc biệt xem trọng sự an của chính . Nghĩ đến đây thật là một câu chuyện đầy nước mắt, bởi vì những tổn thương mà tiến hóa gene thể dùng cơ thể để trực tiếp chống đỡ thì một bình thường như cô thể chịu đựng nổi một chút nào. Do đó, cô chỉ thể dựa những vật ngoại để bảo vệ .
Cô kéo chiếc hộp đựng s.ú.n.g từ gầm giường , chằm chằm lớp vải bọc hoa trắng nền xanh lam của hộp s.ú.n.g rơi trầm tư. Không thể cứ thế mà đeo ngoài …
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một lát quyết định tháo lớp vải bọc phần quê mùa đó xuống, chỉ mang theo chiếc hộp s.ú.n.g đen kịt. Một tay cô xách hộp súng, tay cầm chiếc mũ bảo hiểm phòng ngự dị năng do Hiệp hội Thợ săn Đêm phát, thong thả bước khỏi phòng.
Ngũ Phúc ở phía theo cô, ánh mắt mong chờ : “Chị ơi! Chị ơi! Ăn bánh bao! Ăn bánh bao!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô đầu , dặn dò: “Ngũ Phúc cùng Tứ Hỷ tìm cô Hạ ăn sáng nhé, chị chút việc, chiều sẽ về.”
Ra đến phòng khách, Hạ Sơ Kiến đeo chiếc mũ lụa màu tím linh lan thứ cho là thể chống các cuộc tấn công tinh thần cấp S ngay mặt Quyền Dữ Huấn, đó trùm chiếc mũ bảo hiểm phòng ngự dị năng bằng kim loại ngoài chiếc mũ lụa.
Trên cô khoác chiếc áo đại y da lông dị thú, kết hợp với khẩu trang tự phát nhiệt, trông tổng thể hài hòa và hề đột ngột.
Quyền Dữ Huấn đ.á.n.h giá cô một lượt từ xuống lắc đầu : “Chúng sắp cải trang để tiến khu Nam, hộp đựng s.ú.n.g của em thể lộ ngoài .”
"Hả?" Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên, “Chẳng em sẽ trốn ở cao từ xa để hỗ trợ b.ắ.n tỉa cho ?”
"...Không, em cần tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa. Lần , em ở ngay bên cạnh để bảo vệ ." Quyền Dữ Huấn , “Chúng loại s.ú.n.g tiểu liên thông minh kiểu mới thể gấp gọn, trong tay các thần s.ú.n.g thì nó cũng lợi hại chẳng kém gì s.ú.n.g b.ắ.n tỉa. Em thử ?”
Hạ Sơ Kiến: "..." Nghe... khá là hấp dẫn đấy.
Cô vội mang hộp s.ú.n.g cất trở phòng ngủ, chỉ lấy khẩu s.ú.n.g ngắn thông minh nòng dài, một con d.a.o găm chiến thuật cùng hai hộp đạn nhét chiếc áo khoác thợ săn vải kaki bên trong áo đại y. Chiếc áo đó chẳng ưu điểm gì khác ngoài việc nhiều túi.
"Dì ơi, mấy ngày tới con sẽ cùng Quyền quanh thành Mộc Lan vài vòng. Dì đừng lo, buổi sáng con thì buổi chiều sẽ về ngay." Hạ Sơ Kiến ghé đầu phòng giặt đồ dựng tạm bên ban công để dặn dò Hạ Viễn Phương một tiếng.
Hạ Viễn Phương cản nên cũng tiếp tục ngăn trở, bà đầu dặn: “Chú ý an nhé. Tuy là vệ sĩ cho , nhưng cần mạo hiểm cả mạng sống của , ?”
Hạ Sơ Kiến : “Dì đ.á.n.h giá thấp con quá , tài b.ắ.n s.ú.n.g của con chuẩn lắm đó!”
