Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 415: Nghe ngài nói một hồi, cũng bằng không nghe
Cập nhật lúc: 2026-07-26 05:35:16
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Na Bích lạnh lùng hỏi: “Khẩu khí lớn thật đấy! Cô đang mơ ?”
"Rõ ràng là cô với nhà họ Lữ đội trời chung, liên quan gì đến Đặc An Cục?"
"Cô cho xem, tại Đặc An Cục can thiệp chuyện thị phi giữa các gia tộc chứ?"
Hạ Sơ Kiến vốn chẳng ý định trả lời cô , mà hớn hở thốt lên: “... Cô đoán xem!”
Cô thầm cà khịa trong lòng: Tự nhiên cô hỏi gì cũng trả lời chắc? Dù cô xinh hơn Lữ Lộ Vũ thật đấy, nhưng cũng đừng hòng mong trả lời!
Kỷ Na Bích suýt nữa nấc nghẹn, uất đến mức suýt ngất!
Hạ Sơ Kiến thì xoay bước về phía chiếc phi thuyền tinh tế ba huấn luyện viên c.h.ế.t bất đắc kỳ tử. Chiếc phi thuyền của Tôn Gia Hào canh giữ nghiêm ngặt.
Hạ Sơ Kiến tới hỏi: “Các phát hiện ba huấn luyện viên c.h.ế.t từ khi nào?”
Một lính lục chiến vũ trụ canh cửa khoang thẳng chào: “Báo cáo Thuyền trưởng! Là năm phút , của chúng phát hiện trong lúc tuần tra ạ.”
"Tuần tra?"
" hạm trưởng! Chúng nhận lệnh tiếp quản đại sảnh kho chiến cơ , theo thông lệ, cứ năm phút tuần một ."
Hạ Sơ Kiến hài lòng khen ngợi: “Các lắm! Trong tình huống mà vẫn lơ là, đáng biểu dương!”
Nói thật, cô chẳng hề thông lệ , bởi vì cô từng đàng hoàng ở trong hạm đội tinh tế bao giờ! Bây giờ chỉ là đ.â.m lao theo lao, màu chút thôi…
Hạ Sơ Kiến nương theo thang treo cửa khoang phi thuyền tinh tế leo lên. Mấy lính lục chiến binh phía cũng lập tức bám theo. Bất kể lúc nào, bọn họ ở đây, họ sẽ để Hạ Sơ Kiến xuất hiện một . Tất nhiên, những lúc họ mà Hạ Sơ Kiến tự trốn thì của họ…
So với chiến cơ vũ trụ chỉ một hoặc tối đa hai , chiếc phi thuyền tinh tế thể chứa tới hai mươi chiếc chiến cơ thể tích khá lớn.
Hạ Sơ Kiến leo lên tầng hai của phi thuyền, cũng chính là nơi các huấn luyện viên phi công sinh hoạt. Tầng bên là đại sảnh khoang bụng thể chứa hai mươi chiếc chiến cơ, nơi đó đang trống rỗng, những chiếc chiến cơ vẫn xếp .
Tầng hai cũng rộng rãi. Không chỉ phòng lái riêng, phòng họp, bếp nhỏ, khu sinh hoạt chung, mà còn bốn mươi lăm phòng riêng nhỏ sẵn nhà vệ sinh!
Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi hỏi: “Ba huấn luyện viên ở ?”
Lại dặn: “Mời Huấn luyện viên Ngu Phi của căn cứ qua đây, ông chắc hẳn quen thuộc với đồng nghiệp của .”
Suy nghĩ một chút cô bổ sung thêm: “ , cả học viên Trần Ngôn Thịnh nữa, một tình hình cụ thể cần tìm hiểu từ .”
Trước đó Hạ Sơ Kiến cứ nghĩ Trần Ngôn Thịnh là gặp nguy hiểm đến tính mạng nhất, ngờ mất mạng là ba huấn luyện viên... cô vì c.h.ế.t là ba huấn luyện viên mà lơ là việc bảo vệ Trần Ngôn Thịnh.
Hơn nữa theo góc của cô, khi ba huấn luyện viên c.h.ế.t, nếu cô đưa bất kỳ biện pháp nào thì tiếp theo bỏ mạng tám chín phần mười chính là Trần Ngôn Thịnh.
Thế là theo mệnh lệnh của cô, Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh đều đưa tới chiếc phi thuyền tinh tế .
Tuy Hạ Sơ Kiến bảo Thất Lộc giám sát từng chiếc chiến cơ và phi thuyền, nhưng nhỡ kẻ đột ngột tay, Thất Lộc khống chế cục diện sẽ rắc rối, khả năng cao còn lộ bản . Cho nên Hạ Sơ Kiến chỉ thể để Thất Lộc duy trì trạng thái giám sát chứ trực tiếp tay.
Vào lúc , việc đưa Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh đến bên cạnh cô là cực kỳ cần thiết.
Hạ Sơ Kiến lo lắng cho sự an của Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh, nhưng khi hai họ đưa tới thì đều lo lắng cho sự an của cô.
