Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 874: Bố thí

Cập nhật lúc: 2026-08-09 02:36:18
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “... Hả? Có thể ?”

 

​"Vàng trong mỏ tự nhiên mà đạt độ tinh khiết ư?"

 

​Thế thì cần gì đến công nghiệp luyện kim nữa?

 

​Cứ đào lên là dùng vật ngang giá chung để trao đổi luôn .

 

​Tiểu Phi đáp: “Đội trưởng thể đặt câu hỏi chứng tỏ đội trưởng thực sự là tấm lòng son, vật chất mờ mắt.”

 

​Sao Hạ Sơ Kiến câu của Tiểu Phi cứ thấy mùi châm chọc thế nhỉ?

 

​Cô nghi hoặc hỏi: “ sai ?”

 

​Tiểu Phi giải thích: “Đội trưởng đúng, nhưng bình thường thấy đống vàng chỉ nghĩ đến việc chiếm của riêng ngay lập tức, chứ chẳng ai bận tâm xem nó hợp lý .”

 

​"Việc đội trưởng thốt lên câu ' thể ' cho thấy đội trưởng vàng mờ mắt."

 

​Hạ Sơ Kiến trừ: “Thực cũng mờ mắt một chút đấy, nhưng chỉ trong chốc lát thôi, tỉnh táo ngay.”

 

​"Vậy Tiểu Phi, mỏ vàng tự nhiên trong tự nhiên nên độ tinh khiết , đúng ?"

 

​Tiểu Phi đáp: “Nói một cách chính xác thì mỏ vàng tự nhiên ở hệ Bắc Thần sẽ độ tinh khiết .”

 

​" đây là Lục Mang thuộc hệ , mỏ vàng ở đây đặc biệt như thế?"

 

​Hạ Sơ Kiến suy luận: “ nhớ Tống Bảo Thái từng , tài nguyên đất đai và môi trường khí quyển ở đây giống với hệ Bắc Thần, nên chu kỳ sinh trưởng của thực vật cũng tương tự.”

 

​"Vậy điều kiện địa chất và tài nguyên khoáng sản cũng giống hệ Bắc Thần ?"

 

​Tiểu Phi phân tích: “Môi trường ở Dương Chi Sơn thể giống với đất đai và khí quyển của hệ Bắc Thần.”

 

​" đây là Vùng Đất Thần Giáng, môi trường ở đây e rằng khác xa hệ Bắc Thần."

 

​Hạ Sơ Kiến khẽ động tâm, nhớ hành tinh tí hon cô từng đặt chân đến.

 

​Địa chất và môi trường khí quyển ở đó khác hệ Bắc Thần, nên sinh vật và khoáng sản cũng khác biệt.

 

​Còn nơi , môi trường khí quyển vẫn giống hệ Bắc Thần.

 

​Bởi vì cô cần đội mũ bảo hiểm, cần bình oxy mà vẫn thể hít thở tự nhiên.

 

​Chỉ là mùi lưu huỳnh trong khí nồng, cô đeo khẩu trang để lọc khí.

 

​Vậy rốt cuộc địa chất của Vùng Đất Thần Giáng Lục Mang như thế nào?

 

​Hạ Sơ Kiến đống vàng đầy ắp trong hố với vẻ luyến tiếc, thở dài: “Thôi lấy , vàng ở đây tuy nhưng sợ thứ gì sạch sẽ bám .”

 

​Tiểu Phi khách quan nhận xét: “Đội trưởng, mỏ vàng quả thực là vàng độ tinh khiết cao.”

 

​"Sự xuất hiện của nó tuy kỳ lạ, nhưng chất lượng thì cần bàn cãi."

 

​"Đội trưởng cần lo lắng thứ gì bám , Tiểu Phi kiểm tra , sạch sẽ, ngay cả vi khuẩn cũng ."

 

​"Nó giống như phun trào từ sâu trong lõi lên, vẫn còn vương nóng..."

 

​"Nhiệt độ sâu trong lõi lên đến chín ngàn độ, vi rút vi khuẩn gì cũng c.h.ế.t hết."

 

​Hạ Sơ Kiến chớp chớp mắt: “Thật ? Ý nên lấy hết chỗ vàng ?”

 

​Tiểu Phi tính toán: “Đây là một mạch mỏ nhỏ, ước chừng một tấn.”

 

​"Khai thác hết thì vali hành lý của đội trưởng cũng chứa đủ."

 

​Hạ Sơ Kiến vui vẻ trở : “Là do mật độ vàng lớn đúng ? Mật độ lớn thì cùng một trọng lượng, thể tích sẽ nhỏ hơn, ?”

 

​Tiểu Phi khen: “ , đội trưởng thật thông minh.”

 

​"Một tấn vàng vẻ nhiều, nhưng thực thể tích lớn lắm."