Hạ Viễn Phương định thôi. Tài b.ắ.n s.ú.n.g chuẩn thì ích gì chứ? Những tiến hóa gene ai là hạng tầm thường…
Hạ Viễn Phương theo phòng khách, với Quyền Dữ Huấn: “Anh Quyền, bỏ tiền thuê Sơ Kiến nhà chúng vệ sĩ. Tuy nhiên con bé tuổi đời còn nhỏ, hiểu chuyện, nếu điểm nào đắc tội, xin rộng lòng tha thứ.”
Quyền Dữ Huấn mỉm đáp: “Cô Hạ cứ yên tâm, còn nhiều nhân viên bảo an khác. Để Sơ Kiến cùng là để thuận tiện hành động khi chúng cải trang vi hành.”
Ban đầu Hạ Sơ Kiến hiểu ẩn ý trong lời của Quyền Dữ Huấn, cho đến khi cô theo lên căn hộ cao cấp ở tầng thượng mà mới mua, thấy lấy hai chiếc mặt nạ da cùng hai bộ quần áo bông dày quê mùa cũ kỹ.
"...Hai chúng cải trang thành hai cha con tìm nhân ?!" Hạ Sơ Kiến hoài nghi, “Có đang cố ý lợi dụng em để chiếm hời đấy?”
Quyền Dữ Huấn nghiêm túc : “Với độ tuổi của hai chúng , hóa trang như thế là hợp lý nhất .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-193-co-phai-anh-dang-co-y-loi-dung-em-khong.html.]
"Năm nay bao nhiêu tuổi ạ?" Hạ Sơ Kiến nhịn mà mỉa mai, “Đã đến hai lăm ?”
Quyền Dữ Huấn mỉm : “...Coi như em đang khen ngợi , cuối năm ngoái tròn ba mươi.”
Hạ Sơ Kiến: "..." Thật sự thể Quyền Dữ Huấn ba mươi tuổi! là ở hàng tuổi cha chú thật.
Hạ Sơ Kiến sờ sờ mũi, chấp nhận phận đeo chiếc mặt nạ da soi gương.
Chiếc mặt nạ của cô trông đặc biệt trẻ trung, qua chỉ tầm mười bốn, mười lăm tuổi, tóc ngắn ngang vai, phần mái dày che khuất trán. Làn da trắng trẻo mịn màng, chiếc cằm nhọn tạo nên khuôn mặt trái xoan trông đáng thương, khác biệt với khuôn mặt góc cạnh khí thường ngày của cô.
Hạ Sơ Kiến soi gương một kỹ thêm nữa, cảm thấy diện mạo chút quen mắt, nhưng nhất thời nhớ từng gặp ở . Cô sờ lên mặt sang Quyền Dữ Huấn.
Quyền Dữ Huấn cũng đeo xong mặt nạ da . Lúc còn là vị quý tộc trẻ tuổi thanh nhã nữa, mà biến thành một đàn ông trung niên trải qua bao sương gió cuộc đời, chịu đủ sự vùi dập của cuộc sống, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên vẻ phong trần mệt mỏi.
Anh Hạ Sơ Kiến, trong mắt thoáng hiện lên một tia nuông chiều và đượm buồn... Trông thực sự giống ánh mắt của một cha.
Hạ Sơ Kiến: "..." Càng thấy gượng gạo hơn.
Cô thản nhiên : “Anh Quyền, đến cả ánh mắt mà cũng diễn luôn cơ ...”
Quyền Dữ Huấn đáp: “Anh thế là gì . Nếu em gặp thêm vài nghị viên của viện nguyên lão, em mới thế nào gọi là bậc thầy diễn xuất.”
Hạ Sơ Kiến chắp tay: “Nhờ lời chúc của , nếu cơ hội, em nhất định đến viện nguyên lão ở hành tinh Bắc Thần để mở mang tầm mắt.”
"Em đúng là đằng chân lân đằng đầu."
"Qua như thôi ạ."
Hai cùng khoác thêm chiếc áo bông vô cùng thô kệch bên ngoài. Vì lý do , Hạ Sơ Kiến buộc cởi bỏ chiếc áo đại y da lông dị thú của .
…
Hạ Sơ Kiến và Quyền Dữ Huấn cùng bước khỏi nhà. Hai đến trạm tàu điện ngầm đệm từ nội thành ở cổng khu chung cư để đợi tàu.
