Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 10: Tỉnh khỏi ác mộng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:09:04
Lượt xem: 305

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từng câu từng chữ ép thẳng tới, Phùng Chương khẽ ho một tiếng.

“Tĩnh Thất gia, đây là nha môn Thuận Thiên phủ. Vụ án trình đến chỗ , điều tra . Mà điều tra thì cũng cần thời gian!”

“Đại nhân định điều tra xem hai tên Thạch Hổ, Thạch Thuấn khởi tâm loạn , điều tra xem chúng ép buộc, cưỡng bức Tứ tiểu thư như thế nào?”

Phùng Chương đập mạnh bàn: “Ngươi… vô lễ!”

“Người c.h.ế.t là thê tử kịp cưới của . Ta nên vô lễ thì cũng buộc vô lễ !”

Tĩnh Bảo tiến lên một bước, nghiêm nghị thẳng Phùng Chương, ánh mắt đen đặc như mực, khiến dám đối diện.

Phùng Chương nghẹn họng, đủ can đảm thẳng mắt .

Không đúng!

Rõ ràng mới là quan gia mà!

Phùng Chương vội ưỡn ngực, bày dáng vẻ quan lớn oai nghiêm.

Tĩnh Bảo chỉ coi như thấy.

“Đã , nếu Phùng đại nhân e dè quyền quý, tham sống sợ c.h.ế.t, tại hạ cũng miễn cưỡng. Nếu nha môn Thuận Thiên phủ thể phân xử công bằng, sẽ đến cổng Quốc Tử Giám quỳ xuống kêu oan. Ta cho sĩ tử thiên hạ đều mở to mắt xem: đây mà là trời quang mây tạnh, đây mà là thái bình thịnh thế gì chứ? Tất cả đều là thứ ch.ó má!”

“Ngươi… ngươi… ngươi…”

Phùng Chương suýt nữa chọc tức đến ngất.

Ai chẳng khắp thiên hạ , kẻ khó đối phó nhất chính là bọn sách. Một cây bút trong tay chúng thể c.h.ế.t thành sống, sống thành c.h.ế.t, vuông thành tròn, tròn thành vuông.

Hôm nay mà thả tên họ Tĩnh , cái mũ ô sa của ông cũng coi như đến hồi kết.

Sắc mặt Phùng Chương đổi, gượng : “Ngươi đừng vội, ai bảo bổn quan quản chuyện ? Chẳng qua… chẳng qua tấu chương cũng cần thời gian, thể gấp gáp !”

“Tạ ơn đại nhân dân kêu oan!”

Tĩnh Bảo lúc cũng dịu nét mặt, giọng điệu dần hòa hoãn.

“Phùng đại nhân, trong tấu chương, ngại thêm một câu: Tuyên Bình Hầu phủ chỉ mới tra xét, định tội. Hầu phủ vẫn là Hầu phủ, đến cả hoàng thượng còn mở miệng, hạ bút, thế mà kẻ sốt ruột đến mức ép c.h.ế.t. Như chẳng tất cả quan , tất cả kế thừa tước vị trong thiên hạ đều tuyệt tử tuyệt tôn ?”

Phùng Chương: “…”

Cái gì, cái gì cơ, lôi cả tuyệt tử tuyệt tôn đây ?

“Có ai dám bảo đảm sẽ trở thành Tuyên Bình Hầu tiếp theo ?”

“Có ai dám chắc con trai con gái sẽ rơi t.h.ả.m cảnh đó ?”

Tĩnh Bảo bỗng hạ giọng, nhưng giọng điệu như gào thét: “Nếu thể bảo đảm, thế thì còn sinh con đẻ cái gì? Chờ nhục, chờ cưỡng đoạt ?”

Phùng Chương: “…”

Tĩnh Bảo , trong mắt long lanh ánh nước: “Phùng đại nhân cũng con trai con gái. Nữ nhi nuôi dưỡng nơi khuê phòng như ngọc như vàng, chỉ hỏi đại nhân một câu: đại nhân dám vỗ n.g.ự.c mà cam đoan ?”

Không dám!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-10-tinh-khoi-ac-mong.html.]

Thần tiên đ.á.n.h , đừng lôi cả ông đây chôn cùng.

Ông đây còn ngủ đủ với tiểu mới cưới đấy!

Phùng Chương vớ lấy bút, một mạch xong tấu chương.

Chờ đến khi bản tấu đưa , Phùng Chương đờ ghế, cứ cảm thấy chỗ nào đó .

Ánh nắng xuân xiên xiên rọi từ lưng Tĩnh Bảo, loang loáng, khiến bóng dáng thư sinh trẻ tuổi càng thêm tuấn tú như ngọc, tựa như thần tiên đạp mây hạ phàm.

Hắn chợt nhận gì đó đúng...

Tên nhóc đúng là giỏi dắt mũi khác!

Thôi thì dắt !

Ông đây cũng chỉ đang phối hợp diễn trò với ngươi mà thôi.

Ngươi thật sự cho rằng bản tấu đó thể trình lên ?

Đừng mơ!

Tấu chương đến tay Hình Bộ, còn kịp để Thượng thư Thạch đại nhân đụng , giúp chặn .

Thạch đại nhân mà thấy cáo là hai đứa con , thế nào cũng sẽ tìm cách ém nhẹm .

Đến lúc đó, đẩy vụ án , nợ Thạch đại nhân một ân tình lớn bằng trời.

Thanh niên mà, vẫn quá non nớt!

Ngay lúc Phùng Chương đang đắc ý, bản tấu ngoặt một đường kỳ diệu, trực tiếp đưa hoàng cung.

Trùng hợp hơn, đúng lúc Hạo Vương hồi kinh, Hoàng đế đang vui vẻ, cố gượng bệnh tật lâm triều. Giữa khung cảnh triều đình hòa thuận, tấu chương dâng lên.

Nội quan xong thì một hung tin khác truyền đến: Lục nương nương trong hậu cung treo cổ tự vẫn!

Trong khoảnh khắc, cả đại điện im phăng phắc.

Lục nương nương cung hai mươi năm, con cái, sủng ái, sống chẳng khác nào một cái bóng.

Lão Hoàng đế tuy chẳng mấy ấn tượng về nàng, nhưng một phi tử c.h.ế.t vô duyên vô cớ như , trong lòng ít nhiều cũng thấy nặng nề.

Huống hồ, còn là do tự sát.

“Haiz...”

Hạo Vương khẽ thở dài, như lẩm bẩm: “Đến cả thời gian đợi Tứ cô nương sung giáo phường quan kỹ cũng chờ nổi, đúng là quá sốt ruột .”

Lời như khói mỏng, lọt thẳng tai lão Hoàng đế.

Ngài đầu , lặng lẽ liếc Thái tử một cái.

Trong đáy mắt, một tia lạnh lẽo chợt lóe lên.

 

Loading...