Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 636: Thú vui bật hack

Cập nhật lúc: 2026-08-01 10:07:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Thu Thận Hành tiếp: “Sau khi thông qua, hệ thống AI kèm của trò chơi sẽ chấm điểm cho dựa hai phương diện: kết quả bài thi và trải nghiệm thực tế.”

 

​“Mọi cho kỹ, điểm của hai môn học phần chung bắt buộc do AI chấm, thể sửa đổi.”

 

​“Không bất cứ khả năng gian lận lách luật nào .”

 

​Hạ Sơ Kiến nghĩ thầm, nếu là AI chấm điểm thì đúng là công bằng thật.

 

​Cô đặc biệt liệu thể “như cá gặp nước” trong game, chơi hơn khác

 

​Còn cả tài b.ắ.n s.ú.n.g của cô nữa, thể mang trong game ?

 

​Hạ Sơ Kiến tính toán, tiên cứ đăng ký ba tiếng trong khoang dinh dưỡng, định bụng chơi thử nửa ngày xem .

 

​Nếu nội dung bên trong mà cũng mù tịt thì đành chui sách tiếp.

 

​Sau đó, cô chọn mở trò chơi.

 

​Giống như lúc phát đoạn phim tư liệu mũ bảo hiểm, một luồng điện lưu phát từ chiếc mũ đang đội đầu , kích thích não bộ.

 

​Trước mắt tối sầm , cứ thế ngất .

 

​Khi Hạ Sơ Kiến tỉnh nữa, cô ở một nơi mà trái đều là sương mù trắng xóa.

 

​Nơi giống như tận cùng vũ trụ, cũng giống như một chốn hư vô nào đó.

 

​Tóm , cái cảm giác chạm trời, đạp đất khiến cực kỳ thiếu cảm giác an .

 

​Hạ Sơ Kiến quanh một lượt, đang định phán đoán xem rốt cuộc game thì mắt, giữa gian trắng xóa, xuất hiện một vật giống như tấm gương.

 

​Hoặc hẳn là gương, mà là một màn hình ảo kích thước bằng thật, hiển thị ở chế độ gương soi.

 

​Trên đó, từ đến , từ hư đến thực, xuất hiện bóng dáng một , chính là bộ dạng của Hạ Sơ Kiến.

 

​Ngay cả vết bớt mặt cũng giống y hệt.

 

​Hạ Sơ Kiến trang phục của trong gương, may quá, vẫn còn mặc quần áo…

 

bộ đồ mà cái bóng mặc khác với bộ quân phục cô.

 

​Trong màn hình gương đối diện, cái bóng mặc một bộ đồ săn sẫm màu, áo khoác dài, tay áo xắn lên, chân một đôi giày da chắc chắn.

 

​Hạ Sơ Kiến mà thấy tò mò.

 

​Cô cũng từng chơi game, chỉ là chơi loại game thực tế ảo kiểu mới bao giờ.

 

​Cô những game ban đầu sẽ yêu cầu dựng mô hình nhân vật, còn gọi là “nặn mặt”.

 

​Mọi thể dựa theo sở thích của , nặn một diện mạo ưng ý để chơi game.

 

​Hạ Sơ Kiến đưa tay thử xem nặn mặt .

 

​Khi tay cô vươn tới, chạm cái bóng giống hệt ở đối diện, cảm giác như sờ một loại màn hình kết cấu kỳ lạ, giống như đất sét .

 

​Cô nhịn bèn nhéo nhéo khuôn mặt của chính màn hình gương.

 

​Sau đó, hai má cô lập tức lõm xuống.

 

​Hạ Sơ Kiến mặt quỷ, thầm nghĩ, trông thế thật.

 

Hạ Sơ Kiến cũng chẳng nặn cho một khuôn mặt xinh .

 

​Mặt chẳng tích sự gì, quan trọng nhất là còn dễ rước lấy mấy rắc rối cần thiết.

 

​Dễ thu hút mấy tên ong bướm chỉ mặt, khiến cô phạm giới sát sinh…

 

​Cho nên Hạ Sơ Kiến định nặn cho một khuôn mặt lạnh như băng, còn lạnh lùng hơn cả cái mặt tiền của Hoắc Ngự Sân…

 

​Cô nghĩ như , tay cũng vô thức cử động theo.

 

​Một phút , Hạ Sơ Kiến cái bóng trong gương: mặt còn vết bớt, dung mạo vẫn bình thường nhưng khí chất thì lạnh đến mức thể đóng băng cả mặt đất. Cô mỉm hài lòng.

 

​Thế mới , bình thường, nhưng khiến ấn tượng sâu sắc một cách bất ngờ.

 

​Ngay đó, bên cạnh đầu của cái bóng xuất hiện mấy dòng chữ.

 

​“Người chơi: Hạ Sơ Kiến.

 

Tuổi: 18.

 

Nghề nghiệp: Sát thủ.

