Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 210: Nói nhiều thành tinh

Cập nhật lúc: 2026-07-18 12:17:47
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hoắc Ngự Sân trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi : “Tháng mười một năm ngoái, khi tiểu đội của các cô đang chấp hành nhiệm vụ, gặp chuyện về di chủng, cô còn nhớ ?”

 

​Hạ Sơ Kiến vội : “Nhớ, đương nhiên nhớ. Đó là đầu tiên thấy thứ tởm lợm như , cả đời cũng quên .”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...Cũng chính là ngày hôm đó, còn xảy một chuyện nữa.”

 

​Hạ Sơ Kiến bắt đầu tinh thần, giống như đang kể chuyện, tinh thần chuyên nghiệp hỏi: “Chuyện gì ? Có liên quan đến ?”

 

​Hoắc Ngự Sân thèm để ý đến cô, tiếp tục : “Ngày hôm đó, Đại hoàng t.ử từ vực ngoại trở về, mang theo hai quả Gia Quả.”

 

​Khi Hoắc Ngự Sân đến "Đại hoàng tử", con ngươi Hạ Sơ Kiến bỗng chốc co rụt .

 

​Cô đột nhiên nhớ tới đêm hôm đó, cảnh tượng kinh hoàng với những xúc tu bay múa đầy trời, cũng nhớ Đại hoàng tử, quả thực lúc đó đang di chủng truy sát!

 

​Hạ Sơ Kiến há miệng, nhưng lời đến bên môi đổi cách , bối rối hỏi: “A? Sao Đại hoàng t.ử từ vực ngoại trở về? Không ngài sức khỏe , quanh năm liệt giường ? Vực ngoại là nơi nào? Gia Quả chính là lớn lên ở nơi đó ?”

 

​Nếu Hạ Sơ Kiến dấn quá sâu, Hoắc Ngự Sân một câu cũng sẽ giải thích.

 

bây giờ còn cách nào khác, đành kiên nhẫn : “...Đại hoàng t.ử sức khỏe , đó là cách đối ngoại của hoàng thất. Thực nguyên nhân thực sự là ngài tới vực ngoại, hái Gia Quả.”

 

​"Vực ngoại, cô thể tưởng tượng nó như một thế giới khác, khác biệt với thế giới của chúng ."

 

​Hạ Sơ Kiến: “...Có thể tưởng tượng nó như một hành tinh khác ?”

 

​Cái gì mà thế giới khác các thứ, quá huyền huyễn, Hạ Sơ Kiến cảm thấy thực tế chút nào, càng thể tưởng tượng nổi.

 

​Hoắc Ngự Sân cả: “Cô nghĩ như cũng , tóm chính là ở một nơi xa, Gia Quả cũng sinh trưởng ở đó. Nơi đó nhiều quái vật tương tự như di chủng, Niapuila, Dalahe và Bhuinis, con chúng tới đó lấy Gia Quả, thì đấu trí đấu dũng với những quái vật đó.”

 

​"Vậy Đại hoàng t.ử thật đúng là ghê gớm..." Hạ Sơ Kiến đối với vị Đại hoàng t.ử chỉ mới gặp một , dấy lên thiện cảm nhẹ, “ nguy hiểm như , tại khác chứ? Đại hoàng t.ử đó là thừa kế hợp pháp đầu tiên của hoàng thất đấy! , ngài tiến hóa gene ? Cấp bậc tinh thần lực của ngài cao ?”

 

​Hạ Sơ Kiến tuôn một loạt câu hỏi, thực sự là vì cô cách cái giai tầng đó quá xa, tri thức dự trữ cũng chỉ ở mức độ hóng chuyện tinh võng.

 

​Hoắc Ngự Sân cảm thấy mệt mỏi trong lòng, thích nhiều, nhưng cái cô Hạ Sơ Kiến , quả thực là nhiều thành tinh…

 

còn cách nào khác, do chính tuyển , mệt đến mấy cũng giải thích.

 

​Anh lạnh mặt : “Đại hoàng t.ử là tiến hóa gene, cấp bậc tinh thần lực cũng cao, nhưng là cao nhất. Sở dĩ cần ngài đích , là bởi vì nơi đó, chỉ trong hoàng tộc mới thể tới.”