 

​Hạ Sơ Kiến hớn hở: “Thế thì quá! Đã tốn chỗ thì chúng khai thác ngay thôi!”

 

​Tiểu Phi lời, lập tức vận hành cánh tay máy bắt đầu đào vàng.

 

​Vì vàng quá tinh khiết nên đào lên nó ép thành từng thỏi vàng nặng một cân, tổng cộng ép một ngàn thỏi.

 

​Chất đống quả thực chỉ bằng kích thước chiếc vali tiêu chuẩn của cô.

 

​Tiểu Phi xếp vàng xe đẩy nhỏ của , đậy nắp đưa tàu bay, cất vali trong phòng Hạ Sơ Kiến.

 

​Quần áo và đồ dùng cá nhân trong vali của cô đều Tiểu Phi lấy để lên giường và bàn.

 

​Tiểu Phi khỏi, Hạ Sơ Kiến thoáng thấy vầng sáng vàng sẫm lóe lên trong cái hố rỗng tuếch.

 

​Thứ Hạ Sơ Kiến đầu thấy.

 

​Cô giật kinh hãi, rốt cuộc đây là thứ gì?!

 

​Sao nó cứ như đang "tặng" đồ cho cô, còn liên tục giúp đỡ cô?!

 

​Trước đó ở Dương Chi Sơn, cô ăn quả Hoàng Kim, thứ lóe lên một cái là ngay cây Hoàng Kim trĩu quả!

 

​Vừa nãy vàng và mỏ vàng, lập tức vàng cục và mỏ vàng xuất hiện!

 

ở nơi Hóa Xà và Cực Ác Vương Mẫu biến mất, cô cũng thấy vầng sáng vàng sẫm lóe lên…

 

​Thứ rốt cuộc ý đồ gì với cô, thiện ác?

 

​Mặc dù đến giờ những gì cô thấy dường như đều là mặt , thậm chí mang cảm giác may mắn cầu ước thấy.

 

nhỡ đối phương dùng cách để từng bước dụ dỗ cô tròng thì ?

 

​Chuyện cũng từng xảy .

 

​Trong tiểu thuyết mạng, mấy tên tà ma ngoại đạo chẳng đều dùng chút ân huệ nhỏ để bố thí .

 

​Đợi đến khi quen với sự "bố thí" của chúng thì dứt nữa, cho đến khi chúng điều khiển .

 

​Nghĩ đến đây, Hạ Sơ Kiến về phía vầng sáng vàng sẫm lóe lên, nghiêm túc : “Vàng và mỏ vàng là do ngươi tạo ?”

 

​"Ngươi giúp , vui."

 

​" nếu ngươi mượn đó để điều khiển thì ngươi tính sai ."

 

​"Đồ của ngươi, thể trả hết cho ngươi."

 

​Lúc Tiểu Phi từ tàu bay xuống, vặn thấy Hạ Sơ Kiến đang những lời cứng rắn với cái hố trống .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-874-bo-thi.html.]

​Những đường kẻ xanh đỏ trong màn hình mắt của Tiểu Phi nhấp nháy liên hồi, biểu hiện tâm trạng vô cùng phức tạp.

 

​Nói xong, Hạ Sơ Kiến đội mũ giáp kín lên để chuyện với Thất Lộc.

 

​"Thất Lộc, chuyện mi thấy cả chứ?"

 

​Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên đầy u uất: “Chủ nhân, Thất Lộc thấy hết . Thất Lộc cũng thấy thứ đó chắc chắn ý !”

 

​Hạ Sơ Kiến trầm ngâm: “Thất Lộc, lúc mi mới xuất hiện cũng giả thần giả quỷ đấy thôi... tuy là giúp .”

 

​Thất Lộc lắp bắp: “Chủ... chủ nhân! Cái đó khác chứ! Không... thể so sánh thế !”

 

​Hạ Sơ Kiến bật : “Thôi , trêu mi đấy. Đi thôi, chúng tiếp xem .”

 

​Cô bay trở tàu bay.

 

​Tiểu Phi thuyền bay.

 

​Cả nhóm cùng lên đường tiếp tục bay về phía .

 

suốt chặng đường gần năm nghìn cây tiếp theo, Hạ Sơ Kiến thấy bất kỳ dấu vết nào của khoáng sản nữa.

 

​Ngay cả những tinh thể đá quý phổ biến đó cũng biến mất tăm.

 

​Dọc đường chỉ là đất cháy đen, hơn nữa mức độ đất nén chặt ngày càng nghiêm trọng, dường như đất cháy hóa thành than đá.

 

​Dòng sông dung nham vẫn cuồn cuộn chảy mặt đất, mùi lưu huỳnh trong khí ngày càng nồng nặc.

