TA PHẢI BỊ HƯU BẢY LẦN MỚI CÓ THỂ BÁO ĐÁP XONG ÂN TÌNH - Chương 11:𝓀
Cập nhật lúc: 2026-06-27 02:24:24
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng xuống, đợi nha dâng lui mới lên tiếng hỏi: "Hầu gia thương lượng với chuyện gì?"
Tiêu Huyên đáp: "Hôn kỳ định mười ngày , nàng thấy thế nào?"
Tô Bạch Vãn chút kinh ngạc: "Nhanh như ?"
Tiêu Huyên nàng: "Tấn Vương đối với một việc vô cùng cố chấp. Cho dù nàng thai, chắc gã chịu dễ dàng buông tay."
Tấn Vương Tô Lãnh Nguyệt, nếu gã quyết tâm biến Tô Bạch Vãn thành kẻ thế , thì dẫu nàng mang thai, e là gã vẫn sẽ...
Tô Bạch Vãn cúi đầu. Thôi thì, xác thực là nên nhanh ch.óng tái giá thì hơn. Nếu cứ kéo dài, để Tấn Vương phát hiện chuyện nàng giả m.a.n.g t.h.a.i thì sẽ đại sự bất lợi.
Tiêu Huyên sườn mặt của Tô Bạch Vãn, nghĩ đến việc Tấn Vương và Quan Siêu Phong đang thèm khát nàng, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm.
Tô Bạch Vãn ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Tiêu Huyên đang lẳng lặng y hệt như A Huyên trong mộng, l.ồ.ng n.g.ự.c nàng đột nhiên "thình thịch" nảy lên một cái, trong lòng vô cùng hoảng hốt.
Nàng vội né tránh ánh mắt của , giả vờ cúi đầu uống , đồng thời âm thầm hỏi hệ thống: "Yêu quái, Tiêu Huyên cũng chuyện kiếp ? Sao thấy ánh mắt giống hệt A Huyên ?"
Hệ thống trả lời: [Hết thảy đều là ảo giác của cô thôi. Vì cô kiếp là A Huyên, nên khi thấy , cô khó tránh khỏi việc tìm kiếm bóng hình của A Huyên .]
Tô Bạch Vãn khỏi trầm mặc.
Tiêu Huyên thấy Tô Bạch Vãn dường như đang thất thần, khẽ nhíu mày hỏi: "Chuyện gì ? Nàng mau ch.óng gả hầu phủ ?"
Tô Bạch Vãn sực tỉnh, nghĩ đến món nợ ân tình thua thiệt A Huyên ở kiếp , nàng liền nhẹ giọng đáp: "Đều theo ."
Tiêu Huyên thấy Tô Bạch Vãn nhu thuận như thì chút ngoài ý , ngữ điệu cũng dịu vài phần: "Tô thị, chỉ là sợ đêm dài lắm mộng. nàng yên tâm, sính lễ các thứ đều sẽ chuẩn chu , định sẽ để nàng vẻ vang nhị gả."
Hai thương nghị thêm một lát, Tiêu Huyên liền dậy cáo từ.
Tiêu Huyên trở về hầu phủ, ở trong thư phòng qua , tâm tư chút rối bời.
Tô thị... dường như so với càng thêm yêu diễm quyến rũ.
Vẫn còn mười ngày nữa mới thể nghênh thú, hy vọng trong thời gian sẽ xảy biến cố gì.
Hắn dạo thêm vài bước, đột nhiên tự vỗ mạnh trán một cái, lẩm bẩm: "Ngươi vì Tô thị yêu diễm mới nghênh thú nàng nữa? Ngươi là vì nàng đang mang cốt nhục của ngươi, nên mới một nữa hạ lễ trọng để nghênh cưới chứ!"
Tiêu Huyên chắp tay lưng, tâm thần mới định . , chính kẻ háo sắc, thể sắc tướng của Tô thị cho mê ? Sở dĩ nóng vội như , tất thảy đều là vì huyết mạch trong bụng Tô thị mà thôi.
Khi sính lễ từng rương từng rương nâng Tô gia, vây xem sôi nổi bàn tán hỏi thăm: "Đây là gia đình nào tới hạ sính mà lễ vật hậu hĩnh đến mức ?"
Người chuyện đáp: "Là Vĩnh An Hầu phủ một nữa hạ sính, tái nghênh thú Đại cô nương Tô gia đấy."
"Oa, chứ? Một nữ t.ử hưu bỏ khi nhị gả hầu phủ mà còn sính lễ hậu hĩnh như ?"
"Ngươi thì cái gì. Nghe Đại cô nương Tô gia mang cốt nhục của Vĩnh An Hầu, hầu phủ đành lòng để cốt nhục lưu lạc bên ngoài, nên mới vội vã tới nghênh thú nàng trở về."
"Đại cô nương Tô gia đúng là hưởng."
"Kìa, , Đại cô nương Tô gia đây giả xí nên Vĩnh An Hầu yêu thích, lúc mới hưu. Vừa về nhà ngoại một cái liền lộ dung mạo thật sự. Ôi chao, nguyên lai là lớn lên giống hệt Tô Quý phi năm đó, dung mạo khuynh quốc khuynh thành, khiến cho Quan công t.ử và Tấn Vương đều tranh tới cầu hôn. Vĩnh An Hầu tin đồn liền chạy tới xem thử, một cái liền hối hận kịp, thế là cũng vội vội vàng vàng chạy tới cầu thú."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-phai-bi-huu-bay-lan-moi-co-the-bao-dap-xong-an-tinh/chuong-11.html.]
