Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 108: Gậy to
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:22
Lượt xem: 253
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xướng kỹ quy củ của xướng kỹ, nhà quyền quý quy củ của nhà quyền quý, quy củ thì thành thể thống.”
Tĩnh Nhược Tố khinh khỉnh nàng, lạnh lùng : “Đại gia đuổi ngươi, tất nhiên lý do để đuổi. Ngươi chạy đến chỗ sống c.h.ế.t đòi ở , tính toán của ngươi lầm . Một đứa nha , c.h.ế.t thì cũng chỉ là c.h.ế.t thôi, một tấm chiếu rách vứt bãi tha ma là còn coi trọng ngươi đấy, ngươi hiểu ?”
Lưu Niên biến đổi sắc mặt mấy , c.ắ.n chặt môi , trừng mắt Tĩnh Nhược Tố chớp.
Không hiểu vì , trong lòng Tĩnh Nhược Tố dâng lên cảm giác khó chịu, nàng ánh mắt phụ nữ đang che giấu điều gì.
Quả nhiên!
Hai mắt đối mắt thật lâu, Lưu Niên đột nhiên nhếch môi, tay chậm rãi đặt lên bụng , : “Đại thiếu phu nhân, một xác hai mạng đấy, chuyện như là tổn thọ đó.”
Sắc mặt Tĩnh Nhược Tố lập tức đổi.
Lưu Niên dịu giọng : “Ta m.a.n.g t.h.a.i , là con của đại gia!”
*
Tại thư phòng Cố phủ.
Cố Dịch vội vã đẩy cửa bước : “Gia, trong cung chuyện gấp!”
Cố Trường Bình đang cầm tấu chương chợt khựng : “Nói mau!”
Cố Dịch trả lời: “Người ngất xỉu nửa khắc , phái mời Thái tử cung hầu bệnh. Phủ Tào Đại nhân cũng cử đến, ngài xem cần báo cho Hạo Vương ...”
“Không cần.”
Cố Trường Bình xua tay, ném tấu chương, dậy bước khỏi phòng.
Ngoài sân, nóng bốc lên hừng hực, một mảnh trăng thượng huyền treo ngọn cây, lặng lẽ dõi theo trần thế.
Trời vẫn lúc nóng nhất.
Trong mắt Cố Trường Bình thoáng lướt qua một tia lạnh lẽo, kịp rõ thì tan biến mất.
“Hoàng thượng phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ vượt qua cửa ải . Hiện nay biên cương yên , đừng để Thập Nhị Lang bận tâm, thêm lo phiền.”
Lời còn dứt, chợt Tề Lâm gọi lớn: “Thẩm đến !”
Cố Trường Bình thấy mặt Thẩm Trường Canh, y tới vì chuyện đó.
Quả nhiên.
Thẩm Trường Canh mở miệng cáu kỉnh: “Cố Trường Bình, ngươi bận tối mắt ở Hộ bộ, còn rảnh về Quốc Tử Giám đề thi, giỏi thật đấy!”
“Cũng đến mức vất vả.”
“Ngươi...!”
Thẩm Trường Canh giậm chân: “Ngươi đuổi khỏi Quốc Tử Giám cũng cần dùng cách chứ? Ngươi bảo đề toán học đơn giản để Tĩnh sinh mất lợi thế thì thôi , còn đích đề sách luận cũng dễ, chẳng là đang giúp Cao Triều chiếm ưu thế ?”
Cố Trường Bình cong môi : “Từ xưa kỳ thi quý vốn khó, chỉ khó các giám sinh kỳ thi cuối năm, đây là lệ xưa, chẳng ?”
Thẩm Trường Canh gầm lên: “ từng dễ đến mức !”
Cố Trường Bình phớt lờ cơn giận của y, thản nhiên bước thư phòng.
Thẩm Trường Canh chỉ tay lưng mắng: “Họ Cố , ngươi... ngươi chỉ giở trò thôi!”
“Thì ?” Cố Trường Bình ngoái đầu , y đầy thách thức.
A ha!
Thẩm Trường Canh tức đến mức suýt ngửa , tên tiểu nhân đê tiện!
Tĩnh Bảo Quốc Tử Giám, bước chân còn vững, Uông Tần Sinh tin vội vàng chạy đến, gương mặt đầy hưng phấn.
“Văn Nhược, ngươi thật sự đến ! Ta trông đợi ngươi lâu lắm !”
Tĩnh Bảo mà mở miệng là dứt, vội ngắt lời: “Mau trở về nội đường sách, ba ngày nữa là kỳ thi quý, gì để thi xong .”
Uông Tần Sinh vỗ đùi: “Hỏng , mấy bài văn còn học thuộc!”
“Văn Nhược, đây. À, mấy hôm Vương Uyên và Phác Chân Nhân cũng về đấy, ngươi cẩn thận một chút.”