 

​Hạ Sơ Kiến quãng đường hiển thị bảng điều khiển tàu bay, liên lạc với Tiểu Phi thuyền bay: “Đến lúc về chứ nhỉ? Sắp năm nghìn cây .”

 

​Tiểu Phi hỏi: “Đội trưởng xem thêm chút nữa ?”

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Thuyền bay chỉ bay một vạn cây về thanh năng lượng .”

 

​Vì là ngày đầu tiên, doanh trại cho họ quá xa nên chuẩn thanh năng lượng dự phòng.

 

​Tiểu Phi hiến kế: “Có thể để tàu bay kéo thuyền bay mà.”

 

​Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một chút : “Thôi bỏ , hôm nay là ngày đầu tiên, chúng về sớm chút cho an .”

 

​Họ bốn tiếng .

 

​Quay về cũng mất bốn tiếng nữa, thế là hết một ngày.

 

​Nơi đồng m.ô.n.g quạnh, cẩn thận vẫn hơn.

 

​Tiểu Phi đồng ý, thế là tàu bay và thuyền bay cùng đầu, bay về hướng doanh trại.

 

​Các phòng của đồng đội vẫn im ắng, rõ ràng họ vẫn đang thiền.

 

​Hạ Sơ Kiến cũng phiền họ.

 

​Hơn nữa cô cũng chẳng thấy cô đơn.

 

​Tiểu Phi và Thất Lộc đều là những bạn đồng hành tuyệt vời, lo phản bội đ.â.m lưng, ở bên cạnh chúng cô thấy thoải mái hơn nhiều.

 

​…

 

​Bên , Thu T.ử Quân dẫn theo ba đồng đội thuyền bay rời doanh trại, bay thẳng một mạch về phía Bắc.

 

​Trước mặt cô cũng trải một tấm bản đồ ố vàng.

 

​Thực cô khó mà tưởng tượng ở thời đại vẫn còn dùng bản đồ giấy cũ kỹ như .

 

khi nhận tấm bản đồ từ tay nhà, cô mới hiểu tại .

 

​Bởi vì thông tin trong quá quý giá, thể lưu trữ mạng.

 

​Mạng là nơi kém an nhất, đ.á.n.h cắp thông tin quan trọng lúc nào .

 

​Cô chăm chú tấm bản đồ, bắt đầu dựa dữ liệu mặt đất do thuyền bay quét để tái tạo bản đồ 3D mới, điền thông tin từ bản đồ giấy .

 

​Cô tấm bản đồ , Thu T.ử Ninh cũng .

 

Thu T.ử Ninh cô cũng một tấm y hệt.

 

​Cô chăm chú , dùng tay ướm bản đồ giấy, nhập dữ liệu thiết của , thiện mô hình bản đồ 3D mới.

 

​Cô thực sự ngờ cách thực tế so với bản đồ giấy lớn đến thế!

 

​Chỉ dựa bản đồ 3D cô vẽ hiện tại, khó xác định tọa độ cụ thể của thứ cô cần tìm.

 

​…

 

​Trong khi đó, Thu T.ử Ninh cũng cầm một tấm bản đồ y hệt, nhưng hướng bay phía Bắc mà là phía Đông.

 

xét về cách gian, phía Đông nhiều tầng lớp khác tùy theo vĩ độ cao thấp.

 

​Muốn tìm vĩ độ chính xác cũng chẳng dễ dàng gì.

 

​Cô bay gần bốn tiếng đồng hồ mà chẳng phát hiện gì, càng thấy bóng dáng tàu bay và thuyền bay của Hạ Sơ Kiến như lời đồn.

 

​"Chúng bay thế ? Không lẽ lạc đường ?"

 

​Thu T.ử Ninh lẩm bẩm, nhưng thấy thể nào.

 

​Có tàu bay thì lạc ?

 

​Trên tàu bay radar dẫn đường mà.

 

​Dù nhiễu địa từ thì cũng chỉ ảnh hưởng đến chức năng quét xa của radar, chức năng nhận đường vẫn hoạt động bình thường.

 

​Đang lúc nghi hoặc, cô chợt phi công báo cáo: “Quý nữ Thu, chiếc tàu bay và thuyền bay cô cần tìm đang bay ngược trở .”

 

​Thu T.ử Ninh phấn chấn hẳn lên: “Có chiếc ký hiệu điện từ tra đó ?”

 

​Phi công vẻ mặt phức tạp đáp: “Vâng... giờ thể thấy ký hiệu tàu và thuyền bay .”

 

​Không cần tra ký hiệu điện từ, thẳng cũng thấy dòng chữ to tướng tàu.

 

​"Đội Tìm Kho Báu 1".

 

​Thu T.ử Ninh nghẹn lời, đó sắc mặt sa sầm, lệnh: “Còn chờ gì nữa? Khai hỏa!”

 

 

 

 

Loading...