Ngu Phi : “Hạ Sơ Kiến, cô thật sự to gan đấy! Vào lúc mà cả cơ giáp cũng mặc, chỉ đội mỗi cái mũ bảo hiểm! Cô coi thường năng lực của kẻ tiến hóa gen đến mức nào ?”
Trần Ngôn Thịnh cũng lên tiếng: “Chị Hạ, tên gian điệp quá hống hách ! Bọn chúng g.i.ế.c ba huấn luyện viên thì cũng g.i.ế.c chị đấy!”
Hạ Sơ Kiến cảm động, trong giọng mang theo chút ý : “ còn mong bọn chúng nhắm trực tiếp đấy! Năm trăm binh của hạng !”
Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh cùng kinh ngạc thốt lên: “Cô năm trăm binh ?! Đó là đãi ngộ cấp Đại tá đấy!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô chỉ tiện miệng bốc phét thôi, thực những chính miệng binh cho cô cũng chỉ chừng vài chục .
Hạ Sơ Kiến ho nhẹ một tiếng, thản nhiên : “Không cần để ý mấy chi tiết . Ý chính là hiện tại hai đang nguy hiểm. Nếu đối phương tay nữa thì mục tiêu hẳn là hai chứ .”
Ngu Phi và Trần Ngôn Thịnh lập tức căng thẳng hẳn lên, quăng ngay chuyện lượng " binh" của Hạ Sơ Kiến đầu.
Trần Ngôn Thịnh lập tức : “Chị Hạ đúng lắm! Em cứ theo chị Hạ cho tới khi của Đặc An Cục tới!”
Ngu Phi cũng bảo: “Hạ Sơ Kiến, xem chỗ cô đúng là an nhất!”
Hạ Sơ Kiến gật đầu, đó : “Chúng cùng xem ba vị huấn luyện viên qua đời, xem rốt cuộc họ c.h.ế.t như thế nào. Người của bảo họ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, chắc là một cái là thấy ngay bất thường .”
Ngu Phi: “...”
Trần Ngôn Thịnh: “...”
Nghe ngài một hồi, cũng bằng .
…
Hạ Sơ Kiến thẳng gian phòng nhỏ của vị huấn luyện viên đầu tiên.
Trong căn phòng nhỏ một chiếc giường đơn, một bàn học nho nhỏ cùng ghế dựa thiết kế theo công nghệ nhân thể học. Cạnh cửa là chiếc bàn vuông nhỏ, mặt bàn còn đặt một lọ hoa. Đối diện giường đơn ở phía bên , sát tường đặt một chiếc ghế sofa đôi. Tiếp đó là một phòng vệ sinh nhỏ nhắn phía bức tường sofa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-415-nghe-ngai-noi-mot-hoi-cung-bang-khong-nghe.html.]
Còn vị huấn luyện viên thì thất khiếu chảy máu, c.h.ế.t gục chiếc giường đơn.
thật là c.h.ế.t bất đắc kỳ tử.
Hạ Sơ Kiến liền mở miệng: “Thất khiếu chảy máu, là trúng độc c.h.ế.t ?”
Đây là một trong những triệu chứng trúng độc c.h.ế.t mà ai cũng .
Ngu Phi gãi gãi đầu: “Nhìn triệu chứng thì vẻ là , nhưng cụ thể thế nào thì chờ pháp y tới giám định mới .”
Hạ Sơ Kiến dẫn họ sang gian phòng thứ hai. Ở chỗ huấn luyện viên thứ hai cũng thất khiếu chảy m.á.u tương tự, thậm chí m.á.u chảy hóa thành màu đen.
Người thứ ba cũng y như .
Đi khỏi phòng của ba vị huấn luyện viên, cả ba bước phòng họp nhỏ phi thuyền.
Hạ Sơ Kiến hỏi: “Huấn luyện viên Ngu, ngài với ba vị huấn luyện viên ?”
Sắc mặt Ngu Phi , đáp: “Không , nhưng mặt.”
"Tại ?"
"... Bọn họ là những huấn luyện viên xuất bình dân, nhưng đều là kẻ tiến hóa gen. Người kém nhất cũng đạt cấp B đỉnh phong."
Hạ Sơ Kiến gật gật đầu: “Nói là những hưởng lợi khi từ tầng lớp bình dân vươn lên tầng lớp công dân, vượt cấp tầng lớp, cũng ghê gớm đấy.”
Ngu Phi liếc cô một cái : “ với bọn họ.”
"Ừm, là vì thuộc tầng lớp quý tộc, còn họ thuộc tầng lớp công dân ?"
Ngu Phi tiu nghỉu : “ , nhưng ở căn cứ bay, đúng là chia bè kéo cánh riêng. Dù là kẻ tiến hóa gen nữa, nếu quý tộc thì cũng chẳng chen chân nổi giới quý tộc . Trừ khi chấp nhận tay sai cho gia tộc quý tộc nào đó. cũng chẳng chơi với tụi quý tộc, vì thấy bọn họ một lũ ngốc xít.”
Hạ Sơ Kiến gật gù tán đồng: “Huấn luyện viên Ngu tinh mắt thật đấy!”