 

Chiều cao: 1m75.

 

Cân nặng: 50kg.

 

Sở trường: Bắn súng.

 

Dị năng: Không, gien thể tiến hóa.

 

Người chơi bắt đầu trò chơi ?”

 

​Hạ Sơ Kiến bên cạnh mấy dòng chữ còn tùy chọn “Chỉnh sửa”, bèn thử vươn tay ấn .

 

​Không phản ứng.

 

​Cô ngẫm nghĩ mở miệng : “Chỉnh sửa.”

 

​Lúc , mấy dòng chữ mới chút đổi.

 

​Hạ Sơ Kiến hiểu , cái sửa , ví dụ như ngoại hình trong game thể đổi, nhưng đa thông tin thì thể sửa.

 

​Thứ cô thể sửa ở đây chỉ tên họ.

 

​Cái chắc là để nhập vai game, dùng tên thật thì hổ c.h.ế.t.

 

​Hơn nữa nghề nghiệp của nhân vật là “Sát thủ”, đặt một cái tên đậm chất sát thủ mới .

 

​Hạ Sơ Kiến : “Đổi tên thành Thất Sát.”

 

​Rất nhanh, tên họ của cô đổi.

 

​“Người chơi: Thất Sát”.

 

​Hạ Sơ Kiến thử : “Dị năng, đổi thành Người tiến hóa gien.”

 

​Nói mấy mà mấy dòng chữ vẫn trơ .

 

​Hạ Sơ Kiến hậm hực bỏ cuộc, lầm bầm: “Chẳng là game ? Sao cứ giống y hệt hiện thực thế? thử cảm giác tiến hóa gien trong game cũng ?”

 

​Cô bất mãn phàn nàn, nhưng trò chơi vẫn chẳng phản ứng gì.

 

​Một lát , một giọng điện t.ử vang lên: “Xin hỏi chơi còn đồng đội nào gia nhập nữa ?”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô đào đồng đội?

 

​Đang định bảo , đột nhiên, cô thấy một đứa bé chừng bốn năm tuổi chui từ cái màn hình gương đối diện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-636-thu-vui-bat-hack.html.]

​Hạ Sơ Kiến: “!!!”

 

​Đứa bé mắt to tròn, mũi cao cao, miệng đỏ hồng, trông cứ như phiên bản phóng to của Ngũ Phúc.

 

​Hơn nữa nó còn mặc bộ quần áo trông quen mắt, cổ còn đeo một cái... mặt dây chuyền mèo thần tài!

 

​Hạ Sơ Kiến chợt hồn, ướm hỏi: “...Thất Lộc, là mày đấy ?”

 

​Đứa bé lao tới như một viên đạn pháo nhỏ, ôm chầm lấy chân Hạ Sơ Kiến, ngửa đầu : “Chủ nhân thông minh quá! Nhận Thất Lộc ngay lập tức!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cái mà cần thông minh ?!

 

​Ngoại hình thì khỏi , bộ quần áo của Thất Lộc chẳng là bộ cô mua cho Ngũ Phúc ở đây hai ngày ?

 

​Lúc Ngũ Phúc theo Hạ Viễn Phương về nhà cũng mặc bộ đồ trẻ em !

 

​Lại thêm cái mặt dây chuyền mèo thần tài cổ nữa, còn thể rõ ràng hơn ?!

 

​Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến vẫn vui.

 

​Trong cái game online mô phỏng xưng là tầm cỡ sử thi , xuất hiện một thứ quen thuộc với , cảm giác an tăng lên bao nhiêu!

 

​Cô cúi xuống, thẳng Thất Lộc, hỏi: “Thất Lộc, mày bằng cách nào? Chúng đang ở đây?”

 

​Giọng trẻ con của Thất Lộc vẫn ngây thơ đáng yêu: “Chủ nhân, đây chính là nơi Thất Lộc sinh sống mà!”

 

​“Thất Lộc theo chủ nhân cùng đây đấy!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​“Nơi mày sinh sống?”

 

​Thất Lộc gật đầu: “ , đây là thế giới mạng, cũng là thế giới điện tử. Chủ nhân thể coi nơi là biển dữ liệu điện tử.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô thở dài: “Tao thì vẫn cứ gọi là game online thôi. Vậy là mày quét đây ? Là do cái cổ tao ?”

 

​Hạ Sơ Kiến cúi đầu xuống cổ .

 

​Quả nhiên, sợi dây chuyền Bỉ Ngạn Hoa của cô cũng quét theo đây.

 

​Cô giật , hỏi Thất Lộc: “Thất Lộc, mày xem tao ở trong game dùng cơ giáp của tao ?!”

 

​Nếu dùng thì cô đúng là “bật hack” , kiểu gì chẳng qua màn thuận lợi!

