Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 897: Mê Tân Hoàng Tuyền
Cập nhật lúc: 2026-08-09 06:09:45
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Ngự Sân xuống bàn tay Đạm Đài Nhiêu Danh lắc lấy lắc để. Nếu vì đang đóng giả phận "Triều Cận", e là rút s.ú.n.g b.ắ.n thủng một lỗ tay ông !
Anh bình thản rút tay về, chắp lưng, lên tiếng: “Tổng chỉ huy Đạm Đài quá lời . Lần đều Di Chủng hại, cần thời gian để dưỡng thương. Ông định giải quyết thế nào? Cho từng học sinh khoang y tế kiểm tra sức khỏe chăng? À đúng , bắt cóc tới đây, lượng thương vong là bao nhiêu?”
Hoắc Ngự Sân cho rằng, nhóm bắt tới đây khả năng cao là thiệt mạng. Tối qua kịp hỏi vấn đề .
Quả nhiên, Đạm Đài Nhiêu Danh rầu rĩ đáp: “Lúc mới đưa tới, tất cả chúng đều trong tình trạng bất tỉnh. Tới lúc tỉnh , những kẻ mặc cơ giáp ập tới, bắt vài cấp độ tiến hóa gen cao nhất trong nhóm chúng để g.i.ế.c gà dọa khỉ! Lúc đó chúng hiểu chuyện gì xảy , còn tưởng họ là nhóm mất tích 19 năm ... Kết quả là họ chẳng thèm đếm xỉa đến chúng . Hễ ai mở miệng hỏi chuyện là bọn chúng quất roi, mấy học sinh đ.á.n.h c.h.ế.t...”
Hoắc Ngự Sân : “Những thứ bên trong lớp cơ giáp đó con , mà là Di Chủng. Sao chúng thể hiểu tiếng ?”
Đạm Đài Nhiêu Danh nhăn nhó như đưa đám: “Lúc đó chúng ! Làm chúng Di Chủng cũng não chứ?!”
Hoắc Ngự Sân thản nhiên đáp: “Di Chủng cũng dăm bảy loại, loại não đầy rẫy đấy. Ngay cả những loại Di Chủng não, khi xâm nhập tinh hệ Bắc Thần thì cũng bắt đầu tiến hóa não .”
Đạm Đài Nhiêu Danh gật gù: "Bây giờ thì chúng ." Ông bỗng chuyển chủ đề: “Thế phi hành cơ, khinh khí cầu với đống vật tư của chúng ? Không bọn Di Chủng giấu ở ... Đại sư Triều tìm thấy ?”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Tìm thấy , nhưng hiện tại các thiết và vật tư đó đều lượng phóng xạ tồn dư nặng, thể để sử dụng ngay . đang định hỏi Tổng chỉ huy Đạm Đài, liệu ông thể cử vài cùng để lắp ráp vài thiết thanh lọc ? Như sẽ đẩy nhanh tiến độ khử phóng xạ đống đồ đó.”
Đạm Đài Nhiêu Danh vội : “Không thành vấn đề! sẽ gọi ngay mấy giáo viên am hiểu lĩnh vực tới giúp ngài!”
Dưới sự tháp tùng của các giáo viên trong đội thám hiểm trường quân đội, Hoắc Ngự Sân đưa họ xuống đại sảnh lòng đất, chuẩn lắp ráp thiết thanh lọc.
lúc đó, Hạ Sơ Kiến từ trong phi hành cơ của bước , thấy Hoắc Ngự Sân đang dẫn và thiết xuống liền vội vàng chạy tới chào: “Chào buổi sáng, đại sư Triều!”
Hoắc Ngự Sân đưa mắt lướt qua cô, thấy cô thần thái tươi tỉnh, da dẻ hồng hào, ánh mắt trong veo sáng ngời, bất giác gật đầu: “Chào buổi sáng, đội trưởng Hạ.”
Hạ Sơ Kiến tò mò hỏi: “Mọi định gì ?”
"Chúng chuẩn lắp đặt vài thiết thanh lọc để sạch phi hành cơ và vật tư trong nhà kho ," Hoắc Ngự Sân giải thích.
Hạ Sơ Kiến gật gù: “Việc đó quả thực quan trọng. em hỏi, quanh đây liệu tìm nguồn nước ? Nếu nước, chúng đưa phi hành cơ về bên ?”
Hoắc Ngự Sân trầm ngâm suy nghĩ. Thực hôm qua và Hạ Sơ Kiến tuần tra một vòng quanh khu vực , quả thực thấy nguồn nước nào cả. dám mở cánh cửa ánh sáng trắng quá thường xuyên, bởi cho đến giờ vẫn nắm rõ nguồn năng lượng để duy trì thứ đó là gì. Ngộ nhỡ lỡ tay xài hết năng lượng dự trữ, tất cả bọn họ sẽ mắc kẹt ở đây về .
