Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 952: Tính toán sai lầm

Cập nhật lúc: 2026-08-11 06:49:50
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Đợi những đầu cá mới bước đến mặt Tần Vọng Lam, ung dung đưa cánh tay , lộ dấu ấn, : “ Quốc chủ phái đến điều tra chuyện xảy ở đây tối qua.”

 

​"Ngày hôm qua, các quá đáng, khiến cư dân trong Vương thành bất an."

 

​Mấy đầu cá , đều khẩy khinh miệt, giống hệt tên đầu cá b.ắ.n c.h.ế.t lúc nãy.

 

​Tần Vọng Lam thấy chúng như , thể chuyện tiếp nữa.

 

​Hơn nữa, cũng đến để đàm phán.

 

​Hắn chỉ , ở đây, ngoài những lính robot , rốt cuộc còn giấu thứ gì khác nữa .

 

​Rõ ràng, những đầu cá chính là thứ khác đó.

 

​Không là một trong đó, là duy nhất.

 

​Tần Vọng Lam quân đoàn trưởng ở Vương thành mười năm, nhưng bao giờ trong doanh trại khu Bắc còn giấu những thứ !

 

​Không chỉ đầu cá, mà còn những lính cơ thể .

 

​Mặc dù họ điểm khác biệt so với bình thường, nhưng còn nghi ngờ gì nữa, họ cũng là sinh vật carbon!

 

​Tất nhiên, Tần Vọng Lam tuy quân đoàn trưởng Vương thành, nhưng thể tùy tiện doanh trại khu Bắc.

 

​Đó là lãnh địa của Quốc chủ.

 

​Lúc , một đầu cá bước ngạo mạn : “Người tộc Tắc Nhâm chúng việc, cần giải thích với bất kỳ ai! Kể cả Quốc chủ của các ngươi đến đây cũng !”

 

​"Hơn nữa Quốc chủ của các ngươi, đến đây ?!"

 

​Chúng phát những tiếng chói tai và khó chịu, khiến vô cùng khó chịu.

 

​Tần Vọng Lam lạnh lùng : “Vậy các lo cư dân Vương thành sẽ đột nhiên mất kiểm soát, xông doanh trại khu Bắc, tiêu diệt các ?”

 

​Mấy đầu cá như thấy chuyện lớn nhất thiên hạ, ngặt nghẽo.

 

​Một đầu cá lau nước mắt vì quá nhiều, : “Tần quân đoàn trưởng, ngươi cũng khoác quá nhỉ?!”

 

​"Chỉ dựa đám bình thường trong Vương thành các ngươi mà cũng lấy mạng chúng ?!"

 

​"Cho dù là Tần quân đoàn trưởng ngươi tay, chúng cũng sợ!"

 

​"Không tin thì ngươi thử xem!"

 

​Tần Vọng Lam nhớ đến hành động của "Hoa Tiểu Hân", cũng do dự.

 

​Hắn giơ s.ú.n.g lên, nhắm tên đầu cá đang nhạo , "Đoàng" một tiếng, nổ súng.

 

​Đầu tên đầu cá b.ắ.n thủng một lỗ ngay mắt .

 

​Cũng là dịch xanh b.ắ.n tung tóe, nhưng những đầu cá xung quanh nó hề né tránh, chỉ toác cái miệng rộng ngoác tận mang tai , khanh khách với Tần Vọng Lam.

 

​Giây tiếp theo, cái đầu của tên đầu cá b.ắ.n trúng đột nhiên ngọ nguậy.

 

​Giống như cái đầu đó hộp sọ cứng rắn, mà là một cục đất nặn.

 

​Nó vặn vẹo, ngọ nguậy, như đang đùn ép thứ gì đó.

 

​Tiếp đó, một đầu đạn đồng vàng ép từ đầu nó, rơi xuống đất "keng" một tiếng.

 

​Còn vết thương sâu hoắm đầu nó cũng nhanh chóng lành , như từng tồn tại.

 

​Mấy đầu cá còn ồ lên, : “Tần quân đoàn trưởng, thấy ?”

 

​"Ngươi còn dùng s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t chúng !"

 

​"Chẳng lẽ ngươi , vũ khí của loài các ngươi, thực tác dụng với chúng ?!"

 

​"Bất kể chúng chịu tổn thương gì từ loài các ngươi, chúng đều thể phục hồi như bình thường!"

 

​"Nếu những đặc tính , ngươi tưởng tên Quốc chủ ngạo mạn của các ngươi chọn hợp tác với tộc Tắc Nhâm chúng , để phân tích khiếm khuyết tự nhiên trong gen loài ?!"

 

​Tần Vọng Lam mặt xanh mét chúng.

 

​Đột nhiên, một sĩ quan bên cạnh ghé tai Tần Vọng Lam thì thầm vài câu.

 

​Ánh mắt sắc bén của Tần Vọng Lam đột nhiên về phía tên đầu cá "Hoa Tiểu Hân" b.ắ.n c.h.ế.t.