 

​Cô còn cần gì ngoài xem hướng dẫn game trong sách giáo khoa nữa, dựa cơ giáp càn quét một đường chẳng sướng hơn ?

 

​Bình thường cô tiểu thuyết mạng Tinh Võng chỉ thích thể loại sảng văn càn quét bá đạo…

 

​Lần , liệu cô thể nếm thử chút thú vui của việc “bật hack” đây!

 

​Thất Lộc gật đầu, : “Được chứ chủ nhân! Phàm là những thứ thể quét thì đều mang game!”

 

​Hạ Sơ Kiến tít mắt, thầm nghĩ, thế thì tuyệt quá !

 

bộ dạng của Thất Lộc, cô vẫn thấy gượng gạo, bèn : “Thất Lộc, mày để bộ dạng trẻ con game thì phiền phức lắm.”

 

​“Mày đổi thành hình dạng mèo thần tài ? Tốt nhất là một con mèo con nhỏ xíu, tao thể bỏ mày túi áo mang theo.”

 

​Thất Lộc nghiêng đầu hỏi: “Chủ nhân thích bộ dạng của Thất Lộc ?”

 

​Hạ Sơ Kiến : “...Chủ nhân thích Thất Lộc, nhưng thích Thất Lộc dùng hình dạng của khác.”

 

​Thất Lộc cúi đầu, giọng chút thất vọng: “...Chủ nhân vẫn thích Ngũ Phúc hơn...”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô hít sâu một , giảng giải lý lẽ với Thất Lộc: “Thất Lộc, Ngũ Phúc là Ngũ Phúc, Thất Lộc là Thất Lộc.”

 

​“Nếu tao coi bộ dạng của Ngũ Phúc là Thất Lộc, thì công bằng với Ngũ Phúc, mà càng công bằng với Thất Lộc.”

 

​“Thất Lộc, mày dù hình dáng thế nào tao cũng thích, nhưng đừng cái bóng của khác. Như thế thì tao thích là Thất Lộc nữa mà là khác , hiểu ? Thất Lộc?”

 

​Thất Lộc đảo mắt, vẻ mặt đăm chiêu: “Hình như hiểu , mà cũng hình như hiểu.”

 

​Hạ Sơ Kiến xoa đầu nó: “Thế là đúng , Thất Lộc ngày càng tư duy giống con đấy.”

 

​“Nào, biến cho chủ nhân xem một bé mèo đáng yêu xinh xắn !”

 

​Thất Lộc vui vẻ trở , chớp mắt : “...Thế ạ?”

 

​Hình tượng bé Ngũ Phúc phiên bản lớn biến mất, đó là một chú mèo con nhỏ xíu, thể nhét túi áo.

 

​Toàn phủ lông tơ vàng óng, chỉ hai cái tai là trắng muốt, vàng son lộng lẫy, quả thực “tài vận”!

 

​Hạ Sơ Kiến thấy màu là thích ngay.

 

​Cô chìa tay về phía chú mèo con, : “Thất Lộc, lên đây!”

 

​Thất Lộc kêu “Meo” một tiếng với cô nhảy lên lòng bàn tay cô.

 

là chỉ bằng lòng bàn tay!

 

​Còn nhỏ hơn cả giống ch.ó Teacup A Vật, thể gọi là “Mèo thần tài bỏ túi”…

 

​Hạ Sơ Kiến nâng nó lên, dụi dụi cái đầu nhỏ của nó, hài lòng : “Thất Lộc đáng yêu quá! Tao thích bộ dạng !”

 

​Khuôn mặt mèo của Thất Lộc hớn hở thấy rõ.

 

​Nó : “Chủ nhân thích là ! Thất Lộc cứ thế theo chủ nhân chơi game nhé!”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa: “Thất Lộc! Hướng dẫn game của tao trông cậy cả mày đấy!”

 

​Thất Lộc: “...”

 

​Nó rụt rè : “Chủ nhân, Thất Lộc theo chủ nhân chỉ xem truyện tranh thiếu nhi thôi...”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô thở dài: “Không nhớ thì thôi . Dù tao cũng chỉ đặt giờ ba tiếng.”

 

​“Vào game lăn lộn ba tiếng ăn trưa, lúc đó chúng sẽ cùng lập kế hoạch!”

 

​Thất Lộc gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ chủ nhân! Ra ngoài Thất Lộc nhất định sẽ kỹ hướng dẫn game!”

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, chỉ cần Thất Lộc ghi nhớ cả quyển sách, đến lúc cô cần tra cứu tài liệu thì cứ chiếu cho cô xem là .

 

​Cô vui vẻ trở thì chợt nghĩ đến vài vấn đề chi tiết, nhịn hỏi: “Thất Lộc, mày ở trong game cần sạc điện đấy?”

 

​Thất Lộc đáp: “Chỉ cần cơ giáp Thiếu Tư Mệnh của chủ nhân còn điện thì Thất Lộc thành vấn đề.”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...