Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 817: Hiện thực không cần logic
Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:12:28
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến nhếch mép, liếc xéo Trần Ngôn Quân: “Có mới nới cũ dùng trong trường hợp ? Vào nhanh , sắp tối .”
Trần Ngôn Quân hề hề: “Đội trưởng đừng câu nệ tiểu tiết, hiểu ý là .”
"Trình hiểu của hạn, thẩm thấu nổi thâm ý của ."
"Đội trưởng, em đùa thôi mà!"
" cũng đùa."
Hai vui vẻ cùng robot Tiểu Phi trở tầng hai lâu đài cổ. Tám đồng đội còn đang thấp thỏm chờ cửa phòng Hạ Sơ Kiến, thấy cô về mới thở phào nhẹ nhõm.
Hạ Sơ Kiến qua cửa sổ: “Sắp tối mà các đội khác tới nhỉ?”
Trần Ngôn Quân đáp: “Chắc sắp tới . Kênh chung báo họ gặp sương mù xanh, đường vòng.”
Hạ Sơ Kiến lúc mới để ý sương mù xanh đang lan dần trong thôn.
"Không sương mù là cái quái gì nữa. Lát nữa họp dặn kỹ, nếu lạc mà gặp sương mù thì cứ nã đạn nó. Tin , hiệu nghiệm lắm."
Vừa dứt lời, sương mù xanh quanh cô dường như cảm nhận sát khí, tản xa dần.
Trần Ngôn Quân ngạc nhiên: “Sương mù ý thức ? Nghe đội trưởng dọa cái là chạy mất dép?”
Hạ Sơ Kiến ẩn ý: “... nghĩ sương mù ý thức, nhưng thứ tạo nó thì .”
Mạch Úc Thác và Phạn Thụy Ti cảnh giác. Giang Thắng xoa tay nổi da gà: “Đội trưởng dọa quá.”
"Kinh nghiệm xương m.á.u đấy, tin thì thôi, nhưng đừng nghi ngờ khả năng phán đoán của ."
Mọi gật đầu lia lịa ai về phòng nấy. Hạ Sơ Kiến dặn ăn tối xong thì tìm phòng họp trong lâu đài.
Tiểu Phi lặng lẽ theo Hạ Sơ Kiến và Phạn Thụy Ti phòng.
"Tiểu Phi, phòng hai giường thôi, tối nay mày ngủ ?"
" cần ngủ, sẽ gác đêm cho đội trưởng."
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Cẩn thận nhé, hết pin thì dùng máy phát điện sạc.”
"Rõ, thưa đội trưởng."
Hạ Sơ Kiến và Phạn Thụy Ti trải túi ngủ xong thì trời sập tối đen như mực, như thể ai đó kéo tấm màn nhung khổng lồ che khuất bầu trời. Đèn trong lâu đài lượt bật sáng.
Lâu đài bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên khi hơn 400 từ các đội khác đổ về. Họ kịp đến khi trời tối hẳn.
Hạ Sơ Kiến mở cửa phòng, thấy Đào Bào và đội của cô đang nhận phòng đối diện.
Đào Bào reo lên: “Đội trưởng Hạ! Gặp quá! Chúng ở đối diện nè!”
Hạ Sơ Kiến : “Chào đội trưởng Đào, giờ các mới đến?”
"Đừng nhắc nữa! Vừa một đoạn thì lao đầu đám sương mù xanh, suýt !"
"Thế thoát?"
Đào Bào đắc ý: “Nhớ lời dặn, gặp chuyện giải quyết thì cứ nổ súng! Bọn tớ nã đạn sương mù, nó loãng , thế là thoát!”
Hạ Sơ Kiến khen ngợi: “Làm lắm! Sau cứ thế mà phát huy!”
"Nhất định !"
"Thôi phiền nữa, các dọn dẹp , mai còn nhiệm vụ sớm."
Đào Bào gật đầu cùng đội phòng.
Trong phòng, Phạn Thụy Ti chuẩn đồ tắm.
"Cậu định ngâm bồn ? Phải đun nước đấy."
Phạn Thụy Ti đáp: “Tớ kiểm tra , vòi nước chảy nước ấm, cần đun .”
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: “Chẳng bảo tối nay xuống âm 20 độ ? Sao nước ấm? Chẳng lẽ hệ thống cung cấp nước nóng tập trung?”
Phạn Thụy Ti nhún vai: "Không , nước ấm là ." Nói xong cô phòng tắm.
Hạ Sơ Kiến uống một ống dịch dinh dưỡng cao cấp. Bỗng nhiên, cô thấy nóng bức lạ thường, mồ hôi túa như tắm. Cô lau mồ hôi, định mở cửa sổ hóng gió.
