Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 466: Chớ quên ta (Vật Quên Ta)

Cập nhật lúc: 2026-07-27 11:28:14
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến đang cân nhắc thì đột nhiên, con vật nhỏ đuổi theo, cũng đáp xuống tấm da Ngạc Long, ngẩng đầu Hạ Sơ Kiến, lanh lảnh gọi một tiếng: “Mẹ!”

 

​Hạ Sơ Kiến kinh hãi, lảo đảo lùi vài bước, cẩn thận vấp thứ gì đó, ngã phịch xuống tấm da Ngạc Long.

 

​Con vật nhỏ càng vui mừng lao tới, miệng ngừng gọi "Mẹ "…

 

​Theo phản xạ điều kiện, Hạ Sơ Kiến vươn cánh tay máy tóm lấy mõm con vật nhỏ .

 

​Con vật nhỏ bộ lông nhung vàng óng ánh, trông như một chú ch.ó xù con, cánh tay máy của cô xách lủng lẳng giữa trung.

 

​Nó vẻ hiểu tại Hạ Sơ Kiến túm lấy miệng .

 

​Đôi mắt to tròn ngây thơ Hạ Sơ Kiến, dần dần ngập nước mắt trong veo.

 

​Hạ Sơ Kiến cũng ngẩn , từ từ đặt nó xuống, buông tay, túm miệng nó nữa.

 

​Con vật nhỏ lắc lắc cái đầu tròn vo, bước vài bước về phía Hạ Sơ Kiến.

 

​Đứng mặt cô, nghiêng đầu cô, cái miệng nhỏ mấp máy, mắt thấy sắp buột miệng gọi "Mẹ".

 

​Hạ Sơ Kiến buột miệng: “Gọi chị, đừng gọi .”

 

​Cái miệng tròn vo của con vật nhỏ mở to, cuối cùng cố gắng phát một âm thanh: “... Chị?”

 

​Giọng non nớt, còn ngây thơ đáng yêu hơn cả giọng trẻ con điện t.ử giả lập của Thất Lộc.

 

​Hạ Sơ Kiến cứng đờ gật đầu, xoa xoa đầu nó: “... Ngoan.”

 

​Con vật nhỏ như cổ vũ, nước mắt trong đôi mắt to lập tức biến mất.

 

​Nó đá đá bốn cái chân mập mạp, dụi cái đầu tròn vo lòng bàn tay Hạ Sơ Kiến, miệng ngừng gọi: “Chị chị chị chị chị chị chị...”

 

​Hạ Sơ Kiến sững sờ hồi lâu mới hồn, hận thể đ.ấ.m một cái.

 

​Cô điên ?!

 

​Cô dạy nó gọi là "Chị" chứ!

 

​Chẳng nên hỏi thứ là cái gì ?!

 

​Rõ ràng là hình dáng một con ch.ó xù con, mới chui từ quả trứng vàng khổng lồ , ?

 

​Chẳng lẽ nó là một loại "Người Loại" (Á nhân)?

 

​Hạ Sơ Kiến đầy bụng nghi hoặc, ướm hỏi: “Ngươi là con gì thế? Tên gọi là gì?”

 

​Con vật nhỏ phấn khích đáp: “Em là A Vật! Chớ quên (Vật Quên Ta) đấy! Chị nhớ A Vật ?”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Nói cái gì ?!

 

​Cô từng gặp thứ bao giờ!

 

​Hạ Sơ Kiến cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi dò: “A Vật ? A Vật từng gặp chị ?”

 

​Lúc A Vật tỏ vẻ nghi hoặc.

 

​Nó quanh Hạ Sơ Kiến vài vòng, dùng cái mũi nhỏ ươn ướt ngửi ngửi cô một lúc, đôi mắt to lộ vẻ hoang mang.

 

​"... Hình như A Vật nhận nhầm ."

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức yên tâm, ha hả: “A Vật là đồ ngốc nghếch nhỏ! , em tìm ai?”

 

​A Vật lúc mới vui vẻ nhảy nhót, : “Chị giúp A Vật tìm chị ?”

 

​Hạ Sơ Kiến tủm tỉm: “Đương nhiên là !”

 

​Cô hiệu cho nhóc con xuống, đó bắt đầu moi thông tin từ nó.

 

​Hạ Sơ Kiến tấm da Ngạc Long, nhóc con ngoan ngoãn xổm mặt , hỏi: “A Vật, em từ đến? Quê hương em ở ?”

 

​A Vật quanh, đó về phía hai mảnh vỡ trứng vàng trôi nổi mặt biển, : “A Vật đến từ đó, quê hương A Vật ở đó.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô kiên nhẫn giải thích: “A Vật, đó là vỏ của em, quê hương em.”

 

​Cái đầu sư t.ử con của A Vật nghiêng nghiêng: “ mà, A Vật đúng là từ đó đến mà! A Vật ở đó lâu lắm đấy!”

 

​"Sau đó A Vật đói bụng, ăn cơm, nên mới ngoài."