Việc tắm Hoắc Ngự Sân chẳng màng, nhưng một cô gái nhỏ như Hạ Sơ Kiến chắc chắn quan tâm. Có điều, tình cảnh hiện tại của bọn họ gần như là một chiến dịch quân sự, còn tâm trí mà lo chuyện tắm rửa? Cứ như dã ngoại bằng.
Hoắc Ngự Sân lạnh nhạt đáp: “Năng lượng của cánh cửa ánh sáng trắng quý giá, thích hợp để mở liên tục.”
Hạ Sơ Kiến lập tức hiểu ý . Cô gật đầu: “Vậy thì thôi, cứ việc !”
Hạ Sơ Kiến trở phi hành cơ, thông qua hệ thống liên lạc nội bộ thông báo với các đồng đội: “Mọi chú ý, chúng tiết kiệm nước. Ở đây nguồn nước, chúng cũng thể qua hai bên chỉ vì chuyện lấy nước .”
Nghe cô , chỉ thở dài ngao ngán trong phòng cũng thôi. Dù thì khi tham gia thám hiểm gian, họ chuẩn sẵn tâm lý về điều kiện sinh hoạt . Không tắm thì thôi, dù dùng dung dịch dinh dưỡng cao cấp nước cũng tạm .
Hoắc Ngự Sân dẫn theo nhóm giáo viên trường quân đội nhanh chóng lắp ráp xong năm thiết thanh lọc tạm thời trong đại sảnh lòng đất. Nhờ , phi hành cơ, khinh khí cầu và lượng lớn vật tư cất giữ trong kho đất đều mang ngoài sạch.
Riêng chiếc phi hành cơ của Tông Nhược Ninh ( ánh sáng trắng cuốn cùng), phi hành cơ của tiểu đội Hạ Sơ Kiến, cùng với phi hành cơ của Thu T.ử Ninh và khinh khí cầu của Thu T.ử Quân thì cần thanh lọc.
Hoắc Ngự Sân bảo của Tông Nhược Ninh, Hạ Sơ Kiến, Thu T.ử Quân và Thu T.ử Ninh lái phương tiện của sang một đại sảnh khác . Ở đó lối để phi hành cơ và khinh khí cầu bay thẳng lên mặt đất.
Phi hành cơ của Tông Nhược Ninh nhanh chóng bay lên đầu tiên, tiếp đó là của Hạ Sơ Kiến, đến khinh khí cầu của Thu T.ử Quân. Chỉ riêng chiếc phi hành cơ của Thu T.ử Ninh hiểu hỏng hóc, im bất động. Mà cho dù sửa thì Thu Thập Bát cũng chẳng lái. Lúc Hoắc Ngự Sân thời gian giúp Thu T.ử Ninh sửa chữa nên mặc kệ.
Anh bận rộn suốt cả buổi sáng để cùng các giáo viên thanh lọc bộ phi hành cơ, khinh khí cầu và thiết .
Đến khi lên mặt đất, phát hiện vị Tổng chỉ huy đội thám hiểm Đạm Đài Nhiêu Danh tiếp quản diện khu mỏ hình vòng cung . Lúc bấy giờ, Đạm Đài Nhiêu Danh đang đài cao răn dạy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-897-me-tan-hoang-tuyen.html.]
"Các em học sinh, các thầy cô giáo trong đội thám hiểm, và thể sĩ quan binh lính của Lực lượng Thám hiểm Không gian!"
"Cuối cùng chúng cũng đ.á.n.h bại lũ Di Chủng xảo trá rắp tâm hãm hại! Chúng giành chiến thắng cuối cùng! Lần cũng coi như trong cái rủi cái may!"
"Mọi hãy khoáng sản khai thác mà xem! Còn cả những mạch khoáng sản khổng lồ sâu lòng đất nữa, tất cả đều là các loại kim loại đặc thù, kim loại quý mà Đế quốc Bắc Thần chúng đang cần thiết!"
"Chúng nhất định chớp lấy cơ hội , khai thác càng nhiều càng , tiến hành luyện kim ngay tại chỗ mang thành phẩm về Đế quốc Bắc Thần!"
"Chúng vẫn còn hơn hai tháng nữa! Trong hơn hai tháng , nhiệm vụ của chúng là khai thác và tinh luyện bộ khoáng sản ở đây mang về Bắc Thần!"
"Từ giờ phút , nhiệm vụ của sẽ chuyển sang khai thác khoáng sản đặc thù và kim loại quý! Lấy các tiểu đội tầm bảo đơn vị, hằng ngày vẫn xuống hầm mỏ như đây! Thành tích của sẽ tính dựa lượng khoáng sản quý hiếm khai thác . Ai đào nhiều, điểm sẽ càng cao!"