 

​Hạ Sơ Kiến "ồ" một tiếng, tỏ vẻ hiểu, hơn nữa lộ vẻ mặt nhẹ nhõm.

 

​Cô yên tâm .

 

​Nơi đó nguy hiểm như , nhưng chỉ hoàng tộc mới , thật là quá !

 

​Hoắc Ngự Sân thấy cô lộ vẻ vui mừng, nhất thời hiểu cô rốt cuộc đang vui cái gì, chỉ tiếp tục : “Ngày hôm đó ngài lấy Gia Quả, nhưng ngờ lúc sắp rời , đối phương trực tiếp đuổi theo tới nơi. Đại hoàng t.ử trốn thoát , may thứ đó sát hại.”

 

​Hạ Sơ Kiến thực tận mắt thấy Đại hoàng t.ử c.h.ế.t như thế nào, nhưng mặt Hoắc Ngự Sân, cô vẫn che miệng , hít một lạnh: “...Hóa Đại hoàng t.ử là c.h.ế.t như !”

 

​Hoắc Ngự Sân tất cả những điều khác với cách đối ngoại của hoàng thất, nhưng may là cô gái suy nghĩ đơn giản, gì cô tin đó, cũng đỡ cho tốn nhiều sức lực.

 

​Hoắc Ngự Sân tiếp: “Chúng cứu viện, nhưng vẫn chậm một bước. Khi chúng tới, Đại hoàng t.ử c.h.ế.t , hai quả Gia Quả ngài mang theo, lúc đó biến mất. Chúng phán đoán, lẽ là trong lúc tranh đấu với di chủng, rơi rớt ở một nơi nào đó hành tinh Quy Viễn.”

 

​Hạ Sơ Kiến càng càng nhiều nghi vấn, nhịn hỏi: “Sao các Đại hoàng t.ử mang theo hai quả Gia Quả? Lúc các tới nơi, ngài c.h.ế.t ?”

 

​Hoắc Ngự Sân : “Trước khi về, ngài thông báo với Hoàng đế Bệ hạ, ngài vận khí , lấy hai quả Gia Quả...”

 

​Hạ Sơ Kiến như đột nhiên hiểu : “Cho nên, là Hoàng đế Bệ hạ đang tìm hai quả Gia Quả ?!”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​Lúc thì thông minh lên một chút .

 

​Anh bình thản : “Hoàng đế Bệ hạ đương nhiên đang tìm hai quả Gia Quả , đây là thứ chỉ hoàng thất mới thể sử dụng. Hoàng đế Bệ hạ, chắc chắn bảo Quyền Dữ Huấn tìm Gia Quả.”

 

​"...Vậy Quyền Dữ Huấn là tìm giúp ai chứ?" Hạ Sơ Kiến suy tư, “Hay là Quyền Dữ Huấn tự thứ ?”

 

​Hoắc Ngự Sân : “Anh chắc chắn là tìm giúp khác. Còn về khác đó là ai, thì thoát khỏi mấy vị trong hoàng thất.”

 

​Nghĩa là, ngoại trừ Hoàng đế, các thành viên hoàng thất khác đều khả năng.

 

​Hạ Sơ Kiến càng lo lắng hơn: “Vậy thì bây giờ? Vậy Hoàng đế Bệ hạ là bảo ai tìm Gia Quả? Là Cục Đặc An ? Là Hoắc Đốc sát ?”

 

​Hoắc Ngự Sân lắc đầu phủ nhận: “Hoàng đế Bệ hạ đội cận vệ hoàng thất riêng, chuyên xử lý các công việc liên quan đến hoàng thất. Cục Đặc An chúng , là vì Hoàng đế Bệ hạ xử lý các công việc liên quan đến quốc gia.”

 

​Hạ Sơ Kiến chậc một tiếng, “Phân chia rõ ràng thật đấy.”

 

cứ như thế , cô chẳng sẽ trở thành mục tiêu công kích của !

 

​Hạ Sơ Kiến vội : “Vậy phía Quyền Thủ tịch, nếu như những lời ngoài, thì chẳng đều sẽ tìm tung tích của quả Gia Quả còn từ chỗ ? thật sự mà! chỉ là... chỉ là... bịa một câu chuyện mà thôi...”

