Tĩnh Bảo , Cố Trường Bình âm thầm nàng phản kích Quách Bồi Càn.
Lúc nàng đang chăm chú vị lão thái y tháo từng lớp vải gạc thấm m.á.u tay nàng .
“Trời nóng thế , vết thương thể bịt kín mãi , để nó thông gió, thoáng khí mới nhanh lành.”
Lão thái y lấy từ trong hòm t.h.u.ố.c một lọ sứ đựng dầu thuốc, mở nắp, dùng ngón tay lấy một ít, xoa đều trong lòng bàn tay.
Tĩnh Bảo đau đến nỗi hít mấy liên tục.
“Thuốc mỡ là loại các nương nương trong cung dùng đấy, mỗi ngày bôi ba , tới mười hôm là vết thương lành hẳn.”
“Có để sẹo ?” Người gần cửa sổ, Lục Hoài Kỳ, chợt cất tiếng hỏi.
Lão thái y lấy một lọ sứ khác, đưa cho A Man: “Đây là t.h.u.ố.c trị sẹo, đợi vết thương lành hãy bôi.”
Tĩnh Bảo cảm kích : “Cảm ơn lão thái y. A Man, giúp tiễn lão thái y đến tận cửa .”
“Dạ, Thất gia.”
Chờ rời , Tĩnh Bảo sang Lục Hoài Kỳ: “Dù cũng nữa, biểu ca cũng về , trời còn sớm .”
“Ta thêm lát nữa.”
Tĩnh Bảo dụi mắt: “Ta uống canh an thần, buồn ngủ lắm, ngủ .”
Lục Hoài Kỳ trầm mặc một thoáng, : “Ngươi ngủ của ngươi, của , lát nữa sẽ về.”
Tĩnh Bảo: “…”
Nói thêm nữa chỉ khiến thành nhỏ nhen, cất công đến thăm bệnh, còn mang theo bao nhiêu đồ ăn, đồ chơi, cũng là lòng .
Lục Hoài Kỳ thấy nàng dùng tay trái cầm sách, lật từng trang một cách lơ đãng.
Vì thương, sắc mặt nàng tái nhợt hơn bình thường, chẳng còn vẻ nghịch ngợm thường ngày, cả trông mềm mại lạ thường.
Kỳ lạ thật, bản dùng từ “mềm mại” để hình dung Tiểu Thất cơ chứ?
Tĩnh Bảo thấy Lục Hoài Kỳ hiếm khi yên tĩnh như , ngẩng đầu từ trang sách lên, nở nụ với : “Biểu ca tâm sự ?”
Lục Hoài Kỳ nụ cho ngẩn ngơ, đến độ ngơ ngác chẳng phân rõ đêm ngày.
“Không tâm sự gì cả. Ta chỉ thấy kỳ lạ, bên cạnh ngươi chỉ mỗi một nha hầu hạ?”
Hắn kín đáo thu ánh mắt.
Tĩnh Bảo thản nhiên đáp: “Chẳng còn Nguyên Cát . Hơn nữa là sách, trong phòng nhiều nha gì, ríu rít ồn ào, phiền c.h.ế.t !”
“Cũng chẳng thấy mấy tiểu đồng?”
“Người thể dùng, một là đủ ; dùng , mười tám cũng chẳng gì.”
Tĩnh Bảo cau mày: “Biểu ca hỏi những chuyện gì ?”
Sợ nàng sơ hở, Lục Hoài Kỳ phẩy quạt phần phật, tỏ vẻ lơ đễnh: “Ta thấy trong phòng ngươi ít quá, định tặng mấy nha cho ngươi!”
“Thôi thôi thôi, đừng thêm phiền phức cho .”
“Vậy… tặng vài tiểu đồng nhé?”
“Cũng cần!”
Lục Hoài Kỳ thu quạt, bước đến xuống bên giường, nhướng mày hỏi: “Ngươi cũng mười lăm , từng nếm mùi đàn bà ?”
“Hả?” Tĩnh Bảo sững .
“Nếu từng, đợi tay ngươi khỏi , ca ca dẫn ngươi đến Tầm Phương Các, tìm một cô nương còn trong trắng cho ngươi nếm thử mùi vị mới mẻ, cứ kìm nén mãi cũng .”