 

​Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, hỏi: “A Vật, mấy con Ngạc Long , thật sự là em ăn ?”

 

​Cô nghi ngờ chằm chằm cái bụng nhỏ của A Vật, thật sự tưởng tượng nổi con vật nhỏ xíu thể ăn hết bốn con Ngạc Long khổng lồ như hòn đảo nổi biển!

 

​A Vật thè cái lưỡi nhỏ l.i.ế.m mép, : “Không ! A Vật ăn Ngạc Long!”

 

​Hạ Sơ Kiến tò mò: “Vậy em ăn cái gì?”

 

​A Vật đầu hai mảnh vỡ trứng vàng , : “Ở đó cơm ngon! Ăn no mới ngoài chứ!”

 

​Trong lúc chuyện, hai mảnh vỡ trứng vàng trôi dạt đến bên cạnh tấm da Ngạc Long .

 

​Hạ Sơ Kiến dậy tới, vớt hai mảnh vỡ trứng vàng từ nước lên.

 

​Khi cánh tay máy của cô chạm hai mảnh vỡ , giọng trẻ con của Thất Lộc phấn khích như tiêm m.á.u gà.

 

​"Chủ nhân chủ nhân! Vỏ trứng là đồ đấy!"

 

​"Mau dùng cánh tay máy dán lên !"

 

​Hạ Sơ Kiến định buông tay, chợt nhớ điều gì, hỏi: “Thất Lộc, ngươi gì?”

 

​Thất Lộc hưng phấn : “Đương nhiên là nâng cấp cơ giáp cho chủ nhân !”

 

​"Thành phần của thứ còn cao cấp hơn cả kim loại dị chủng hành tinh Át Trạch!"

 

​"Không nâng cấp cơ giáp thì phí của giời!"

 

​Hạ Sơ Kiến cũng chút động lòng, nhưng vẻ mặt ngây thơ của A Vật, cô vẫn kìm , hỏi: “A Vật, em còn cần quê hương của em ?”

 

​Cô vỗ vỗ hai mảnh vỡ trứng vàng.

 

​A Vật trợn tròn mắt, cảnh giác lùi hai bước, : “A Vật lớn ! A Vật cần cái quê hương nữa!”

 

​"A Vật ở bên chị là !"

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-466-cho-quen-ta-vat-quen-ta.html.]

​Cô xoa đầu A Vật, : “A Vật, em tìm một chị khác ?”

 

​"Không thứ , em tìm ?"

 

​Hạ Sơ Kiến lo lắng vỏ trứng vàng khổng lồ chứa thứ gì đó A Vật cần.

 

​A Vật cúi cái đầu sư t.ử con vàng óng xuống, : “A Vật chị . Chị thể cho A Vật ở cùng chị ? A Vật sẽ ngoan.”

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, mới "ấp" từ trứng khổng lồ ăn , lai lịch của A Vật chắc chắn đơn giản chỉ là Á nhân dị thú bình thường.

 

​Lúc Thất Lộc chuyện trong mũ giáp kín mít của Hạ Sơ Kiến.

 

​Giọng trẻ con của nó mang theo chút hoang mang: “Chủ nhân, Thất Lộc phát hiện mảnh vỡ trứng vàng khổng lồ dường như đơn giản như .”

 

​"Thất Lộc vốn tưởng chỉ là mảnh vỡ, nhưng bên trong lớp vỏ kép còn thứ gì đó!"

 

​Hạ Sơ Kiến cũng tò mò: “... Có thứ gì?”

 

​Thất Lộc : “Trong một thiết , tên gọi là 'máy ấp trứng gien'.”

 

​Đầu Hạ Sơ Kiến đầy dấu hỏi: “... Có cái gì cơ?”

 

​Mấy chữ tách thì cô hiểu, nhưng ghép thì chịu c.h.ế.t.

 

​Hạ Sơ Kiến khó hiểu: “Máy ấp trứng gien? Đây là cái gì?”

 

​Thất Lộc giải thích: “Cơ sở dữ liệu của Thất Lộc ghi , nhiều năm , từng một nhà khoa học đưa giả thuyết như .”

 

​"Đó là chế tạo một thiết , nếu đưa chuỗi gien , thể chép một sinh mệnh thể giống hệt."

 

​"Nhà khoa học đặt tên cho thiết trong giả thuyết đó là 'máy ấp trứng gien'."

 

​"Hơn nữa ông giả thuyết loại máy ấp trứng gien còn thể tiến hành t.h.a.i giáo đơn giản cho sinh mệnh thể đang ấp."

 

​"Như khi sinh mệnh thể ấp nở , sẽ lập tức khả năng giao tiếp nhất định, là kẻ mù chữ."

 

​Hạ Sơ Kiến bừng tỉnh: “Cho nên A Vật là do cái máy ấp trứng gien ấp !”

 

​"Nó ở bên trong giáo d.ụ.c ở mức độ nhất định, nên ngoài là chuyện?"

 

​Thất Lộc : “Chắc là như !”