Trong lúc ngoài phố đang nghị luận xôn xao, Tô Bạch Hồng lén dẫn theo Quan Siêu Phong – đang cải trang thành một gã sai vặt – tiến Tô gia.
Rất nhanh, Tô Bạch Hồng tìm cách dẫn Tô Bạch Vãn ngoài hoa viên, đó cho lui tất cả , để nàng và Quan Siêu Phong chuyện riêng.
Quan Siêu Phong kể từ khi tin Tô Bạch Vãn chuẩn tái giá với Vĩnh An Hầu, thấy Vĩnh An Hầu phủ rầm rộ tới hạ sính, liền đêm đêm mất ngủ. Hắn tìm đến Tô Bạch Hồng cầu xin hồi lâu, chỉ nếu Tô Bạch Vãn thể chính miệng một câu là nàng tự nguyện tái giá hầu phủ, liền sẽ hết hy vọng.
Tô Bạch Hồng bất đắc dĩ, đành dẫn tiến Tô phủ để gặp Tô Bạch Vãn một .
Lúc , Quan Siêu Phong đăm đăm Tô Bạch Vãn, trong lòng chua xót, bước nhanh tới hỏi: "Vãn Vãn, lúc ngươi Tiêu Huyên bạc đãi, vô tình hưu bỏ, hiện tại cam tâm tình nguyện tái giá hầu phủ?"
Tô Bạch Vãn chợt thấy Quan Siêu Phong liền kinh hái hoảng hốt. Nàng quanh quất hai bên, thấy khác mới định thần , lui một bước : "Quan công t.ử, ngươi chẳng lẽ thấy những lời đồn đại ?"
Quan Siêu Phong : "Là lời đồn ngươi mang cốt nhục của Tiêu Huyên ? Vãn Vãn, việc cho dù là thật, cũng nguyện ý cưới ngươi. Sau , sẽ đối xử với đứa trẻ như con đẻ của . Ngươi từ chối Vĩnh An Hầu phủ ?"
Nói đoạn, bước nhanh tới, định nắm lấy tay Tô Bạch Vãn.
Tô Bạch Vãn vội vàng lui phía , hạ quyết tâm : "Quan công t.ử, cùng Vĩnh An Hầu phu thê một ngày, tình nghĩa nồng sâu thể quên . Có thể tái giá hầu phủ, trong lòng vô cùng vui sướng, xin Quan công t.ử đừng phá hoại!"
Quan Siêu Phong , sắc mặt đại biến, trầm giọng hỏi: "Cho nên, những lời đây của ngươi đối với , tất thảy đều là giả tình giả ý ?"
Tô Bạch Vãn che mặt : "Quan công t.ử, ngươi gia thế xuất chúng, tài mạo song , nữ t.ử thấy ngươi ai mà chẳng sinh lòng mến mộ, ... cũng ..." Không đợi Quan Siêu Phong kịp lên tiếng, nàng tiếp tục: "Lần đến chùa Viễn Sơn dâng hương, gặp vị đại sư trong chùa. Đại sư phê mệnh cho , đời của định sẵn sẽ nhiều hưu bỏ."
Quan Siêu Phong thốt lên: "Vị đại sư nào mà dám ăn bừa bãi như thế?"
Tô Bạch Vãn danh hào của đại sư, đột nhiên nghẹn ngào: "Nếu gả cho khác, chính là mang danh vợ hưu bỏ tái giá, cả đời chịu lời tiếng . Tái giá Vĩnh An Hầu phủ là lựa chọn nhất cho . Ngươi thành cho !"
Tô Bạch Hồng ở cách đó xa chờ đợi, nhắm chừng họ chuyện cũng hòm hòm, liền chạy tới cắt ngang: "Siêu Phong, thôi. Nếu còn , khác bắt gặp sẽ hủy hoại thanh danh của tỷ tỷ mất."
Quan Siêu Phong bước hai bước, trong lòng nhất thời cam tâm, liền đầu : "Vãn Vãn, nếu lời đại sư là thật, một ngày nào đó ngươi nữa hưu, khi đó nhất định gả cho . Ta chờ ngươi!"
Nhìn bóng dáng Quan Siêu Phong xa, Tô Bạch Vãn khỏi dâng lên một nỗi áy náy. Thiếu niên lang si tình đến nhường , khiến trong lòng nàng thật sự bất an.
Tô Bạch Vãn định trở về phòng, thấy Hải Đường vội vã chạy tới bẩm báo: "Đại cô nương, Hầu gia tới nữa , gặp ngài."
Tuy rằng hạ sính lễ, nhưng Tiêu Huyên vẫn chút yên tâm. Suy tính , chạy tới Tô gia một chuyến.
Hắn ở trong sảnh chờ một hồi lâu, thấy Tô Bạch Vãn tới liền : "Hôm nay qua đây, kỳ thật là vì nhớ thương đứa nhỏ của chúng ."
Tô Bạch Vãn: "..."
Tiêu Huyên đám nha lui xuống hết, tầm mắt liền ghim c.h.ặ.t bụng của Tô Bạch Vãn, ôn nhu : "Ta sờ thử đứa nhỏ của chúng một chút ?"
Tô Bạch Vãn: "..."
Cái gì cơ? Chúng chẳng qua chỉ là mượn cớ m.a.n.g t.h.a.i để cho Quan Siêu Phong và Tấn Vương hết hy vọng thôi mà, là m.a.n.g t.h.a.i thật...
Chàng sờ đứa nhỏ nào ở đây chứ?