Vừa mở cửa sổ, một luồng khí nóng hập mặt khiến cô suýt bỏng rát.
Sao bên ngoài nóng thế?! Cháy rừng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-817-hien-thuc-khong-can-logic.html.]
Hạ Sơ Kiến vội đóng cửa sổ, ngoài. Ngôi làng vẫn yên tĩnh ánh trăng đỏ sẫm như nhung. Mặt trăng tròn vành vạnh nhưng màu đỏ quỷ dị.
Cô áp trán kính cửa sổ để rõ hơn, nhưng chạm rụt vì kính nóng rực.
Có biến !
Cô gõ cửa phòng tắm: “Phạn Thụy Ti, tớ ngoài một chút, nhớ mặc quần áo t.ử tế khi nhé.”
"Trời tối mà? Chuyên viên Tông dặn tinh thần lực ngoài ban đêm..."
"Tớ xa , chỉ quanh quẩn trong lâu đài thôi, chắc ."
Hạ Sơ Kiến xuống sảnh tầng một. Nhiều sinh viên, trong đó Trần Ngôn Quân, đang la liệt sàn vì phòng quá nóng.
Trần Ngôn Quân vẫy tay: “Đội trưởng! Bên !”
"Sao thế ?"
"Nóng quá đội trưởng ơi! Phòng như cái lò bát quái , ở nổi nên xuống đây. Tầng một đỡ hơn chút."
Hạ Sơ Kiến cảm nhận nhiệt độ ở sảnh cũng tầm 35-36 độ, mát hơn phòng nhưng so với ban chiều thì nóng hơn nhiều.
Trần Ngôn Quân than thở: “Thầy Tông bảo AI dự báo tối nay âm 20 độ, em lo sốt vó vụ sưởi ấm. Ai ngờ... AI đúng là đáng tin!”
Hạ Sơ Kiến liếc : “AI suy luận dựa logic thông thường. Còn hiện thực thì cần logic, tồn tại tức là hợp lý.”
Nói xong, cô cửa chính.
Trần Ngôn Quân hét với theo: “Đội trưởng! Không ngoài! Quy tắc cấm ngoài ban đêm mà!”
Hạ Sơ Kiến định xa, chỉ kiểm tra nhiệt độ bên ngoài. Cô mở cửa bước đóng ngay.
Nhiệt độ bên ngoài ít nhất 45-46 độ, cao hơn trong nhà cả chục độ. Cô như bước nồi hấp.
Hạ Sơ Kiến lập tức kích hoạt cơ giáp Hắc Bạc Tư Mệnh, bật hệ thống điều hòa bên trong. Mát lạnh ngay tức thì.
Cánh cửa lưng mở . Tông Nhược Ninh bước , ngạc nhiên nữ chiến binh cơ giáp cao hai mét mặt.
"... Là Hạ Sơ Kiến ? Đây là cơ giáp thế hệ hai bản sơ cấp?"
"Vâng, là em đây thầy."
"Quả nhiên, cơ giáp thế hệ hai hoạt động ở đây nhờ vật liệu đặc biệt."
Hạ Sơ Kiến lảng sang chuyện khác: “Thầy Tông, thời tiết tối nay lạ quá.”
Cô chất vấn về dự báo sai của AI, vì dự báo thời tiết vốn dĩ sai là chuyện thường.
Tông Nhược Ninh thừa nhận: “Tình hình hôm nay tuân theo logic thời tiết thông thường.”
"Thầy Tông, đội đặc nhiệm ạ?"
"Họ vẫn ở tàu để cải tạo drone. Tạm thời họ sẽ cử hai tiểu đội 20 xuống trinh sát cùng chúng ."
"Vậy đợi đến mai ạ?"
"Nhanh nhất là ngày mai."
Hạ Sơ Kiến ánh trăng đỏ: “Thầy Tông, em rừng xem . Nóng thế dễ cháy rừng lắm.”
Tông Nhược Ninh nhíu mày: “Muộn quá , mai ? Em quên quy tắc ? Hay để thầy cùng?”
Hạ Sơ Kiến : “Thầy cơ giáp thế hệ hai ?”
Tông Nhược Ninh: “...”
Anh khổ: “Thầy cứ quên là em cơ giáp. Em mặc nó thì chẳng khác gì tiến hóa gen cao cấp cả.”
"Thế nên em mặc thường xuyên cho quen mắt. Thầy yên tâm, em chỉ quanh đây thôi, sẽ về ngay."
Không khí dị thường khiến cô nhớ bóng đen thoáng qua trong rừng lúc chiều. Nó mang cảm giác quen thuộc đến lạ. Cô b.ắ.n trúng nó một phát, tiếc là hạ gục ngay.