Mấy ngày bên ngoài tuyết rơi. Khu chung cư thuộc phân khúc cao cấp, dịch vụ quản lý tòa nhà ở một đẳng cấp khác so với nơi Hạ Sơ Kiến ở. Tại khu nhà của cô, tuyết chất đống cao như núi và chẳng ai dọn, chỉ những lối thường xuyên bước qua mới vạch một con đường nhỏ. Trong khi đó, khu vực cổng chung cư của Quyền Dữ Huấn quét dọn sạch sẽ từ lâu, chỉ đường tuyết mà còn rải muối để chống đóng băng.
Hạ Sơ Kiến ở trạm tàu dáo dác quanh, nhỏ giọng hỏi: “Đội ngũ bảo an của ?”
"Họ đang theo phía , sẽ lộ mặt . Em nghĩ là sẽ dẫn theo mười mấy rầm rộ 'vi hành' đấy chứ?" Quyền Dữ Huấn thản nhiên , gương mặt phong trần hiện lên vẻ cảm thán.
Hạ Sơ Kiến: "..." Cô quyết định bận tâm nữa, về đúng thiết lập nhân vật thiếu nữ của để diễn cho tròn vai.
Chẳng mấy chốc tàu đệm từ đến, hai bước lên toa. Ngoại trừ họ thì còn hành khách nào khác. Tàu chạy nhanh, lâu , hai xuống trạm gần khu Nam thành Mộc Lan.
Hạ Sơ Kiến lúc đang mặc một bộ đồ đậm chất thôn quê: chiếc áo bông nhỏ hoa trắng nền đỏ, chiếc quần bông màu đen che khuất đôi bốt dài màu xanh rêu, chỉ để lộ phần mũi giày cứng ngắc.
Trên lưng cô đeo một chiếc bọc vải hoa nhí màu đỏ, bên trong giấu khẩu s.ú.n.g tiểu liên thông minh kiểu mới thể gấp gọn cùng năm băng đạn, tổng cộng năm trăm viên đạn.
Quyền Dữ Huấn thì vác một chiếc túi du lịch cao nửa , bên trong căng phồng, trông giống như túi hành lý dọn nhà mà những vô gia cư phố dùng. Những thứ thực đều là trang chuẩn từ , Hạ Sơ Kiến vốn hỏi từ lâu.
Quyền Dữ Huấn hạ thấp giọng: “...Đương nhiên là vũ khí , em nghĩ là gì chứ?”
Hạ Sơ Kiến chiều dài của chiếc túi, mắt lập tức sáng lên: “...Khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa hạng nặng Kẻ Hủy Diệt Số 1 ở bên trong đúng ?”
Quyền Dữ Huấn trả lời, chỉ khẽ nhếch môi .
Hai cứ thế sánh bước tiến khu Nam thành Mộc Lan.
Khu Nam thành Mộc Lan khác biệt so với ba khu dân cư Đông, Tây, Bắc; nơi quy hoạch đặc biệt dành riêng cho tầng lớp tiện dân á nhân sinh sống. Bên ngoài khu vực tường thành bao quanh, tường thành bố trí bốn cổng lớn lối , đồng thời cũng để ngăn cách nơi với ba khu vực sinh sống của nhân loại.
Hạ Sơ Kiến và Quyền Dữ Huấn qua chiếc cổng lớn chính giữa ở phía nam.
Tường thành khu Nam cao, lướt qua cũng tầm bảy, tám mét. Các cổng đều là những cánh cổng sắt lớn đen kịt, phía đỉnh cắm đầy những chiếc gai sắt sắc nhọn. Bên trong những chiếc gai sắt đó rỗng ruột, thể phun khí độc bất cứ lúc nào. Nghe thiết kế là để ngăn chặn những tiện dân á nhân khả năng bay lượn lợi dụng đêm tối để bay khỏi khu Nam.
Hạ Sơ Kiến thể coi là lớn lên ở vùng đất , nên cô hề xa lạ với những cảnh tượng mắt.