Mặt Tĩnh Bảo đỏ ửng, cầm sách đập lên mặt : “Lục Hoài Kỳ, ngươi học cái gì cho nên một chút !”
“Sao nên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-101-truy-tim-su-that.html.]
Lục Hoài Kỳ gập quạt , tỏ vẻ tủi : “Ngươi một cô nương còn trong trắng đắt thế nào ? Xưa nay còn nỡ tự thưởng cho , đang để dành bạc cho ngươi đấy!”
Tĩnh Bảo: “…”
Tĩnh Bảo tức phát điên: “Cảm ơn ngươi nhiều nhé!”
“Với còn khách sáo gì, chúng là một nhà mà!”
Lục Hoài Kỳ xong, ngoảnh đầu ngoài: “A, trời tối thế , ở viện ngủ luôn nhé.”
“Lục Hoài Kỳ, ngươi…”
“Phụ bảo ở đấy, ngươi một hiu quạnh, bảo ở bên bầu bạn. Nói thật cho ngươi , Tiểu Thất, chỉ thể ở đến sáng mai thôi, ăn xong điểm tâm là cùng phụ ngoại ô thị sát , chậm trễ là mắng đấy!”
Nói xong, Lục Hoài Kỳ phe phẩy quạt, huýt sáo nhè nhẹ, tiêu d.a.o ngoài.
“Tiểu Thất, ngủ ở gian ngoài, sẽ phiền ngươi !”
Tĩnh Bảo: “…”
…
“Thất gia, biểu thiếu gia ở luôn ?”
A Man mặt mày vui, trong phòng ngoài thì phiền toái lắm, gì cũng kiêng dè.
Tĩnh Bảo khổ: “Nhị cữu sợ buồn bã một , nên bảo ở . Ngươi hết chăn đệm mới cho , lát nữa ngươi ngủ ở giường .”
“Hầu gia cũng chu đáo thật.”
A Man , gọi Nguyên Cát cùng dọn dẹp giường chiếu.
Lục Hoài Kỳ lững thững : “Đói quá, gì ăn ? Ta ăn canh cá quả.”
A Man dám chậm trễ, bảo nha nhỏ ngoài sân báo nhà bếp, đầy một khắc, canh cá nóng hổi dọn lên.
Lục Hoài Kỳ nhận, bảo A Man đem cho Tĩnh Bảo, lúc A Man mới sực nhớ, canh cá giúp vết thương mau lành.
“Thất gia, biểu thiếu gia thì cà lơ phất phơ, nhưng cũng tinh tế lắm, nô tỳ còn nghĩ .”
Tay Tĩnh Bảo đau như thiêu đốt, chẳng thiết ăn uống, bèn bảo A Man mang .
Lục Hoài Kỳ thấy, bèn ở ngoài kêu to: “Tiểu Thất, ngươi ăn là chờ đút cho ?”
“Gia, ăn chút , cho vết thương lắm.”
Tĩnh Bảo đành uống ừng ực hơn nửa bát, còn ăn thêm ít thịt cá, đó để A Man hầu hạ rửa mặt ngủ.
Đèn tắt, trong phòng lập tức trở nên yên ắng.
Vì tay đau nên Tĩnh Bảo trằn trọc mãi chẳng ngủ , gian ngoài Lục Hoài Kỳ cũng trở liên tục.
Trong lòng Lục Hoài Kỳ chất chứa bao suy nghĩ.
Bức thư ký tên, nhưng thể gọi lão phu nhân là “mẫu ” thì chỉ vài .
Con cái của lão phu nhân đa phần đều ở kinh thành hoặc vùng phụ cận, chỉ của Tĩnh Bảo là gả đến phủ Lâm An xa xôi, cho nên thể đoán bức thư là do của Tĩnh Bảo gửi cho lão phu nhân.
Trên yếm thêu chữ “Bảo” rõ ràng là đồ của Tĩnh Bảo.
“Đại kế thành” là ý gì?
Yên thế , cớ gì gửi cái yếm của Tiểu Thất cho lão phu nhân?
Hơn nữa, yếm vì thêu hoa sen? Đáng lý thêu “đa tử đa phúc” đầu hổ ngũ độc chứ?
Hoa sen vốn là thứ thêu cho bé gái.
Lục Hoài Kỳ bỗng mở bừng mắt, trong lòng thực vẫn luôn tồn tại một điều nghi hoặc…