Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 819: Tôi đâu có định an ủi các cậu
Cập nhật lúc: 2026-08-07 04:12:30
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến thừa nhận việc săn Bạt, chỉ lảng sang chuyện khác: “Hèn gì hôm nay nhiệt độ tăng vọt đến phát điên như thế, hóa là do con quái vật gây rối.”
Trong lúc cô , nhiệt độ bên ngoài giảm xuống đáng kể. Từ gần 60 độ, giờ chỉ còn 40 độ. Nhiệt độ bên trong lâu đài cũng hạ nhiệt nhanh chóng.
Chẳng bao lâu , Hạ Sơ Kiến tiếng cửa lâu đài mở cùng giọng tò mò của Trần Ngôn Quân: “Ủa? Sao tự nhiên mát thế nhỉ?”
Cậu bước và thấy Hạ Sơ Kiến cùng Tông Nhược Ninh đang ở bậc thềm, bên cạnh là cái xác sinh vật hình màu xanh cao 1 mét. Trần Ngôn Quân hét lên: “Đội trưởng! Ngài săn về đấy ?!”
Hạ Sơ Kiến đáp: “Ừ, săn, tiếc là con ăn ...”
Trần Ngôn Quân tò mò quan sát, còn dùng đồng hồ quang não chụp ảnh: “Con gì đây? Nhìn giống thế? Là động vật đặc hữu ở đây ?”
"Không đặc hữu, đây là một loại quái vật hiếm gặp tên là Bạt, liên hệ nội tại với Di Chủng."
Trần Ngôn Quân giật lùi : “Vậy ở đây cũng Di Chủng ?!”
Hạ Sơ Kiến nghiêm túc gật đầu: “Rất thể. Vì thế kể cả tiến hóa gen cũng nên ngoài ban đêm, quá nguy hiểm.”
Nói xong, cô thẳng lâu đài, bỏ mặc xác con Bạt ở bậc thềm.
Tông Nhược Ninh đút hai tay túi quần, thở phào nhẹ nhõm. Anh cái xác một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên nụ .
Khi đội ngũ của tìm đến, thu nụ , lạnh nhạt lệnh: “Cho thứ thùng ướp lạnh. Ngày mai chuyển gấp lên tàu .”
Đội ngũ của Tông Nhược Ninh gồm 20 . 10 chuyên gia thám hiểm và 10 do gia tộc Tông thị phái đến. Trong đó 8 vệ sĩ cấp S trở lên, 1 thư ký nam và 1 nữ trợ lý lo sinh hoạt.
Nữ trợ lý 27-28 tuổi, đoan trang, đôi tay thon dài chăm sóc kỹ lưỡng. Cô khoác áo choàng mỏng lên vai Tông Nhược Ninh, nhẹ nhàng : “Đại thiếu gia, nhiệt độ bắt đầu giảm , chúng thôi.”
Tông Nhược Ninh gật đầu, . Một vệ sĩ ở xử lý xác con Bạt, những còn hộ tống trong.
Khu vực của các giáo viên ở tầng 3 lâu đài. Tông Nhược Ninh, Đạm Đài Tha Danh và Cố Sơn Quân chiếm 3 căn hộ lớn nhất. Các giáo viên khác ở căn hộ một phòng ngủ.
Vệ sĩ, thư ký và trợ lý của Tông Nhược Ninh ở gian ngoài của căn hộ . 8 vệ sĩ phiên trực gác, thư ký và trợ lý ở hai phòng xa phòng ngủ của nhất vì Tông Nhược Ninh thích yên tĩnh ban đêm.
Nhiệt độ giảm, cuối cùng cũng thể ngủ ngon.
…
Trở tầng 2, Hạ Sơ Kiến hỏi Trần Ngôn Quân: “Tìm chỗ họp ?”
"Hơi khó tìm, lúc nãy nóng quá nên đều xuống tầng 1 hóng mát cả ."
"Thế họp luôn ở phòng và Giang Thắng nhé?"
Trần Ngôn Quân gật đầu lia lịa: “Được chứ, gọi luôn nhé? Đội trưởng ngại chứ?”
"Ngại gì, với Giang Thắng ở bẩn mà sợ."
Hạ Sơ Kiến về phòng gọi Phạn Thụy Ti cùng sang phòng Trần Ngôn Quân. Robot Tiểu Phi cũng lẳng lặng theo, gác ở cửa.
Khi cả đội đông đủ, Hạ Sơ Kiến mở lời: “Hôm nay là ngày đầu tiên chúng đến Lục Mang Tinh. Có vài việc cần thống nhất.”
