Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 100: Bản lĩnh thật sự
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:17:12
Lượt xem: 255
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm đây?”
Cao Triều phản ứng , sắc mặt bỗng trầm xuống: “Nghe ngươi thế... chẳng mặt ngươi hả?”
“Chứ thì ?”
“Ngươi…”
Khóe môi Cao Triều khẽ nhếch, chẳng đang , nhưng trong đó ẩn chứa ba phần ý , cứ như đang : Ngươi cũng ngày hôm nay , đồ c.h.ế.t tiệt!
lúc , ai ngoài cửa hô to một tiếng...
“Không xong ! Không xong ! Thẩm và Quách Bồi Càn cãi kìa!”
Tiền Tam Nhất lập tức mắt sáng lên, kéo phắt Từ Thanh Sơn dậy: “Đi , hóng chuyện!”
Từ Thanh Sơn chợt rúng động trong lòng: Không lẽ là vì tên ‘ẻo lả’ ?
…
Thẩm Trường Canh ngoài chuyện , còn vì ai ? Tất nhiên là vì tử ruột của , Tĩnh Bảo chứ còn gì!
Chưa bàn đến Tĩnh Bảo đúng sai , nhưng việc Quách Bồi Càn đ.á.n.h học trò đến mức m.á.u me be bét thì rõ ràng là gây họa .
Ai cũng , một thư sinh, quý nhất là hai thứ: một là đầu óc, hai là thể.
Huống hồ còn đang cá cược với Cố Trường Bình nữa.
Vừa tin, Thẩm Trường Canh còn cố nhịn, thầm nghĩ: Tên Tĩnh giám sinh đúng là cái mệnh chuyên chuốc họa, chừng thật sự do y sai.
đến Chính Nghĩa Đường hỏi rõ đầu đuôi, bèn bùng nổ, vốn dĩ tính tình cục mịch nóng nảy, mắt dung nổi một hạt cát!
Quách Bồi Càn thấy sắc mặt Thẩm Trường Canh tức giận, khẩy: “Ta đ.á.n.h một học trò mà cũng xin phép Thẩm đại nhân ? Quốc Tử Giám từ khi nào thêm cái quy củ ?”
Thẩm Trường Canh nghiêm giọng quát: “Ta chỉ hỏi ngươi, đ.á.n.h như đúng ?”
Quách Bồi Càn ngẩng đầu lên đáp: “Một ngày , cả đời cha, cha đ.á.n.h con thì gì đúng sai, cần ngươi dạy ?”
Thẩm Trường Canh khẩy: “Ngươi thật đấy! Chẳng trúng tim đen nên ngươi mới tìm chỗ trút giận ? Có gan thì gan chịu, đừng chỉ dám lén lút tay!”
“Ngươi!”
Quách Bồi Càn nổi giận túm áo Thẩm Trường Canh: “Miệng ngươi liệu mà giữ!”
Thẩm Trường Canh lạnh: “Người quỳ giữa mưa gió, mặc đồ tang là con gái của ngươi đó thôi? Quách , ngẩng đầu ba thước thần linh, chuyện thất đức nhiều quá, cẩn thận trời tru đất diệt!”
Quách Bồi Càn khựng , tức giận bốc lên đỉnh đầu, nắm tay giơ lên định đánh.
Thẩm Trường Canh sợ ?
Hắn vớ ngay chén bàn, hất thẳng mặt Quách Bồi Càn!
“Đồ già khốn kiếp! Ta liều với ngươi!”
“Đồ ngụy quân tử! Lão tử cũng chẳng ngán ngươi!”
Đám phu tử bên cạnh mà trợn mắt há hốc mồm, nên xông can chạy gọi !
“Dừng tay hết cho !”
Một tiếng quát vang dội.
Cố Trường Bình sải bước tiến , lông mày rậm, mắt đen sắc lạnh, vẻ mặt đầy lạnh lùng.
“Buông tay!”
Hai vẫn đang nghiến răng trợn mắt, nhưng vẫn buông tay, khi buông còn liếc đầy thù hận, mỗi đều âm thầm rủa: “Đồ khốn!”
Cố Trường Bình giữa hai , khóe môi khẽ nhếch, giọng mỉa mai: “Thân là , là sách, giữa thanh thiên bạch nhật mắng c.h.ử.i lẫn , còn tay đ.á.n.h đấm, nếu Khổng lão phu tử linh thiêng suối vàng, chắc nắp quan tài cũng bật tung lên .”
Thẩm Trường Canh: “Cố…”
“Im miệng!”
Cố Trường Bình chỉ tay ngoài, từng lớp giám sinh vây kín hóng chuyện, khiến Thẩm Trường Canh sợ tái mặt, rụt cổ .
Trời ơi! Đám nhóc cũng tới ?!
…
Người đến;
Người .
Nội đường rộng lớn chỉ còn mấy vị phu tử, cùng vài tên giám sinh to gan đang rình ở góc tường.
