Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 406: Côn trùng còn muốn sống

Cập nhật lúc: 2026-07-25 14:07:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Huệ Trí Phong tiếp: “Cậu thấy lúc chúng cất cánh, trí tuệ nhân tạo của căn cứ cũng phát hiện . Với đều b.ắ.n dạng vũ khí quy chuẩn mà. Cứ xem nhật ký chiến đấu chiến cơ là .”

 

​Kỷ Na Bích ngập ngừng: “ luồng điện tương lam tím đó...”

 

​“Đó là pháo chùm ion vũ trụ của chính chiếc tuần dương hạm.” Trác Hãn Thâm vẻ mặt đầy tự tin, “Trí tuệ nhân tạo bên phía vẫn luôn giám sát thời gian thực, bên phát hiện chúng mang theo pháo chùm ion siêu vi mô.”

 

​“Bằng thì lôi chúng từ lâu . Cậu nghĩ Hạ Sơ Kiến ấn tượng với chúng ?”

 

​“Nó chỉ chực chờ bắt thóp chúng , chứ chẳng loại sẵn sàng che giấu giùm .”

 

​Lúc Trữ Khánh Trần mới lên tiếng: “Chỉ cần chính chúng thì chẳng ai cả. Còn các , chắc cũng ngu đến mức tự dâng đầu cho Hạ Sơ Kiến nhỉ?”

 

​Lữ Lộ Vũ lúc mới miễn cưỡng “ừ” một tiếng, cãi thêm nữa.

 

​Trong lòng họ nghi ngại, nhưng hệ thống giám sát thời gian thực và nhật ký b.ắ.n chiến cơ cho họ sự tự tin.

 

​Tất nhiên, niềm tin lớn nhất vẫn đến từ việc họ và Hạ Sơ Kiến “ hòa hợp”. Họ tin chắc Hạ Sơ Kiến nhất định sẽ chực chờ bắt thóp . Nếu cô phát hiện thì chịu yên?! Chắc chắn sẽ xáo trộn cào xới lên ngay!

 

nếu Hạ Sơ Kiến gì, nghĩa là chắc chắn cô hề phát hiện .

 

​…

 

​Mấy học viên quý tộc giữ im lặng, nối gót các học viên và giáo quan khác, điều khiển chiến cơ và phi thuyền của lượt tiến khoang bụng tầng thứ năm của tuần dương hạm tinh cấp Luyện Cắt.

 

​Trong khi đó, Hạ Sơ Kiến bay đến chiếc tinh hạm 18 còn sót của bọn cướp.

 

​“Chào cô Thường.” Hạ Sơ Kiến vẫn duy trì chế độ giáp quy chuẩn cao ba mét và đeo chiếc mặt nạ đó.

 

​Lúc , 38 phụ nữ đều trang phục tươm tấp, vết thương cũng xử lý xong xuôi.

 

​Trong họ chỉ Thường Thịnh Nam là bác sĩ. Một trong vòng mười mấy phút thăm khám và chữa trị cho chừng , hẳn cũng là một bác sĩ giỏi.

 

​Hạ Sơ Kiến vẫn luôn cân nhắc về lối cho những . Cô họ một lượt cất tiếng hỏi : “Mọi ở đây tìm thấy tài sản bọn cướp đoạt ?”

 

​Những phụ nữ đều lắc đầu.

 

​Thường Thịnh Nam hổ hổ hổ ngại ngùng : “Thiếu úy, chúng thấy tài sản chúng cướp . ở các phòng tầng hai tìm thấy một ít tiền tệ của các nước: Đế quốc Bắc Thần, Công quốc Nam Thập Tự, Thành bang Đông Thiên Nguyên và Liên bang Tây Mã Lợi Á. Tất cả cộng chỉ hơn ba mươi nghìn.”

 

​Đây chắc chắn tổng tài sản bọn cướp tích góp bao năm qua, mà chỉ là tiền lẻ của chúng.

 

​Thường Thịnh Nam gom tiền tệ các nước tìm cùng vài thỏi vàng, thỏi bạc một chiếc hộp nhỏ đưa cho Hạ Sơ Kiến.

 

​Dĩ nhiên Hạ Sơ Kiến nhận.

 

​Cô : “Mọi giữ lấy mà dùng lúc gấp, cần đưa .”

 

​Sau đó cô âm thầm dặn Thất Lộc quét một lượt qua mũ bảo hiểm.

 

​Lúc thời gian gấp gáp, tuy chiếc tinh hạm dùng việc gì nhưng kích thước lớn, quy mô chẳng khác nào một thị trấn nhỏ, Thất Lộc cũng thời gian để lục tìm những thứ linh tinh .

 

​Bây giờ trận chiến kết thúc, cô vẫn quét bộ con tàu một cách kỹ lưỡng, nhất là dọn sạch cả hang chuột tàu. Dù đây cũng là chiếc tinh hạm cuối cùng của tổ chức Bồ Đề Diệp, sẽ bàn giao cho quân đội để bằng chứng chứng minh quân công. Tìm thêm gì thì cũng chẳng liên quan tới cô nữa.