Mạch Úc Thác hỏi: “Đội trưởng, tối nay ngài ngoài ? Bên ngoài thế nào? Có chuyện gì ?”
Trần Ngôn Quân nhanh nhảu chen : “Mạch Úc Thác! Cậu đội trưởng gì ! Ngày đầu tiên đến đây mà ngài săn ! Cho các xem chiến lợi phẩm !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-819-toi-dau-co-dinh-an-ui-cac-cau.html.]
Cậu mở màn hình ảo, chiếu bức ảnh chụp.
Mọi trố mắt sinh vật kỳ dị: “Con gì thế ?! Sao giống ? Tinh tinh khỉ đầu chó?”
Hạ Sơ Kiến bình thản giải thích: “Không tinh tinh khỉ đầu chó. Đây là loài sinh vật hiếm thấy tên là Bạt. Hễ nó xuất hiện là nhiệt độ tăng cao và gây hạn hán.”
Cô nhớ con Bạt ở Mộc Lan thành năm ngoái. Con giống hệt con đó nhưng vẻ lợi hại hơn nhiều. Con ở Mộc Lan nửa năm chỉ gây hạn hán, còn con mới xuất hiện vài giờ đẩy nhiệt độ lên gần 60 độ!
Đồng đội của cô xúm bàn tán về bức ảnh, tiếc là mạng để tra cứu. Hạ Sơ Kiến thì quan tâm lai lịch của nó, chỉ cần g.i.ế.c là xong.
Cô tủm tỉm: “Tối nay ngoài an là nhờ cơ giáp thế hệ hai, tương đương sức mạnh của tiến hóa gen cấp S. đoán ít nhất cấp S mới an ngoài ban đêm. Các nhất đừng lung tung. Gặp thứ , về chắc là chính .”
Câu của cô khiến lạnh gáy.
Giang Thắng mặt cắt còn giọt máu, lắp bắp: “Đội trưởng... ý ngài là ? Thứ ... đoạt xá ?! Đó là chuyện trong tiểu thuyết tu tiên mà?”
" đoạt xá , nhưng nó chiếm lấy cơ thể . Và từng tận mắt thấy một con Bạt bay từ cơ thể một , đó đó c.h.ế.t ngay lập tức."
Giang Thắng trố mắt: “Đoạt xá! Quả nhiên là đoạt xá!”
Hạ Sơ Kiến day huyệt thái dương. Cậu bạn nhiễm tiểu thuyết nặng quá .
" nghĩ gọi là kiểm soát tinh thần thì đúng hơn. Tinh thần lực của Bạt cao nên nó thể điều khiển tinh thần lực thấp hơn. Còn chuyện chiếm xác, nghĩ nó ảo tưởng thôi. Người c.h.ế.t là c.h.ế.t, chuyện mượn xác hồn ."
Trần Ngôn Quân mếu máo: “... Đội trưởng, ngài thế cũng chẳng an ủi bọn em !”
Hạ Sơ Kiến : “ định an ủi các . Nhớ kỹ, chúng là một đội, đừng ai kéo chân khác. Ai vướng chân, đ.á.n.h gãy chân cho một chỗ luôn đấy.”
Dù giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng ai dám coi thường lời cảnh cáo của cô. Cả đội đồng thanh: “Rõ! Đội trưởng!”
"Tốt, trời mát , về ngủ . Mai dậy sớm dò đường."
Trần Ngôn Quân thắc mắc: “Cần thiết dò đường đội trưởng? Lúc nãy bay đến đây thấy địa hình mà, chỉ là cái đảo nhỏ hẹp thôi.”
Hạ Sơ Kiến đáp gọn: “... Cậu chuyện vần đấy. Thôi , mai tính.”
Nói xong, cô dậy về phòng.
…
Đêm đó, ngủ ngon nhờ nhiệt độ dễ chịu.
Sáng sớm hôm , Hạ Sơ Kiến dậy đầu tiên. Cô lôi nồi hấp mini , hâm nóng hai cái bánh bao thịt lợn rừng mang theo, nhâm nhi cùng dịch dinh dưỡng cao cấp.
Vừa ăn một cái thì tiếng gõ cửa. Mở thấy Trần Ngôn Quân đó, mắt sáng rực cô: “Đội trưởng, ngài ăn gì mà thơm thế?”
Hạ Sơ Kiến cạn lời. Mũi tên thính như mũi ch.ó . Bánh bao nhân thịt kín mít thế mà cũng ngửi thấy?
Quả nhiên, ánh mắt Trần Ngôn Quân tia trúng cái bánh bao còn bàn.