 

​Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc: “Thế cũng ?! chẳng Đế quốc Bắc Thần cấm nghiên cứu gien ?”

 

​"Ai năng lực lớn như , còn thể từ thành , chỉ dùng chuỗi gien mà tạo một sinh vật mới?"

 

​Thất Lộc dường như do dự một chút, mới nhỏ giọng : “... Thất Lộc cũng hiểu, đây là điểm mâu thuẫn trong suy luận logic của Thất Lộc.”

 

​"Bởi vì khi nhà khoa học đưa giả thuyết đó, Hoàng đế Đế quốc Bắc Thần bắt và g.i.ế.c c.h.ế.t."

 

​"Loại máy ấp trứng gien trong lịch sử vẫn luôn chỉ là một giả thuyết, từng trở thành hiện thực."

 

​Hạ Sơ Kiến hiểu.

 

​Cô : “Thất Lộc cho rằng nhà khoa học đưa giả thuyết đó g.i.ế.c khi kịp thực hiện.”

 

​"Mà Đế quốc Bắc Thần kỹ thuật gien cao siêu như , cho nên loại máy ấp trứng gien lẽ tồn tại."

 

​" A Vật sống sờ sờ xuất hiện mặt chúng , chứng tỏ chắc chắn dựa giả thuyết đó chế tạo thiết ."

 

​"Cho nên cảm thấy mâu thuẫn, chắc chắn vẫn sở hữu kỹ thuật gien cao siêu như ."

 

​" , hoặc của Đế quốc Bắc Thần. Hoặc là kẻ luôn ẩn , lén lút nghiên cứu gien."

 

​"Chỉ cần , chẳng tương đương với việc kỹ thuật ?"

 

​Hạ Sơ Kiến năng hùng hồn đầy lý lẽ.

 

​Thất Lộc im lặng một lát, miễn cưỡng tán thành: “Chủ nhân đúng! Như thì mâu thuẫn!”

 

​Hạ Sơ Kiến cũng để tâm chuyện vụn vặt.

 

​Dù việc tìm hiểu xem ai , như thế nào đối với một kẻ mù tịt vật lý như cô cũng chẳng ý nghĩa gì.

 

​Cô chỉ mảnh vỡ trứng vàng khổng lồ mà tấm tắc khen lạ, hỏi: “Thất Lộc, cái máy ấp trứng gien còn dùng ?”

 

​Thất Lộc đáp: “Không thể. Khi A Vật phá vỏ ngoài, năng lượng bên trong đều dùng hết.”

 

​"Thiết bên trong tự hủy."

 

​Hạ Sơ Kiến hít một khí lạnh: “Tại thiết tự hủy?”

 

​Thất Lộc : “Những thiết cực kỳ tinh xảo thế thường đều chương trình tự hủy.”

 

​"Nếu mở theo cách bình thường, thiết sẽ kích hoạt chương trình tự hủy."

 

​Hạ Sơ Kiến tiếc nuối thở dài: “Vậy sửa ? Chúng còn dùng ?”

 

​Thất Lộc dường như mày mò một chút, : “Chủ nhân chờ một lát, Thất Lộc thử xem.”

 

​Một lát , Thất Lộc dường như kết nối với máy ấp trứng gien trong mảnh vỡ trứng vàng.

 

​Hạ Sơ Kiến kìm nén sự tò mò, đợi một phút.

 

​Giọng trẻ con ngây thơ của Thất Lộc vang lên: “Chủ nhân! Hóa bên trong máy ấp trứng gien vẫn còn sót một đoạn thông tin!”

 

​"Nói là các nhà khoa học trong lúc khảo cổ phát hiện một đoạn chuỗi gien của dị thú thượng cổ."

 

​"Do đó mới chế tạo máy ấp trứng gien , đưa chuỗi gien , xem thể ấp dị thú thượng cổ ."

 

​" do thiếu hụt năng lượng, kinh phí eo hẹp, phòng thí nghiệm cuối cùng cắt bỏ dự án ."

 

​"Một nhà khoa học lén trộm máy ấp trứng gien , thả trôi vũ trụ, hy vọng ngày thí nghiệm sẽ cho kết quả như ý ."

 

​Hạ Sơ Kiến chớp chớp mắt, truy hỏi đến cùng: “Ngươi chẳng bảo nhà khoa học đưa giả thuyết đó g.i.ế.c ?”

 

​"... Vậy những nhà khoa học là ai? Là phòng thí nghiệm nào? Có của Đế quốc Bắc Thần ?"

 

​Thất Lộc ấp úng: “... Cái ... cái , Thất Lộc cũng , những nội dung cơ sở dữ liệu của Thất Lộc ghi chép.”

 

​Hạ Sơ Kiến than tiếc một tiếng, hạ quyết tâm, nếu phòng thí nghiệm của Đế quốc Bắc Thần thì cô sẽ "ém" luôn bé A Vật

 

​Còn nếu là phòng thí nghiệm của Đế quốc Bắc Thần, cô sẽ tặng bé A Vật cho Tố Bất Ngôn.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...