 

​Trong lúc Thất Lộc bật hệ thống quét chính thức bộ chiếc tinh hạm đồ sộ, Hạ Sơ Kiến hỏi những phụ nữ cuối: “Mọi thật sự trở về ?”

 

​Trong họ chỉ hai cô gái trẻ là nữ sinh sắp lên lớp 12, còn đều là phụ nữ trưởng thành. Hai cô gái học cùng trường cũ với Hạ Sơ Kiến. Trong hai , hiện chỉ còn một là còn , của cô gái còn vĩnh viễn nhắm mắt.

 

​Cô gái đó mặt đẫn , ôm lấy t.h.i t.h.ể một góc, năng gì.

 

​Còn cô gái còn thì kéo một góc chuyện.

 

​“Văn Văn, con hãy về . Năm con còn thi đại học, thì khác, đời sống thế là đủ ...”

 

​“Không! Mẹ! Mẹ về thì con cũng về!”

 

​Cô gái khắp đầy vết thương, đến cũng vững nhưng vẫn ôm chặt lấy tay , cố chấp và kiên quyết.

 

​Người nước mắt rơi như mưa, ôm lấy con gái: “Con về , khoản bồi thường ba trăm nghìn của công ty bảo hiểm, lấy hai trăm nghìn chữa thương cho con, một trăm nghìn còn là vốn nghía để con học đại học và lập nghiệp .”

 

​“Con hãy sống cùng ông bà nội ngoại, chăm sóc họ thật , họ cũng sẽ chăm sóc cho con...”

 

​“Hãy sống tiếp, sống luôn cả phần của trai con nữa...”

 

​Cô gái gào nức nở: “Không! Không! Con cần thi đại học! Con chỉ ở bên ! Mẹ về con cũng về!”

 

​Hạ Sơ Kiến lặng lẽ bên cạnh lắng , trong lòng tự xâu chuỗi bi kịch của gia đình .

 

​Người phụ nữ gia đình cô bồi thường ba trăm nghìn đồng Bắc Thần, nghĩa là gia đình ba thiệt mạng. Nếu tính cả phụ nữ thì còn hai nữa. Nghe những lời tiếp theo, trong những còn sống thấy đề cập đến chồng và những con khác của cô .

 

​Vì Hạ Sơ Kiến đoán sơ qua rằng chồng và những đứa con khác của phụ nữ đều bọn cướp g.i.ế.c hại. Việc phụ nữ bảo con gái sống luôn phần của trai cho thấy con khác sát hại khả năng cao là con trai tức là trai của cô gái .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-406-con-trung-con-muon-song.html.]

 

​Gia đình quả thực quá đỗi t.h.ả.m thương.

 

​Cô cũng cô gái chịu trở về một thi đại học, mà vì cô nếu về một , chắc chắn sẽ tự sát. Hạ Sơ Kiến đồng cảm với cô gái, là để giữ hy vọng sống cho . CôLo sợ nếu , sẽ thực sự sống nữa, nên mới bám chặt lấy như thế. Chỉ cần cô ở bên cạnh, sẽ tự tìm đến cái c.h.ế.t.

 

​Trong 38 sống sót, chỉ hai là nữ sinh kết hôn.

 

​Những phụ nữ còn cũng bắt đầu bật theo.

 

​Họ với Hạ Sơ Kiến rằng chồng và con trai cùng chuyến thuyền với họ ngay từ đầu đám cướp Bồ Đề Diệp "tiền mờ mắt" g.i.ế.c hại lập tức, thậm chí còn kịp bắt lên chiếc tinh hạm .

 

​Lúc đối với họ, ngoài những tính toán kinh tế, việc còn thiết sống nữa cũng là một thực tế phũ phàng.

 

Hạ Sơ Kiến vẫn cảm thấy, sống sót qua bi kịch như chẳng càng nên trân trọng mạng sống của hơn ?

 

​Cô những phụ nữ buông xuôi ý chí sinh tồn, tiếp tục dùng giọng mô phỏng dịu dàng: “Mọi sống là sống cho chính bản .”

 

​“Mạng sống của chỉ thuộc về chồng, con trai, con gái cha . Bản cũng giá trị cuộc sống của riêng .”

 

​“Từ nhỏ đến lớn, lẽ nào việc gì bản thực sự ? Không để mưu sinh, để lo cho gia đình, mà thuần túy xuất phát từ sở thích, điều bản thực sự ?”

 

​“Biết là một cơ hội để trở thành một con mới.”

 

​“Người xưa câu, qua tai kiếp hắt phúc . Với , đến con sâu cái kiến còn sống, sống chẳng hơn ? Sống vì chính chẳng hơn ?”

 

​“Tại nhất định c.h.ế.t chứ? , nếu trở về thì về mặt kinh tế quả thực thỏa đáng. Vậy nghĩ cách khác, thể sống tiếp lấy tiền bảo hiểm?”

