Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 104: Lão phu nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:18
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bình Vận đưa tay động tác cứa cổ, tay lão phu nhân đang chuỗi tràng hạt chợt khựng .

“Đứa nào? Đứa lớn đứa nhỏ?”

Tĩnh Bình Vận hạ thấp giọng : “Đứa nhỏ thì ý nghĩa gì, ý của nhị ca chắc chắn là đứa lớn!”

Lão phu nhân mệt mỏi dựa lưng ghế thái sư, nhắm chặt mắt, hồi lâu mới lên tiếng: “Nhị ca con việc xưa nay thận trọng, nếu ép đến đường cùng, sẽ tay độc ác.”

Tĩnh Bình Vận gật đầu: “Mẫu , quyết định . Muốn việc kín kẽ để lộ sơ hở thì kế hoạch chu , thể xong trong một sớm một chiều.”

Tay lão phu nhân khẽ run khi cầm chuỗi tràng hạt, hồi lâu mới thở dài một tiếng, khẽ gật đầu.

Tĩnh Bình Vận : “Con nhị tẩu mời mẫu lên kinh thành ở một thời gian, mẫu nên theo cũng , tránh cho khác nghi ngờ.”

Lão phu nhân gì, chỉ phất tay hiệu cho lui xuống.

Tĩnh Bình Vận , trong chính đường lập tức tĩnh lặng.

Bà lúc mới mở mắt, bước đến gần vách tường, ngẩng đầu bức họa đàn ông treo tường, khóe môi khẽ nhếch lên.

“Đừng trách lòng độc ác. Ta gả Tĩnh gia, hầu hạ ông vất vả mấy chục năm, mà đến cuối cùng, trong lòng ông vẫn canh cánh quên con tiện nhân c.h.ế.t sớm . Cho dù sinh cho ông ba đứa con trai, ông cũng từng ghi nhận chút gì của , còn giao cả gia nghiệp cho con của tiện nhân đó.”

Hai hàng lệ đục ngầu chảy xuống má bà.

“Ngươi vô tình thì sẽ vô nghĩa. Mai xuống đó gặp , đừng ai oán trách ai.”

“Người !”

“Lão phu nhân?”

“Đi báo với nhị phu nhân, bảo bà sẽ cùng họ lên kinh thành. Ba ngày lập tức khởi hành!”

“Cái gì, lão phu nhân thật sự lên kinh thành?” Lục thị thất sắc hỏi.

Lý ma ma đáp: “Đồ đạc đều đang thu xếp , ba ngày nữa đường thủy lên kinh.”

Lục thị trầm mặc hồi lâu, thở dài: “A Bảo ở một bên đó, bây giờ…”

Lý ma ma : “Phu nhân nhanh chóng thư cho hầu gia, đại tiểu thư và thất gia, căn dặn đôi điều.”

“Phải , đúng đúng!”

Lục thị vội vàng sai Lý ma ma mài mực, đích ba phong thư, sai đem trong đêm, gửi gấp về kinh thành.

Thư gửi , trong lòng Lục thị vẫn cảm thấy thấp thỏm. Bà thật hiểu vì tự nhiên lão phu nhân lên kinh.

Thứ nhất, bà lớn tuổi, từ đến giờ vốn lười di chuyển.

Thứ hai, thể yên tâm giao cả Tĩnh gia tay ?

“Lão gia về ?”

“Chưa ạ, sai về báo là sẽ về muộn, dặn phu nhân đừng đợi.”

“Ai thèm đợi ông !”

Lục thị giận dữ: “Cả ngày thấy mặt, c.h.ế.t quách ngoài cho !”

Lý ma ma chỉ thở dài trong lòng.

Lão gia càng lớn tuổi càng vô phép.

Trong phủ xong chuyện tang sự, ông giữ mấy ngày, tang xong thì biến mất tăm. Chẳng trách ở phủ Lâm An đều bảo ông là kẻ vô dụng.

Mấy năm nay, nếu nhờ thất gia chí, nhà đẻ của phu nhân vững vàng, chỉ e đại phòng ăn sạch đến tận xương .

Tĩnh Bảo nhận thư từ phủ Lâm An khi tháng Sáu đến, vết thương nơi tay gần như khỏi, nàng đang chuẩn ngày mai Quốc Tử Giám học.

Tính toán thời gian, mười ngày nữa là lão phu nhân sẽ đến kinh thành.

Những năm gần đây, càng học hành giỏi giang, lão phu nhân càng mắt nàng, hai giao đấu vài , thắng thua.

một chữ “hiếu” đè nặng, dù bản lĩnh cao đến , lúc nàng cũng đành cúi đầu.

A Nghiễn thấy nàng cầm thư lơ đãng, ánh mắt lười biếng, chẳng buồn chuyện, bèn vội lên tiếng: “Hầu gia và đại tiểu thư đều nhận thư , ngài cần quá lo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-104-lao-phu-nhan.html.]