 

​Quả nhiên, tên đầu cá đó vẫn giữ nguyên tư thế ếch đầu ngã ngửa mặt đất.

 

​Chứ giống như tên đầu cá , những đẩy viên đạn b.ắ.n tỉa , mà cũng thể tái tạo đầu .

 

​Đã c.h.ế.t thể c.h.ế.t hơn nữa.

 

​Vì Tần Vọng Lam cũng lạnh một tiếng: “Thật ? Ta tin.”

 

​Nghe thấy Tần Vọng Lam tin, mấy tên đầu cá càng thêm càn rỡ.

 

​Từng tên khiêu khích Tần Vọng Lam: “Ngươi tin thì tính là cái thá gì?! Không tin thì ngươi b.ắ.n thêm phát nữa thử xem! Ha ha ha ha ha!”

 

​Tần Vọng Lam lạnh, đột nhiên tránh sang một bên, đầu : “Bắn!”

 

​Hắn giơ tay hiệu về phía .

 

​Hạ Sơ Kiến đang tàng hình lưng .

 

​Thấy Tần Vọng Lam hiệu về phía , cô chút do dự nâng cánh tay máy lên, dựng khẩu đại s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Hủy Diệt Giả 1.

 

​Đoàng! Đoàng! Đoàng!

 

​…

 

​Liên tiếp tám tiếng s.ú.n.g vang lên, những đầu cá đối diện họ lượt biến thành xác ếch đầu, ngã ngửa đất.

 

​Tần Vọng Lam lẳng lặng chờ đợi một lúc, những xác ếch đầu mặt đất hề giống như , đẩy đạn và lành vết thương.

 

​Bây giờ chúng c.h.ế.t là c.h.ế.t hẳn, chẳng khác gì một con ếch lớn lột da.

 

​Hạ Sơ Kiến vì dùng cơ giáp nổ s.ú.n.g nên thể duy trì trạng thái tàng hình.

 

​Cô hiện hình lưng Tần Vọng Lam.

 

​Khóe miệng Tần Vọng Lam giật giật, với cô: “Bắn c.h.ế.t một tên là , b.ắ.n c.h.ế.t hết tộc Tắc Nhâm thế?”

 

​Hạ Sơ Kiến thản nhiên : “Bọn chúng yêu cầu b.ắ.n c.h.ế.t mà, bao giờ thấy yêu cầu nào vô lý như , nên theo thôi.”

 

​Tần Vọng Lam: “...”

 

​Thực Hạ Sơ Kiến tính toán.

 

​Thất Lộc nhắc nhở Hạ Sơ Kiến trong mũ giáp kín mít rằng, trong gian phòng nhỏ của doanh trại vẫn còn một tên đầu cá nữa.

 

​Bởi vì tần điện từ phát từ tên đó giống hệt những tên đầu cá bên ngoài .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-952-tinh-toan-sai-lam.html.]

 

​Mỗi sinh vật đều tần điện từ riêng, chỉ là yếu ớt.

 

chỉ cần thiết dò tìm đủ nhạy là thể quét .

 

​Theo Hạ Sơ Kiến, chỉ cần giữ một tên đầu cá là .

 

​Còn c.h.ế.t hết cũng chẳng .

 

​Hạ Sơ Kiến xong, tiếp tục về phía , hướng đến gian phòng nhỏ .

 

​Cô cầm s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, từng bước đến cửa gian phòng nhỏ, giơ chân đá một cái.

 

​Rầm!

 

​Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa gian phòng nhỏ dường như bằng thép cô đá tung.

 

​Cảnh tượng bên trong gian phòng nhỏ hiện mắt .

 

​Ai nấy đều kinh ngạc.

 

​Bởi vì bên trong gian phòng nhỏ thế mà một bể nước trong suốt khổng lồ!

 

​Bể đầy nước.

 

​Một đầu cá cái đầu khổng lồ đang họ từ trong bể nước.

 

​Ánh mắt tên đầu cá độc ác đến cực điểm, nhanh nổi lên từ đáy bể, nhảy ngoài.

 

​Nó hung tợn trừng mắt Hạ Sơ Kiến - đá tung cửa, : “Ngươi là ai?!”

 

​"Dám tay với tộc Tắc Nhâm chúng , sợ các vị Cổ Thần vĩ đại truy sát khắp vũ trụ ?!"

 

​Hạ Sơ Kiến hừ lạnh một tiếng, thuận miệng bịa chuyện: “Ta chính là Thần sứ do Cổ Thần điện hạ phái tới, đặc biệt đến bắt giữ đám quái vật coi rẻ mạng các ngươi!”

 

​Tên đầu cá giận dữ: “Ngươi bậy?!”

 

​"Ngươi mới là quái vật!"

 

​"Tộc Tắc Nhâm chúng mới là Thần sứ!"

 

​Ngón tay Hạ Sơ Kiến đặt cò s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, nòng s.ú.n.g dí thẳng đầu cá của tên Tắc Nhâm, lạnh lùng : “Ngươi nữa xem, ai là quái vật?!”

