Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 102: Tới thăm bệnh

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:16
Lượt xem: 230

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn vụt một cái bật dậy, vỗ mạnh đùi.

!

Tìm một cơ hội nhà xí với Tiểu Thất một chuyến, xem y … cái đó , chẳng hết ?

“Tiểu Thất, ngươi nhà xí ? Chúng cùng !”

“Không .”

Sáng sớm hôm .

Lục Hoài Kỳ dậy từ sớm, rửa mặt chải đầu qua loa xong bèn đến nội thất chờ.

Tối nhà xí, thì sáng dậy chắc chắn chứ?

Ai ngờ A Man chải tóc rửa mặt cho chủ tử xong xuôi, mà chủ tử vẫn hề ý định phòng xí.

lúc , Nguyên Cát dẫn bà tử trong bếp bưng hộp cơm bước .

Hai bát cháo sơn dược, hai xửng bánh bao nhỏ, một đĩa chả giò, bốn món chay và hai miếng chao đậu hũ.

Lục Hoài Kỳ cháo loãng trong bát, vội vàng mời Tĩnh Bảo ăn, uống hết một bát cháo , chẳng tin Tiểu Thất vẫn nhà xí!

Ai ngờ Tĩnh Bảo thong thả ăn xong, súc miệng ôn bài. Lục Hoài Kỳ nóng ruột đến mức giậm chân trong lòng.

Tên nhóc nhịn tiểu giỏi thật đấy!

Đang sốt ruột, tiểu đồng cận Tuyết Thanh hớt hải chạy : “Gia, mau về , Hầu gia phái tới tìm !”

Lục Hoài Kỳ như sét đ.á.n.h ngang tai, như một cơn gió xẹt ngoài, đến một câu chào với Tĩnh Bảo cũng quên mất.

Tại ư?

dối.

Hầu gia chỉ bảo đến thăm Tĩnh Bảo, trò chuyện một lúc thôi, nào cho qua đêm, tự ý bậy, chẳng báo gì với bên nhà cả.

Lục Hoài Kỳ rời , Tĩnh Bảo cũng như một cơn gió lao phòng xí, chạy hô: “A Man, nhanh, nhanh, nhanh, đây giúp cởi quần!”

“Gia , ngài từ từ !”

“Không kịp !”

Quần cởi , Tĩnh Bảo thở phào khoan khoái một dài.

Nín c.h.ế.t!

Những ngày ở phủ dưỡng thương, thoải mái tự do, chỉ khổ nỗi thời tiết oi bức, vết thương khó lành, mấy ngày mới kết một lớp mỏng vảy.

Không thể chữ, Tĩnh Bảo bèn dồn bộ tinh thần sách vở, còn chăm hơn cả ở Quốc Tử Giám, chỉ sợ tụt kiến thức.

Sáng hôm đó, ngủ dậy, y thấy giường loang một vệt m.á.u đỏ sẫm, kinh hãi kêu “á” một tiếng.

A Man bước thấy, bình tĩnh : “Nô tỳ đoán mấy hôm nay sẽ tới kỳ, chuẩn đầy đủ .”

Thay quần áo, ga trải giường, uống một bát gừng đường đỏ, Tĩnh Bảo thấy khó chịu như .

Buổi trưa uống một thang thuốc, là phần t.h.u.ố.c còn , bên trong pha thêm vỏ hợp hoan giúp an thần. Ngủ một giấc trưa, đến khi tỉnh dậy thì trời xế chiều.

Mặt trời dần khuất, mây chiều rực rỡ như lửa, nửa bầu trời như đang bốc cháy.

Lúc , A Man vén rèm chạy , đầy đầu mồ hôi: “Gia, gia, xong ! Có ở Quốc Tử Giám tới!”

“Ai đến?”

“Không rõ, mà khí thế lớn lắm, ca nô tỳ đón .”

Tĩnh Bảo hoảng hốt, chẳng lẽ là Tế tửu đại nhân đến nữa?!

“Nhanh, mau giúp chải tóc y phục!”

Bên Tĩnh Bảo đang luống cuống tay chân, bên A Nghiễn cũng tim đập thình thịch, thầm kêu khổ:

Đám tổ tông kéo đến thế ?

Người đến ai khác, là ba kiếm khách dính như sam, thêm một Uông Tần Sinh ngơ ngác ngốc nghếch.

Cao Triều cầm quạt xếp trong tay, vung vẩy điệu đà, vẻ mặt đúng kiểu công tử thế gia từ trời rơi xuống trần gian.

Từ Thanh Sơn thì cạo sạch râu, y phục mới tinh, dáng vẻ đường hoàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-102-toi-tham-benh.html.]

Tiền Tam Nhất dọc hành lang chạm trổ thầm nhủ: Tĩnh gia chắc cũng nghèo, tên nhóc chẳng thiếu năm lượng bạc , hôm nào tìm cách gạt cũng .

Cả nhóm đến cổng sân, bèn thấy Tĩnh Bảo bước từ gian chính.