 

​Hạ Sơ Kiến càng càng chột .

 

​"Cô là dối." Hoắc Ngự Sân thong thả vạch trần cô, “Hơn nữa vận khí , bịa một lời dối khá giống thật.”

 

​Lời dối thông thường thì thôi , dù thật giả, đều liên quan lớn lắm.

 

lời dối nếu xử lý khéo, là sẽ mất mạng đấy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-210-noi-nhieu-thanh-tinh.html.]

​Hạ Sơ Kiến tâm trí rối bời, “Hoắc Đốc sát, thật sự còn cách nào ?”

 

​Hoắc Ngự Sân thu vẻ lạnh lùng trong giọng , bình tĩnh : “Cô thể kịp thời thật với , chứng tỏ cô vẫn còn cứu . sẽ liên lạc với Quyền Dữ Huấn, gạch tên cô .”

 

​Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm, nịnh nọt Hoắc Ngự Sân: “Hoắc Đốc sát minh! Hoắc Đốc sát lợi hại! ngay Hoắc Đốc sát nhất định thể giúp mà!”

 

​Hoắc Ngự Sân hề để tâm đến lời khen của cô, nhưng lộ vẻ mặt khích lệ, : “Hôm nay cô , gặp chuyện như , nhất định thông báo cho đầu tiên. thể giúp cô tìm phương pháp phù hợp nhất để giải quyết các vấn đề hậu quả.”

 

​Hạ Sơ Kiến lúc đầu còn khá vui vẻ, nhưng cảm thấy kỳ quái, hình như chỗ nào đúng.

 

​Giọng điệu và vẻ mặt của Hoắc Ngự Sân, chút thần thái giống y như lúc cô lừa Tiểu Tứ Hỉ và Tiểu Ngũ Phúc…

 

​Đây là đang xem cô như trẻ con để lừa gạt?

 

​Hạ Sơ Kiến trong lòng thầm, nhưng cũng biểu lộ , chỉ vui mừng hớn hở : “Vậy thì quá! Cảm ơn Hoắc Đốc sát!”

 

​Sau khi cuộc gọi video kết thúc, Hoắc Ngự Sân lập tức gửi lời mời gọi video cho Quyền Dữ Huấn.

 

​Quyền Dữ Huấn lúc tắm xong, đang đồ ngủ, giường mới chuẩn ngủ.

 

​Anh vốn dĩ quanh năm bệnh mất ngủ, ngày đó khi ăn một bữa cơm ở nhà Hạ Sơ Kiến, phát hiện, trạng thái giấc ngủ của cải thiện, mất ngủ cứ như chuyện của kiếp .

 

​Hôm nay mệt mỏi như , tắm xong liền buồn ngủ chịu .

 

thấy yêu cầu gọi video của Hoắc Ngự Sân, vẫn nỗ lực dậy, nhấn nút tiếp nhận.

 

​Hoắc Ngự Sân thấy bối cảnh phía ảnh đại diện của Quyền Dữ Huấn, bình thản : “Làm phiền thời gian ngủ của Quyền Thủ tịch .”

 

​Quyền Dữ Huấn mỉm : “Đang định ngủ đây, Hoắc Đốc sát, thể phục vụ gì cho ngài?”

 

​Quyền Dữ Huấn thẳng vấn đề, Hoắc Ngự Sân cũng vòng vo với , trực tiếp : “Việc đang tìm Gia Quả, Hạ Sơ Kiến kể hết với .”

 

​Quyền Dữ Huấn: “...”

 

​Cô gái thật là thật thà quá, chuyện lớn như , cô nhanh chóng kể với Hoắc Ngự Sân như thế.

 

​Điều vốn dĩ trong dự liệu của Quyền Dữ Huấn.

 

​Ý định của , chính là để Hạ Sơ Kiến truyền lời, thăm dò Hoắc Ngự Sân.

 

​Bởi vì việc , lẽ cần hợp tác với Hoắc Ngự Sân.

 

​Hơn nữa, Hoắc Ngự Sân chủ động tìm đến , so với việc chủ động tìm Hoắc Ngự Sân, sẽ khiến lợi thế hơn.