Ngay khi ông dứt lời, bộ khu mỏ hình vòng cung chìm tĩnh lặng. Tất cả đều c.h.ế.t sững.
Một lúc lâu , Đào Bào mới phẫn nộ lên tiếng: “...Nói tức là, đó chúng Di Chủng bắt thợ mỏ! Bây giờ cứu , vẫn tiếp tục thợ mỏ?!”
Đạm Đài Nhiêu Danh đài ngượng nghịu, chống chế: “Ha ha ha ha, thể như ! Trước chúng ép buộc lao động! Là lao động tự nguyện! Hơn nữa thành quả lao động cũng thuộc về chúng !”
" bây giờ, chúng là lao động tự nguyện! Thành quả lao động là của chính chúng ! Bản chất khác !"
Vốn dĩ Hạ Sơ Kiến đang trong phi hành cơ của , vô cùng hào hứng lắng bài phát biểu của Đạm Đài Nhiêu Danh. khi thấy ông bắt họ tiếp tục thợ mỏ, sắc mặt cô lập tức sầm xuống.
Họ đến đây để thám hiểm gian, chứ để đào mỏ! Bọn họ phát hiện mỏ khoáng sản ở đây, thể yêu cầu lực lượng chi viện mang robot khai thác tới, cớ lãng phí sức ?!
Hạ Sơ Kiến nhịn , liền dùng hệ thống liên lạc và loa khuếch đại của phi hành cơ chất vấn thẳng Đạm Đài Nhiêu Danh đang đài cao bên ngoài.
"Tổng chỉ huy Đạm Đài, chúng chỉ cần dò tìm chủng loại và trữ lượng khoáng sản ở đây là , tại còn bắt chúng tự tay đào? Để lực lượng chi viện đem robot đến đào ?"
Có Hạ Sơ Kiến đầu, các sinh viên khác lập tức nhao nhao hùa theo: “ thế! thế!”
"Chúng đến để thám hiểm! Không đến thợ mỏ!"
"Hơn nữa, robot khai thác mà dùng, cứ khăng khăng bắt chúng dùng sức , ông đang cố tình đày đọa chúng đấy ?!"
Quyết định của Đạm Đài Nhiêu Danh khiến tất cả sinh viên đều phản cảm. Ngay cả những kẻ vốn chướng mắt Hạ Sơ Kiến, lúc cũng đồng tình với ý kiến của cô. Đơn giản là vì bốn, năm ngày qua, họ bọn Di Chủng mặc cơ giáp ép đào mỏ đến mức quá sức chịu đựng ! Những ngày tháng cầm công cụ thô sơ, hì hục cày cuốc trong cái hang động tối tăm cứng ngắc , đ.á.n.h c.h.ế.t họ cũng trải qua nữa!
Đạm Đài Nhiêu Danh nhắm mắt , một tia sáng lạnh lùng, âm u xẹt qua đáy mắt ông . Khi mở mắt , ông nở nụ tươi rói, thở dài : “Các em cứ yên tâm! Robot thám hiểm của các em thể cải tiến thành robot khai thác mỏ!”
"Thế nhưng, hiện tại chúng thể xuống đó ! Bởi vì trong hầm mỏ một loại kim loại dị chủng mà chúng ngờ tới, tên là Mê Tân Hoàng Tuyền!"
"Đặc tính của loại kim loại dị chủng tiện nhiều. chỉ nhấn mạnh một điểm, kim loại dị chủng là loại kim loại sinh mệnh, tồn tại trong gian của chúng ! Chúng vốn dĩ chỉ tồn tại ở gian bên ngoài cõi vực!"
"Thế nhưng hành tinh Lục Mang là một ngoại lệ! Nó tồn tại trong gian của chúng , nhưng chứa một lượng cực kỳ hiếm hoi quặng kèm Mê Tân Hoàng Tuyền! Thông tin đó chúng nắm là loại kim loại dị chủng chỉ khả năng xuất hiện tại Vùng Đất Thần Giáng hành tinh Lục Mang!"
"Và chính trải nghiệm khai thác mỏ trong mấy ngày qua giúp và Phó tổng chỉ huy Huệ Cố xác nhận chắc chắn rằng: Trong hầm mỏ thực sự sự tồn tại của Mê Tân Hoàng Tuyền!"
Nói đoạn, Đạm Đài Nhiêu Danh kéo một màn hình hiển thị ảo , trình chiếu một đoạn video.
Trong hầm mỏ lờ mờ, ánh đèn pin chớp tắt. Đột nhiên, một quầng sáng màu vàng đục xẹt qua vách đá biến mất.
Khung hình dừng , đó phóng to lên. Tất cả đều thấy rõ ràng: Dưới quầng sáng vàng đục đó, là một vật chất nhỏ bằng móng tay, mang màu vàng đất.