Bốn chạm mặt, cả hai bên đều sững sờ.

Tĩnh Bảo sững là vì: Sao là bọn họ? Họ tới gì?

Còn bốn thì sững vì: Tên nhóc dưỡng thương tới sáu bảy ngày, sắc mặt vẫn trắng bệch như quỷ thế ?!

Tĩnh Bảo tiến lên hành lễ: “Các vị đài, các đến đây?”

“Chúng …”

Cao Triều định mở miệng, lưng Từ Thanh Sơn khẽ ho một tiếng, Cao Triều đành cất đuôi hồ ly kiêu ngạo của , dịu giọng: “Bọn tới xem ngươi khá hơn , vết thương lành , tay còn đau ?”

Tĩnh Bảo dụi dụi mắt: Đây… đúng là Cao mỹ nhân ?

Khách nhà, nha mang lên và hoa quả.

Trà ngon, hoa quả cũng là loại tươi nhất hiện giờ, thế nhưng cả bốn chẳng ai để tâm.

Sân vườn rộng rãi thế , trong nội viện chỉ hai hầu hạ, bên ngoài cũng thấy nha bà tử .

Phòng khách đơn sơ, nổi một bức tranh treo.

Trời oi bức như , cũng thấy đặt bồn đá lạnh nào, thời tiết mà nhà quyền quý nào chẳng để ba bốn bồn?

Uông Tần Sinh khẽ hạ giọng: “Văn Nhược đang ở nhờ tại nhị phòng của Tĩnh gia. Đại phòng với nhị phòng xưa nay bất hòa, tranh giành gia sản, mà đại phòng chỉ một Văn Nhược là con trai, thế đơn lực bạc.”

Ba kiếm khách sắc mặt đều biến đổi.

Cao Triều: Tên nhóc còn toe toét suốt ngày nữa chứ.

Tiền Tam Nhất: Năm lượng bạc… thôi coi như bỏ !

Từ Thanh Sơn: Ta nhất định chịu trách nhiệm với Tĩnh Thất, nếu , y thật sự quá đáng thương .

Tĩnh Bảo sắp xếp xong cơm chiều, tươi : “Các đến thăm , chẳng gì để tiếp đãi, bảo A Nghiễn Lầu Ngoại Lâu gọi vài món, mời các nếm thử.”

Uông Tần Sinh : “Khoan , để bọn xem tay ngươi thế nào.”

Tĩnh Bảo mở tay , mấy còn , riêng Từ Thanh Sơn gân xanh nổi đầy trán, sắc mặt tối sầm.

“Tay đỡ nhiều, nửa tháng nữa thể học viện, dự kỳ thi mùa .”

“Cái tay thế , còn dự thi gì nữa?” Uông Tần Sinh .

Tĩnh Bảo chỉ đáp.

Nàng coi trọng kỳ thi , liên quan tới tiền đồ và vận mệnh của Nàng, nhất định liều hết , để xảy bất kỳ sơ sót nào.

“À đúng , Văn Nhược, Xảo Nhi Quách Bồi Càn đón về .”

Ồ, chuyện đây.

Tĩnh Bảo hỏi: “Quách Bồi Càn nổi con sư tử cái nhà ?”

Uông Tần Sinh bèn kể chuyện Thẩm Trường Canh đ.á.n.h với Quách Bồi Càn, Cố Trường Bình tay can ngăn, đó áp chế Quách Bồi Càn thế nào, đều kể hết đầu đuôi.

Tĩnh Bảo xong, một hồi lâu gì.

Không ngờ ngày thường Thẩm mặt lạnh chút hòa khí, mà đến lúc mấu chốt chịu mặt vì . Nếu cố gắng học tập, thể phụ tấm lòng của ?

Còn Cố Trường Bình?

Trong lòng Tĩnh Bảo bỗng xao động, như viên đá rơi mặt hồ phẳng lặng, gợn lên từng làn sóng.

Cao mỹ nhân khẽ liếc Tiền Tam Nhất một cái: “Phòng oi bức quá, , ngoài dạo với gia một vòng.”

Tiền Tam Nhất hiểu ý, kéo tay áo Uông Tần Sinh: “Ngươi cũng .”

“Ta thấy nóng, các ngươi cứ .”

Tiền Tam Nhất rủa một tiếng: “Đồ ngốc” lôi xềnh xệch ngoài.

Tĩnh Bảo hồn, vặn chạm ánh mắt với Từ Thanh Sơn: “Họ ?”

Từ Thanh Sơn vội dời ánh : “Nóng quá, ngoài hóng mát .”

Tĩnh Bảo vội giải thích: “Thân thể sợ lạnh, chịu nổi gió, lát nữa bày cơm thủy tạ , chỗ mát hơn một chút.”

Một nam nhi sợ lạnh, chả khác gì con gái, cái kiểu ẻo lả chắc sợ khinh thường y.

“Ta sẽ khinh thường ngươi!” Từ Thanh Sơn như c.h.é.m đinh chặt sắt.

 

Loading...