Cố Trường Bình quét mắt lạnh lùng qua Thẩm Trường Canh, nghiêm giọng : “Quách đại nhân tuyệt hạng tiểu nhân vì tư thù mà giận cá c.h.é.m thớt. Ta phạt ngươi một tháng bổng lộc, ngươi phục ?”
Ba chữ “dựa ” lên tới cổ họng Thẩm Trường Canh, nhưng thấy ánh mắt lạnh lẽo của Cố Trường Bình, bèn gồng cổ gật đầu.
Cha nó, đúng là ép cung mà!
Thôi thì, giữa chốn đông , cho Tế tửu đại nhân chút mặt mũi .
Cố Trường Bình cũng nữa, sang, giọng dịu hẳn : “Quách đại nhân, ngài thấy hình phạt như thế … ?”
Quách Bồi Càn thấy tình thế đổi chiều, đuôi lập tức vểnh lên.
“Một tháng bổng lộc, so với danh tiếng của thì là gì? Cố đại nhân xử nhẹ quá đấy!”
“Đã , nếu Quách đại nhân thấy nhẹ, sẽ dâng tấu lên Thủ phụ đại nhân. Tào đại nhân vốn xuất từ Hình bộ, giỏi nhất là điều tra thẩm án, để ông tra xét đầu đuôi, phán quyết!”
Ánh mắt Cố Trường Bình loé lên ý nhạt: “Người , dâng tấu lên Thủ phụ Tào đại nhân!”
“Cố đại nhân… chờ chút, chuyện nhỏ thế cần phiền Tào đại nhân , ông bận nhiều công vụ, việc … cứ để thế ạ!”
Quách Bồi Càn lập tức rút lui, mặt cắt còn giọt máu.
Ai chẳng Tào Minh Khang, Thủ phụ đương triều, ghét cay ghét đắng hạng bạc tình bạc nghĩa. Trước đây một viên quan sủng diệt thê, Tào Minh Khang tuốt tận gốc, đày nơi hoang dã!
Cố Trường Bình mặt lạnh như băng: “Sao thể thế ? Không sẽ khiến Quách đại nhân chịu uất ức oan ức ? Tề Lâm, còn mau ?”
“Cố đại nhân! Cố đại nhân!”
Quách Bồi Càn miệng méo xệch, mềm nhũn : “Chuyện … cũng … sai …”
Cố Trường Bình tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ơ, Quách đại nhân sai ở chỗ nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-100-ban-linh-that-su.html.]
Quách Bồi Càn: “…”
Cố Trường Bình: “Quách đại nhân , là do tên Tĩnh giám sinh trời cao đất dày. Ta vốn là chứa nổi hạt cát trong mắt, mời Tào đại nhân điều tra rõ trắng đen, tới lúc đó, nhất định đuổi khỏi Quốc Tử Giám.”
Lời tới đây, tất cả đều ẩn ý trong đó.
Thẩm Trường Canh giật giật khoé mắt, thầm nghĩ: Họ Cố lòng sâu như biển, đào hố sâu hiểm, còn chẳng báo . Về , nên nhường nhịn một chút.
Quách Bồi Càn cũng chẳng ngu, lập tức hiểu Cố Trường Bình đang chờ câu gì, vội vàng nịnh nọt: “Ta sai ở chỗ quá nóng vội, lẽ nên điều tra kỹ sự việc. Biết lời do Tĩnh giám sinh .”
Cố Trường Bình khẽ , cả chân mày lẫn ánh mắt đều cong cong, như hai chiếc móc câu đen trắng rõ ràng, thể móc những thứ xa nhất tận sâu trong lòng .
Quách Bồi Càn chột , vội dời ánh .
Cố Trường Bình chậm rãi : “Lời y , quan trọng. Quan trọng là, nội dung đúng . Quách đại nhân, ‘ bất hành đạo, bất hành ư thê tử; sử nhân bất dĩ đạo, bất năng hành ư thê tử.’ Đạo là đạo lý, là nhân phẩm. Nhân phẩm , dẫu tài mấy nữa, đám ngôn quan cũng sẽ tố ngài một tội. Ngài đúng ?”
Quách Bồi Càn tới đây, mồ hôi lạnh túa như tắm, mặt mày tái mét.
Chuyện hôm nay giảng trong lớp, Cố Trường Bình nắm rõ trong lòng bàn tay, thì thể vu oan cho Tĩnh giám sinh?
Dưới chân tường.
Uông Tần Sinh hạ giọng cảm khái: “Cố đại nhân giỏi thật, đổ m.á.u mà thắng trận.”
Từ Thanh Sơn hổ thẹn: “Ta bái môn hạ của ngài .”
Tiền Tam Nhất đầu Cao Triều: “Giờ thì hiểu vì ngươi kính cẩn với ngài đến .”
Cao Triều nhướng mày, lật mắt, thầm nghĩ:
Thế là gì… cái bản lĩnh thật sự của ngài , các ngươi còn thấy !
Lý ma ma đưa sổ sách qua: “Phu nhân, chi phí tang lễ ghi xong, tổng cộng hết năm ngàn lượng bạc.”