Ngu Phi: “...”
Cô đừng tưởng cô đang mỉa mai nhé! Không, là mỉa mai bộ tầng lớp quý tộc chúng ! Không đúng, là do mỉa mai , nhưng cô nên tán đồng hùa theo…
Ngu Phi một câu của Hạ Sơ Kiến cho mạch suy nghĩ ngắt quãng, trong chốc lát nên đáp trả .
Trần Ngôn Thịnh ở bên cạnh thì thầm: “Ba vị huấn luyện viên chính là những thành nhiệm vụ từ hành tinh Thiếu Phủ trở về. Chỉ bọn họ mới mang theo máy lắp đặt giao diện não - máy tính cầm tay.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu. Vốn dĩ cô cho rằng ba huấn luyện viên nghi vấn lớn nhất, nhưng giờ bọn họ c.h.ế.t, ngược rửa sạch tình nghi.
Hạ Sơ Kiến rũ mắt, thản nhiên : “Xem chỉ là ba kẻ xui xẻo khó khăn lắm mới vượt cấp tầng lớp kẻ khác lợi dụng. Đó chính là ba con dê thế tội tuyệt vời!”
Ngu Phi nhíu mày: “Thế tội gì cơ?”
"Đương nhiên là tội danh gián điệp của cướp biển vũ trụ ." Hạ Sơ Kiến khoanh tay ngực, qua trong phòng họp nhỏ. “Bọn họ là những gia nhập cùng, khéo máy lắp đặt giao diện não - máy tính cầm tay. Sau đó còn đề xuất cài đặt giao diện não - máy tính và chip cho tất cả học viên. Trần đời gì chuyện trùng hợp đến thế chứ? Mọi sự trùng hợp chẳng qua chỉ là do kẻ đang tâm cơ tính toán mà thôi.”
Trần Ngôn Thịnh Hạ Sơ Kiến bằng ánh mắt sùng bái, hận thể cầm tấm lụa đỏ lên múa một bài: “Chị Hạ chuẩn quá! Chị Hạ minh! Chị Hạ nghĩ thấu đáo thật đấy!”
Cơ mặt Hạ Sơ Kiến giật giật, Trần Ngôn Thịnh hỏi: “Còn nữa, trong các gian điệp của cướp biển?”
Trần Ngôn Thịnh thật sự ngờ ngọn giáo của Hạ Sơ Kiến lập tức chĩa ngay về phía . Cậu ngập ngừng một chút, còn tranh thủ liếc nhanh Ngu Phi một cái mới nhỏ giọng đáp: “Là lúc mấy chiếc chiến cơ của bọn em cướp biển đuổi kịp ... Mọi vốn phân tán khắp nơi, đó vì ảnh hưởng của bão từ, sợ chiến cơ gặp sự cố kỹ thuật ngoài nên mới dồn dập phát tín hiệu xin rút. Thế nhưng khi phi thuyền tiếp ứng của căn cứ tới thì tàu chiến của cướp biển cũng nối gót mò theo...”
Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Cậu rõ hơn xem nào, là khi phi thuyền căn cứ đến thì tàu chiến cướp biển mới đuổi tới theo ?”
Trần Ngôn Thịnh suy nghĩ một lúc nghiêm túc trả lời: “Nói đúng thì chính là tất cả các phi thuyền căn cứ phái tới... Phía bọn họ đều tàu chiến cướp biển bám đuôi, đó dàn chiến cơ của bọn em mới hốt trọn ổ một lượt.”
Lông mày Hạ Sơ Kiến càng nhíu chặt hơn: “Nói như thì chẳng lẽ mỗi chiếc phi thuyền đều gian điệp cướp biển ? Điều thể nào!”
Ngu Phi lên tiếng: “Cũng thể là kênh truyền thông phi thuyền của chúng tên nội gián rò rỉ, nên cướp biển chỉ cần dò theo tín hiệu điện từ là bám đuôi tất cả .”
Hạ Sơ Kiến phản bác ngay: “Bọn cướp biển lợi hại đến thế? Từ trường trong vành đai tiểu hành tinh vốn cực kỳ bất , ngay cả tuần dương hạm chính quy của chúng khi ở trong vành đai tiểu hành tinh còn chẳng thể kết nối với các thiết bay khác. Cớ đám tàu chiến cướp biển cái bản lĩnh đó chứ? Thà bảo là họ quan sát bằng mắt thường còn hợp lý hơn!”
Trần Ngôn Thịnh gật đầu: “Chị Hạ lý, nhưng những lời chị nhắc nhở em...”
"Câu nào?"
"... Quan sát bằng mắt thường..."
Tim Hạ Sơ Kiến nẩy lên một cái, cô chợt nhớ đầu chạm trán với tàu chiến 18, cô từng thấy b.ắ.n s.ú.n.g tín hiệu.
Chẳng đó chính là dùng mắt thường để quan sát ?!
"Cậu tiếp !" Hạ Sơ Kiến Trần Ngôn Thịnh bằng ánh mắt khuyến khích.