Tĩnh Bảo ngẩn , về nhanh thế cơ ? Nàng còn tưởng hai đó ít nhất chờ kỳ thi quý!
chuyện của họ cứ để đó , lo thi cử , đây mới là việc quan trọng. Tĩnh Bảo lấy sách ôn bài.
Buổi học tối kết thúc, Uông Tần Sinh và Cao Triều nối đuôi trai xá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-108-gay-to.html.]
Cao Triều thấy Tĩnh Bảo, vẻ ch.ó hoang thấy mèo nhà, ngạo mạn : “Cứ thi quý để chuốc lấy khổ, kính ngươi là một hảo hán!”
Tĩnh Bảo thầm nghĩ: Ve mùa hạ thể chuyện băng tuyết, Thất gia chẳng rảnh đôi co với ngươi, tránh xa !
Nói kỳ thi lớn cũng nhỏ, nhưng kết quả sẽ công bố dán bảng.
Chính vì , các giám sinh Quốc Tử Giám dạo chẳng ai còn thời gian giao lưu, ai cũng sợ tên cuối bảng, để thiên hạ chiêm ngưỡng.
Thật mất mặt bao!
Ba ngày trôi qua nhanh chóng, cuối cùng cũng đến ngày thi quý.
Khác với thi tháng, kỳ thi quý cực kỳ nghiêm ngặt: tất cả bệt đất, đầu đội trời, chân đạp đất, mặt là chiếc bàn, thi từ sáng sớm đến hoàng hôn.
Nếu thí sinh cần vệ sinh, nhất định giám khảo theo cùng.
Tới nhà xí, giám khảo đợi bên ngoài; nếu lâu quá , chắc chắn sẽ phá cửa xông .
Làm nghiêm như là để mô phỏng kỳ thi Thu và Xuân, cho thí sinh quen với khí thi cử.
Tĩnh Bảo dậy sớm rửa mặt, cùng Uông Tần Sinh đến trai đường dùng bữa sáng.
Vừa ăn mấy miếng, Cao Triều dẫn theo hai “trợ thủ” của xuống.
Tiền Tam Nhất la to: “Ôi chao, Tĩnh Thất, ngươi cũng đến ? Mau mau, hôm nay thi cử, ăn thêm quả trứng gà !”
Miệng thì , nhưng gắp luôn quả trứng trong đĩa của Từ Thanh Sơn, trứng của thì nỡ động đến.
Tên đúng là gian manh.
Tĩnh Bảo trừng mắt liếc , đang định trả trứng thì Từ Thanh Sơn điềm đạm : “Đừng trả, ăn .”
“Thế còn ngươi?”
“Hắn , sắc cũng đủ no !” Cao Triều chen , giọng nửa nam nửa nữ.
Tĩnh Bảo cau mày.
Từ Thanh Sơn trong lòng ?
Ai ?
Rồi giãn mày, nghĩ liên quan gì đến ngươi?
là rảnh quá hóa lo chuyện bao đồng.
Tĩnh Bảo cúi đầu ăn từng muỗng cháo, lãng phí hạt gạo nào.
Hôm nay thi cả ngày nắng to, ăn no thì lấy sức mà trụ!
Tiền Tam Nhất: Tên đúng là cái gậy gỗ, mà còn là gậy gỗ to.
Uông Tần Sinh: Văn Nhược tự chủ thật, bội phục!
Cao Triều: Từ Thanh Sơn Từ Thanh Sơn, mắt ngươi mù mới thích tên mặt đơ chẳng hiểu phong tình .
Từ Thanh Sơn mặc kệ ánh mắt lạ lẫm của ba , dùng đuôi đũa nhẹ gõ đầu Tĩnh Bảo: “Thi cho .”
Tĩnh Bảo hất tay , trừng mắt: “Đừng gõ đầu , lỡ ngốc ai chịu trách nhiệm?”
“Ta chịu!” Từ Thanh Sơn đáp rắn rỏi.
“Khụ khụ khụ...”
Tĩnh Bảo sặc cháo, bực liếc một cái, thầm nghĩ: Ngươi thà mắng là đồ ẻo lả còn dễ chịu hơn!
Nàng , trong lòng Từ Thanh Sơn lúc đang rủa thầm: “Đồ ẻo lả, ăn cháo cũng sặc, thì hôm đó chịu trận cuồng phong mưa rào của kiểu gì cơ chứ?”
Lúc , từ bàn bên chợt vang lên tiếng xì xào: “Các ngươi , đề sách luận và phán ngữ đều do đích Tế tửu đại nhân đề đó!”
“Xong , xong , bắt đầu run cầm cập đây!”
“Ta quá!”
“Ta c.h.ế.t cho !”
“Muốn đến sân Tế tửu đại nhân thiền, chẳng qua chỉ là kỳ thi quý thôi mà, cần ngài đích đề chứ?”
Tĩnh Bảo hạ thấp giọng hỏi: “Tần sinh, Tế tửu đại nhân đề khó lắm ?”