“Chép thêm một bản, mang cho lão phu nhân xem.”
“Nô tỳ sẽ sai ngay.”
“Khoan , đứa bé ngủ ?”
“Ngủ .”
Lục thị hiệu bảo Lý ma ma cần vội: “Người đàn bà thật sự lời lão gia, rời khỏi phủ Lâm An ?”
Lý ma ma đáp: “Lấy thêm một ngàn lượng bạc, thì còn điều . Người của lão gia trông thấy nàng rời thành, còn bí mật bám theo hai trăm dặm.”
Lục thị gượng: “Vài ngàn lượng bạc mà rước về một thứ nghiệt chủng, trong lòng thật cam.”
“Phu nhân, đừng nghĩ đến tiền bạc gì. Sau công tử chỉ nhận , về cũng chỗ dựa .”
“Mong là .”
Lục thị thở dài: “Không bên kinh thành , một A Bảo ở đó, thật yên tâm.”
Lục thị đúng là khó xử.
Nếu bà bỏ chồng và đống chuyện trong phủ để lên kinh thành, thì phủ sẽ loạn ngay, trấn giữ, lộn xộn.
nếu ở phủ Lâm An, vài tháng nữa A Bảo tham gia kỳ thi Thu, lỡ xảy chuyện gì…
“Người bên nhị phòng bao giờ sẽ trở kinh thành ?”
Lý ma ma: “Chắc là mấy hôm nữa, chỉ đợi lão phu nhân khỏe hơn chút.”
Lão phu nhân vì mất cháu dâu, thêm mưa dầm liên miên ở phủ Lâm An khiến ẩm khí nặng nề, nên đổ bệnh.
Sắc mặt Lục thị đổi: “Bà xem, lão phu nhân kinh thành ?”
Lý ma ma lắc đầu: “Khó lắm.”
Lục thị trầm ngâm: “Lát nữa ngươi mang sổ sách qua đó, tiện thể thăm dò ý tứ xem .”
*
Vinh Hỉ Đường, đèn đuốc sáng trưng.
Lão phu nhân Hồng thị chuỗi tràng hạt trong tay, con dâu thứ hai là Triệu thị hầu hạ uống thuốc.
Triệu thị đưa bát cho nha lưng, phất tay hiệu đuổi hết bọn hạ nhân ngoài.
“Mẫu , con dâu xin đến kinh thành ở một thời gian, một là để chúng con phụng dưỡng; hai là thể trấn áp Thất gia.”
“Thất gia thì ?” Lão phu nhân hờ hững liếc mắt.
Triệu thị thở dài: “Người đừng nhắc nữa, giờ Quốc Tử Giám, còn để ai mắt chứ. Sau nếu thi đỗ cử nhân, sẽ ngạo mạn đến mức nào.”
Mấy câu nhẹ bẫng nhưng ý tứ thế nào Hồng lão phu nhân chẳng lẽ hiểu, điều bảo bà buông tay khỏi cái nhà lớn …
“Ta !”
Hồng lão phu nhân lạnh giọng: “Phủ Lâm An mới là gốc rễ, bao nhiêu cửa tiệm, điền sản, nếu giữ lấy, chẳng sẽ rơi hết tay đại phòng ?”
Triệu thị thầm nghĩ: “Người ở đây thì vẫn , vẫn rơi tay đại phòng thôi.”
Nàng xin lão phu nhân lên kinh thật để trấn Thất gia, Thất gia chỉ là cái cớ, nàng trấn thật sự là ông chồng an phận .
Có già bên cạnh, ông cũng dám phóng túng như nữa.
Vừa mất một nàng dâu trưởng, nếu dâu thứ hai, thứ ba xảy chuyện, dù che đậy giỏi đến ngoài cũng sinh nghi.
Người sẽ : “Tĩnh gia chẳng gì , chỉ giỏi khắc con dâu thôi!”
“Lão phu nhân, Tam lão gia tới .”
Lão phu nhân Triệu thị: “Tang sự xong , các ngươi chọn ngày sớm trở kinh thành , Nhị gia một ở đó, chẳng ai hầu hạ, cũng thấy yên.”
Triệu thị thấy bà quyết ý, đành trả lời một tiếng: “Vâng.”
Một lát , một đàn ông trung niên bước nhanh , là Tĩnh Tam gia Tĩnh Bình Vận.
Tĩnh Bình Vận năm nay tròn bốn mươi, đang huyện thừa huyện Bình Khê, chức quan thất phẩm nhỏ nhoi.
Huyện Bình Khê thuộc Phủ Lâm An, cách phủ Lâm An chừng hơn hai trăm dặm, bộ mỗi ngày trăm dặm thì hai ngày tới nơi, nếu phi ngựa suốt ngày đêm thì chỉ mất một ngày một đêm.
Tĩnh Bình Vận bước đến gần, lấy từ trong áo một phong thư: “Nhị ca phái hỏa tốc gửi về.”
Trời tối, mắt lão phu nhân rõ: “Trên đó gì ?”