 

​Hoắc Ngự Sân : “Quyền Thủ tịch đang tìm Gia Quả giúp Đại tế tư đúng ?”

 

​Quyền Dữ Huấn thừa nhận cũng phủ nhận, : “Sao ? Hoắc Đốc sát cũng hứng thú với Gia Quả ?”

 

​Hoắc Ngự Sân : “ hứng thú, thứ đó bình thường ăn tác dụng.”

 

​Quyền Dữ Huấn gật đầu, “, thứ đó chỉ tác dụng với huyết mạch hoàng thất. Người khác ăn , đều sẽ giống như con Bhuinis , hòa tan tiêu biến .”

 

​Anh chắc chắn, vì Hạ Sơ Kiến kể cả chuyện Gia Quả với Hoắc Ngự Sân, thì chắc chắn kể cả chuyện Bhuinis .

 

​Quả nhiên Hoắc Ngự Sân : “Không ngờ nơi đó còn Bhuinis. Quyền Thủ tịch, cảm thấy Bhuinis ở đó, là từ tới?”

 

​Quyền Dữ Huấn cân nhắc : “ cũng rõ. Những năm gần đây, xuất hiện bên ngoài chỉ di chủng. Bhuinis rốt cuộc là từ bên ngoài tới, là do nào đó vô tình nuôi cấy , đều khó .”

 

​"May là chúng tiêu hủy ." Hoắc Ngự Sân tiếp tục thảo luận vấn đề , nhẹ nhàng lướt qua, đó , “Quyền Thủ tịch còn tìm quả Gia Quả thứ hai ?”

 

​Quyền Dữ Huấn : “Đương nhiên là tìm. quả Gia Quả thứ nhất còn, quả thứ hai càng đầu mối gì. Hoắc Đốc sát tìm sớm như , là manh mối về quả Gia Quả thứ hai ?”

 

​Hoắc Ngự Sân quả quyết : “ manh mối, cấp của cũng manh mối. Cục Đặc An chúng cũng sẽ dây dưa chuyện Gia Quả .”

 

​Quyền Dữ Huấn hiểu.

 

​Ý của Hoắc Ngự Sân, là bảo Quyền Dữ Huấn nhận lấy việc thấy Gia Quả rơi xuống về phía , đừng lôi Hạ Sơ Kiến .

 

​Quyền Dữ Huấn đây từng nghĩ tới vấn đề .

 

​Trong lòng , Hạ Sơ Kiến chỉ là một bản lĩnh đặc biệt, cũng giống như những tiến hóa gene cao cấp quyền , đều sở trường riêng, thể sử dụng.

 

Hoắc Ngự Sân như , Quyền Dữ Huấn ngược nghĩ thông suốt.

 

​Lôi Hạ Sơ Kiến , chỉ giúp ích gì, mà còn hại oan cả gia đình .

 

​Cần gì chứ? Cần gì khổ ?

 

​Hơn nữa còn trông chờ việc tiếp tục hợp tác với Hạ Sơ Kiến, để nhiều chú ý đến giá trị đặc biệt của Hạ Sơ Kiến.

 

cũng thể cứ mà sảng khoái đồng ý yêu cầu của Hoắc Ngự Sân.

 

​Quyền Dữ Huấn mỉm : “Hoắc Đốc sát quả nhiên là vị sếp quan tâm cấp . , gạch tên cô cũng , nhưng Hoắc Đốc sát thể đồng ý, nếu mượn cấp của ngài, giúp chút việc, Hoắc Đốc sát thể dứt khoát thả ?”

 

​Hoắc Ngự Sân nhướng mày, : “Nhân viên Cục Đặc An, thể việc cho ngoài. Đây là quy định của pháp luật. Cô vi phạm kỷ luật, sẽ chịu xử phạt trong cục. Quyền Thủ tịch đây là màng đến ơn cứu mạng cô dành cho , màng đến ý định bảo vệ nhà họ Quyền của , mà kiên quyết lấy oán báo ân ...”

 

​Lời của Hoắc Ngự Sân nặng.

 

​Nếu thì đối với Quyền Dữ Huấn cũng tác dụng.

Loading...