 

​Hạ Sơ Kiến vốn quen lách luật, lúc cũng vận dụng đầu óc, sức thuyết phục nhóm .

 

​Phải rằng khả năng thuyết phục của cô khá mạnh mẽ. Đặc biệt là khi cô hỏi: Từ nhỏ đến lớn, lẽ nào việc gì bản thực sự ?

 

​Câu chạm đến tâm tư của ít .

 

​Đặc biệt đối với những c.h.ế.t, việc trao cho họ một mục tiêu mới mới thể giúp họ tìm thấy ý nghĩa để tiếp tục sống.

 

​Thường Thịnh Nam lập tức lên tiếng: “Vậy xin đại diện cho một câu, chúng thực sự trở về nữa. Nếu Thiếu úy thể đưa chúng đến một nơi ai đến để tự sinh tự diệt là , chúng kén chọn, cũng cần phận hộ tịch gì cả.”

 

​Đây là định dân chui .

 

​Hạ Sơ Kiến hiểu những tổn thương họ chịu đựng là thứ khó chữa lành trong thời gian ngắn, trừ khi tay giúp đỡ…

 

​Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút : “Dù về nhà thì cũng rời khỏi đai tiểu hành tinh . Bây giờ chúng chuẩn về, cứ ở đây. Chờ khỏi đai tiểu hành tinh, sẽ liên lạc với trách nhiệm bên đó.”

 

​Ngập ngừng một chút, Hạ Sơ Kiến vẫn thành thật chia sẻ: “Tình trạng của , nghĩ cơ quan nhà nước thẩm quyền bắt buộc . sẽ tìm một bộ phận lộ thông tin để giúp xử lý các thủ tục đó.”

 

​“ sẽ nghĩ cách để thể sống tiếp, mà gia đình vẫn nhận tiền bảo hiểm.”

 

​Các điều khoản bảo hiểm kèm vé phi thuyền tinh tế thì bản Hạ Sơ Kiến thể tự nghiên cứu nổi, nhưng cô quen chuyên gia hàng đầu trong ngành luật. Nếu thể, nhờ vị chuyên gia đó tay giúp đỡ, bước ngoặt.

 

​Hạ Sơ Kiến cũng nghĩ quá nhiều, thuần túy cảm thấy điều khoản bảo hiểm đó bất hợp lý. Dựa mà nhất định c.h.ế.t mới nhận mức bồi thường như ? Cảnh ngộ của những phụ nữ chẳng còn tồi tệ hơn cả cái c.h.ế.t ? Đối phương đáng lẽ bồi thường gấp đôi cho họ mới đúng!

 

​Hơn nữa, chính bọn cướp cũng , nếu phi thuyền hành khách quý tộc, công ty phi thuyền sẽ cử thêm tàu hộ vệ cùng, đến mức bọn cướp cũng dám tơ tưởng.

 

​Điều đó lên điều gì? Điều đó chứng tỏ công ty phi thuyền khả năng phòng ngừa rủi ro tinh tặc bắt giữ!

 

họ thế. Họ phân biệt đối xử, chính sự thờ ơ của họ mới khiến những hành khách bình dân chịu đòn giáng mang tính hủy diệt như !

 

​Lẽ nào phía phi thuyền tinh tế chẳng những bồi thường thiệt hại cho hành khách, mà còn chịu trách nhiệm cho chi phí điều trị của họ ?

 

​Hạ Sơ Kiến thậm chí tính xong, đợi khi về sẽ liên lạc với Quyền Dữ Huấn, xem thể nhờ luật sư trong văn phòng luật của xuất mạt, đại diện cho những phụ nữ kiện công ty bảo hiểm và công ty nắm cổ phần phi thuyền !

 

​Mười nghìn tiền bảo hiểm thì là cái gì?! Cô những kẻ đó bồi thường mỗi hành khách một triệu!

 

​Tất nhiên, những tính toán Hạ Sơ Kiến cũng chỉ đang tự nhẩm trong đầu. Cô chuyện với Quyền Dữ Huấn nên dám ôm ôm ôm đồm hết việc, càng trao cho những con đáng thương hy vọng hão huyền.

 

​Cô chỉ thể trong phạm vi khả năng của , tiên khuyên họ đừng nghĩ đến cái c.h.ế.t nữa, mà sống.

 

​Còn nhóm Thường Thịnh Nam là những đến c.h.ế.t còn chẳng sợ, lúc chỉ cảm kích vì Hạ Sơ Kiến cho họ quyền lựa chọn. Dù phần lớn trong họ còn thiết sống, nhưng vì vị Thiếu úy khó xử nên mới theo lời cô.

 

​Hạ Sơ Kiến Thường Thịnh Nam : “Vậy giao cho cô. Hãy tin , nhất định sẽ tìm cách sắp xếp êm cho .”

 

​Thấy tấm chân tình khó lòng từ chối, từng một gật đầu hứa với Hạ Sơ Kiến nhất định sẽ sống sót rời khỏi đai tiểu hành tinh .

 

 

 

 

 

 

 

Loading...