 

​Tên đầu cá cũng ngốc.

 

​Bị nòng s.ú.n.g lạnh lẽo dí trán, trong lòng dù giận đến mấy cũng dám c.h.ử.i mắng tiếp nữa.

 

​Mắt nó mọc ở hai bên đầu cá.

 

​Khi đối mặt với Hạ Sơ Kiến, nó Hạ Sơ Kiến mà liếc về phía Tần Vọng Lam và những khác đang tới từ phía Hạ Sơ Kiến.

 

​Thấy Tần Vọng Lam, tên đầu cá như thấy cứu tinh, lớn tiếng : “Tần quân đoàn trưởng! Còn mau bắt con quái vật !”

 

​"Con quái vật" mà nó , đương nhiên là Hạ Sơ Kiến đang mặc bộ cơ giáp Thiếu Tư Mệnh Hắc Ngân kín mít từ đầu đến chân.

 

​Tần Vọng Lam nhướng mày, : “Ngươi thế mà ?”

 

​Tên đầu cá vội vàng : “Quốc chủ đại nhân với chúng , rằng Tần quân đoàn trưởng sẽ đến doanh trại khu Bắc chủ trì công tác điều tra!”

 

​Tần Vọng Lam càng ngạc nhiên hơn: “Hả? Quốc chủ ? Vậy của các ngươi giả vờ , còn nổ s.ú.n.g ?!”

 

​Tên đầu cá cứng họng, thầm nghĩ, ai thèm quan tâm đến một tên quân đoàn trưởng tép riu như ngươi…

 

​Phòng thủ cả Vương thành vốn dĩ trong tay tộc Tắc Nhâm chúng!

 

​Chỉ là , chúng sơ suất, tiêu hủy nhiều " súc vật", mới khiến Quốc chủ đại nhân hài lòng.

 

​Đôi mắt cá mọc hai bên đầu tên đầu cá lập tức đảo liên hồi.

 

​Hạ Sơ Kiến mà phát bực, tên chắc chắn câu nào là thật!

 

​Trong tình huống , còn giữ mạng nó để gì cho ngứa mắt?!

 

​Hạ Sơ Kiến nhịn dí mạnh nòng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa đầu tên đầu cá.

 

​Đầu đầu cá cũng giống như cá, nhớp nháp, đầu cũng hộp sọ cứng.

 

​Bị cô dí mạnh, cái đầu cá lõm xuống, suýt chút nữa in hằn dấu nòng súng…

 

​Tên đầu cá lớn, : “Muốn b.ắ.n ?! Chẳng lẽ ngươi , tộc Tắc Nhâm chúng sợ s.ú.n.g đạn của các ngươi ?!”

 

​Hạ Sơ Kiến lạnh lùng : “Vậy ? mấy tên đầu cá b.ắ.n c.h.ế.t đều thể phục hồi đấy, ngươi xem thử ?”

 

​Vừa , Hạ Sơ Kiến dùng s.ú.n.g dí đầu tên đầu cá xoay một vòng.

 

​Tần Vọng Lam lưng cô thuận chân đá một cái xác ếch đầu trong.

 

​Khi tên đầu cá thấy cái xác ếch đầu mặt đất, lập tức sợ hãi tột độ.

 

​Đám , chẳng lẽ cuối cùng nghiên cứu vũ khí thể g.i.ế.c c.h.ế.t tộc Tắc Nhâm chúng?!

 

​Tên đầu cá hét lên như lợn chọc tiết: “Tần Vọng Lam! Ta - Gabriel là hậu duệ hoàng tộc Tắc Nhâm!”

 

​"Ngươi g.i.ế.c những tên Tắc Nhâm khác thì , nhưng g.i.ế.c !"

 

​"G.i.ế.c , cả tộc Tắc Nhâm sẽ đội trời chung với ngươi!"

 

​Hạ Sơ Kiến lạnh lùng : “Cả tộc Tắc Nhâm? Các ngươi bao nhiêu cái đầu cá Tắc Nhâm hả?”

 

​Hai mắt tên đầu cá cuối cùng cũng tụ , về phía Hạ Sơ Kiến mặt.

 

​Hai mắt lác xệch mới thấy hình dáng của Hạ Sơ Kiến.

 

​Tất nhiên, Hạ Sơ Kiến mặc cơ giáp kín mít, đội mũ bảo hiểm phần cũng chẳng hình dáng gì cho nó xem.

 

​Tên đầu cá trừng mắt Hạ Sơ Kiến, : “Tộc Tắc Nhâm chúng một sinh sản thể đẻ hàng trăm triệu trứng!”

 

​"Số lượng Tắc Nhâm sống sót càng là con đếm xuể!"

 

​"Nếu đối đầu với tộc Tắc Nhâm chúng , ngươi tính toán sai lầm !"

 

​Hạ Sơ Kiến : “Tộc Tắc Nhâm các ngươi cũng dùng bàn tính (ý tính toán) ? Hừ, cũng chẳng gì ghê gớm!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...