Tĩnh Bảo vẫn im lặng.

A Nghiễn : “Nếu , thì chuyển qua ở hầu phủ, chạm mặt càng sạch sẽ.”

“Ta buồn vì chuyện đó, chỉ là thấy lão phu nhân nên đến lúc !” Tĩnh Bảo nhíu hàng lông mày mảnh dài.

“Biểu thiếu gia đến ?”

Lại là nữa!

Tĩnh Bảo càng thêm bực bội.

Không dạo thằng nhóc đó gì, ba ngày hai bữa chạy đến viện nàng, nào cũng lì nửa ngày, khiến nàng mấy nhịn tiểu.

Lục Hoài Kỳ hớn hở chạy : “Tiểu Thất, đại biểu tỷ đang ở Lầu Ngoại Lâu, bảo đến mời ngươi.”

Tĩnh Bảo hỏi: “Mời gì?”

Lục Hoài Kỳ nháy mắt hiệu: “Mai ngươi trở Quốc Tử Giám , tỷ đến chùa cầu xin một quẻ cho ngươi, tiện thể mời ngươi ăn bữa ngon, chuyện tình hình phương Nam.”

Tĩnh Bảo nhíu mày: Hóa đại tỷ cũng đang lo lắng.

Lúc đến Lầu Ngoại Lâu thì là đầu giờ chiều, bình thường qua giờ ăn, mà trong đại sảnh vẫn còn vài ba bàn khách rời .

Xem việc buôn bán tệ.

Vào lầu hai, nơi đây là phòng riêng dành cho trong nhà, trang trí bên trong mang phong cách phủ Lâm An.

Tĩnh Bảo đang định đẩy cửa thì liếc mắt thấy hai cùng bước từ cửa lớn, tay nàng chợt khựng .

Một trong hai là Cố Trường Bình mấy hôm gặp, nàng hoảng hốt rụt đầu, nhanh chóng nép trong phòng.

Lục Hoài Kỳ thấy nàng cử động nhanh nhẹn, trong lòng an tâm: xem tay của Tiểu Thất bình phục.

Trong phòng riêng, Tĩnh Nhược Tố một , sắc mặt .

Tĩnh Bảo một lúc hỏi: “Tỷ giận ai ?”

Tĩnh Nhược Tố che giấu biểu cảm, nhướng mày: “Chẳng nhận thư từ phủ Lâm An, đang lo cho ?”

“Có gì mà lo? Binh đến thì tướng chặn, nước tràn thì đất ngăn, sợ bà chắc?”

Tĩnh Bảo xuống, kiêu hãnh , trong mắt ánh lên vẻ quyết đoán sát phạt khiến cả Tĩnh Nhược Tố, đang nắm quyền điều hành gia tộc to lớn, cũng chấn động.

!

Đến cả hầu phủ cũng thể cứu về, một lão phu nhân thì gì đáng sợ? Chẳng qua là còn nể mặt đạo hiếu mà nhường nhịn, nếu nhường, thì nhường thôi.

A Bảo của nàng gây chuyện, nhưng cũng chẳng sợ chuyện!

Tĩnh Nhược Tố cầm tay nàng lên, tỉ mỉ quan sát, dù t.h.u.ố.c đến cũng vẫn để chút vết tích. Nghĩ đến chuyện đứa nhỏ giấu cả nàng, cơn giận dâng lên.

“Sau chỉ cần chút gió thổi cỏ lay, báo cho ngay.”

“Báo, nhất định sẽ báo!”

Tĩnh Bảo chớp mắt với Lục Hoài Kỳ, Lục Hoài Kỳ vội : “Biểu tỷ, gọi món , bồi bổ cho Tiểu Thất, mai nhốt !”

“Phải , gọi món!”

Ở một phòng khác.

Cố Trường Bình nhấp một ngụm , : “Gọi đến, mở lời, cái tính của ngươi càng ngày càng quái đản. Nếu nể tình quen từ nhỏ, chẳng buồn để ý đến ngươi !”

“Ngươi để ý đến là vì tính khí kỳ lạ, là vì... vì Uyển Nhi?”

Cố Trường Bình một lúc bật lạnh: “Liên quan gì đến ngươi?”

Tô Bỉnh Văn tự rót cho một chén rượu, uống nửa chén, khẽ : “Bao năm tình nghĩa, nàng vẫn luôn chờ ngươi. Chỉ cần ngươi một câu, gật đầu một cái, thì cái vị trí trắc phi đó, nàng tuyệt đối sẽ nhận.”

Cố Trường Bình dường như nhạt một tiếng, nhưng nụ vụt tắt nhanh, ánh mắt mơ hồ cửa sổ.

Thiên hạ chỉ vị trí trắc phi đó là do Thái tử vì lôi kéo nhà họ Tô, cầu xin hoàng đế bệnh nặng ban hôn.

nào ai , thực sự bỏ công nhiều nhất phía là Tô Uyển Nhi.

 

Loading...