Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 103: Phủ Lâm An

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:17
Lượt xem: 180

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo: “…”

Câu đó là ý gì chứ?

Sao ngươi xem thường ?

lúc , một luồng nhiệt xộc thẳng xuống bụng kèm theo cơn đau quặn.

“Tiểu Tĩnh, …”

“Thanh Sơn, thấy khó chịu, để nghỉ một lát sẽ thôi.” Tĩnh Bảo chống tay lên trán, yếu ớt .

Từ Thanh Sơn mà bốc hỏa.

Khốn kiếp cái nhà nhị phòng họ Tĩnh, các ngươi rốt cuộc gì với tên ẻo lả , con để yên cho các ngươi !

Còn đang mắng, thì một nha đến báo rằng Nhị lão gia đang tới đây.

Tĩnh Bảo định dậy đón, nhưng Từ Thanh Sơn ấn ghế: “Ngươi đừng động đậy, và Cao Triều sẽ đón ông .”

“Cái đó…”

“Đừng cái đó cái nọ gì nữa, cứ yên đấy.”

Từ Thanh Sơn khi nghiêm mặt, khí thế toát cũng đủ khiến khiếp vía. Tĩnh Bảo cũng tranh thủ để cơn đau dịu bớt nên cứ để mặc .

Từ xa, Tĩnh nhị gia thấy bốn thiếu niên tuấn tú ngay cổng sân.

Ông từ nha môn trở về, bước khỏi kiệu thấy xe ngựa phủ Trưởng công chúa đỗ cổng, mới quý nhân đến, giật đến nỗi kịp cởi quan bào vội vã chạy tới.

“Bốn vị công tử, từ nha môn về, thất lễ .”

Tiền Tam Nhất chẳng buồn ngẩng mắt: “Có đến gặp ngươi , thất lễ cái gì chứ?”

Uông Tần Sinh hừ lạnh: “ , nghĩ nhiều đấy, Tĩnh đại nhân.”

Cao Mỹ nhân phe phẩy quạt: “Chỉ là một tiểu quan phẩm ngũ mà thôi, bản công tử chẳng thèm để mắt.”

Từ Thanh Sơn mặt lạnh như tiền, một lời.

Tĩnh Nhị lão gia ngẩn , hiểu đắc tội với bọn họ lúc nào.

Tiền Tam Nhất lạnh lùng: “Trên đời còn nhỏ nhen hơn cả ? Đây là đầu tiên thấy đấy.”

Uông Tần Sinh như thơ: “Quân tử ái tài, thủ chi hữu đạo.” (Quân tử yêu tiền, nhưng lấy tiền đạo lý.)

Cao Mỹ nhân trợn mắt: “Ở kinh thành , ai dám bắt nạt của cả.”

Từ Thanh Sơn vận khí đan điền, dậm mạnh chân một cái, viên gạch xanh chân lập tức vỡ nát, dùng hành động thực tế để thể hiện: ai dám bắt nạt của Cao mỹ nhân thì kết cục sẽ như .

Tĩnh Nhị lão gia: “…”

Tĩnh Nhị lão gia suýt nữa tức đến hôn mê, đám nhóc đúng là quá kiêu ngạo, quá càn rỡ, quá vô pháp vô thiên!

“Lão gia, rõ ràng là như thế, Thất gia méc tội với bọn họ, nên mặt Thất gia .”

Tiểu Thúy dâng rượu, nhưng Tĩnh Nhị lão gia gạt tay đẩy , bực bội mắng: “Tiểu súc sinh, học hành chẳng gì, chỉ giỏi ăn bậy bạ.”

Tiểu Thúy bĩu môi: “Lão gia, giờ mới chỉ là một thư sinh Quốc Tử Giám mà lợi hại thế , thu phục cả con trai phủ Trưởng công chúa, cháu nội Định Bắc hầu, e rằng…”

“Sao?”

Tĩnh Nhị lão gia đập mạnh bàn: “Ta xem, nó còn cái ‘ !”

Dứt lời, ông rời khỏi giường tre, bước thư phòng, mài mực trầm tư, lát liền một chữ to giấy: G.i.ế.c!

Lượng nhỏ chẳng quân tử, vô độc bất trượng phu.

(Muốn việc lớn thể thiếu tàn nhẫn.)

Chỉ còn mấy tháng nữa là kỳ thi Thu, tuyệt đối thể để thằng nhãi bước trường thi!

Phủ Lâm An Cách đó ngàn dặm, Tĩnh phủ.

Không còn cảnh kèn trống rình rang, chứng đau đầu của Lục thị cũng dịu phần nào.

Mấy ngày nay phủ lo chuyện tang lễ, khách khứa tới lui , bà quản việc lớn nhỏ trong ngoài, mệt đến sắp c.h.ế.t.

Hôm nay, cuối cùng thì cỗ quan tài của Đỗ thị cũng đưa an táng, thứ mới tạm yên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-103-phu-lam-an.html.]

Lý ma ma đưa sổ sách : “Phu nhân, chi phí đưa tang thống kê xong, tổng cộng năm nghìn lượng bạc.”

“Chép thêm một bản, đem đến cho lão phu nhân xem.”

“Lão nô sẽ sai chép ngay.”

“Khoan , tiểu công tử ngủ chứ?”

“Ngủ .”

Lục thị vẫy tay, ý bảo Lý ma ma khoan : “Người đàn bà đó quả thực lời lão gia, rời khỏi phủ Lâm An chứ?”

Lý ma ma đáp: “Lại nhận thêm một ngàn lượng bạc, còn điều nữa thì thôi . Người của lão gia theo sát, thấy nàng rời khỏi cổng thành, còn lén bám theo tận hai trăm dặm.”

Lục thị khổ: “Mấy ngàn lượng bạc mà rước về một nghiệp chướng, trong lòng …”

“Phu nhân, đừng nghĩ đến bạc gì, tiểu công tử chỉ nhận phu nhân là mẫu , tương lai cũng là chỗ dựa cho .”

“Hy vọng là …”

Lục thị thở dài: “Không tình hình ở kinh thành thế nào, thật chẳng yên tâm để A Bảo ở đó một .”

Lục thị quả thực khó xử.

Bỏ trượng phu và bao chuyện trong phủ để lên kinh, thì phủ thiếu tay bà trông coi, tất sẽ loạn như nồi cám.

nếu ở phủ Lâm An, vài tháng nữa là A Bảo dự kỳ thi mùa thu. Lỡ xảy chuyện gì…

“Người bên nhị phòng khi nào sẽ kinh ?”

Lý ma ma: “Có lẽ chỉ vài ngày nữa thôi, đợi lão phu nhân hồi phục chút .”

Lão phu nhân vì mất cháu dâu, thêm mấy ngày mưa dầm ẩm ướt ở Lâm An, nên ngã bệnh.

Sắc mặt Lục thị thoáng đổi: “Bà xem, lão phu nhân theo về kinh luôn ?”

Lý ma ma lắc đầu: “Khó mà .”

Lục thị ngẫm nghĩ: “Lát nữa bà đưa sổ sách qua, tiện thể thăm dò ý bà một chút.”

Vinh Hỷ Đường, đèn đuốc sáng trưng.

Lão phu nhân Hồng thị đang tràng hạt, bên cạnh là nhị tức phụ Triệu thị hầu hạ uống thuốc.

Triệu thị đưa chén cho nha phía , khoát tay hiệu cho tất cả lui xuống.

“Thưa mẫu , con dâu mời về kinh ở ít ngày, một là để chúng con hiếu kính ; hai là để giúp trấn áp Thất gia.”

“Thất gia ?” Lão phu nhân chỉ khẽ mở mí mắt.

Triệu thị thở dài: “Người đừng nhắc nữa, giờ Quốc Tử Giám, trong mắt còn ai nữa . Sau nếu đỗ cao, e là còn sẽ kiêu căng đến thế nào!”

Vài lời bâng quơ, lão phu nhân Hồng thị ẩn ý trong đó? Có điều, bảo bà bỏ cả cái phủ lớn

“Ta !”

Lão phu nhân lạnh giọng: “Phủ Lâm An mới là gốc rễ, bao nhiêu cửa hàng, ruộng đất, nếu trông, chẳng để đại phòng chiếm lợi hết ?”

Triệu thị thầm nhủ: "Bà ở thì cũng khác gì , cuối cùng chẳng vẫn là đại phòng lợi mà?"

Thực nàng mời lão phu nhân kinh thành, mục đích chính để trấn áp Tĩnh Thất. Thất gia chỉ là chiêu đ.á.n.h lạc hướng, nàng trấn áp thật sự chính là trượng phu tâm tư bất chính .

già bên cạnh, còn dám càn như ?

Một nàng dâu cả c.h.ế.t, nếu nhị phòng và tam phòng cũng chuyện, dù che giấu cỡ nào, bên ngoài cũng sẽ dấy lên nghi ngờ.

Chẳng lẽ nhà họ Tĩnh khắc thứ gì, chỉ khắc con dâu?

“Lão phu nhân, Tam lão gia đến .”

Lão phu nhân liếc Triệu thị: “Tang sự cũng xong , các chọn ngày lành sớm về kinh . Nhị gia ở kinh thành một , ai chăm sóc, thật yên lòng.”

Thấy bà quyết, Triệu thị đành đáp khẽ: “Vâng.”

Một lát , một nam tử trung niên sải bước , chính là Tam lão gia nhà họ Tĩnh, Tĩnh Bình Vận.

Tĩnh Bình Vận năm nay tròn bốn mươi, giữ chức huyện thừa huyện Bình Khê, chỉ là một tiểu quan thất phẩm.

Huyện Bình Khê thuộc phủ Lâm An, cách hơn hai trăm dặm. Mỗi ngày một trăm dặm thì hai ngày là tới nơi; nếu thúc ngựa phi nhanh, thì một ngày một đêm là đủ.

Tĩnh Bình Vận bước đến mặt lão phu nhân, móc một phong thư từ n.g.ự.c áo: “Nhị ca sai khẩn cấp gửi về.”

Lúc trời tối, mắt lão phu nhân kém hẳn: “Trong thư gì thế?”

 

Loading...