Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 113: Lão phu nhân

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:27
Lượt xem: 247

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , ánh hoàng hôn xuyên qua rèm xe, chiếu lên một nửa khuôn mặt của Tĩnh Bảo, sắc mặt như thể thêm vài phần son phấn. nàng yên tĩnh, chân xếp bằng, mắt khép, lông mi dài rung động, như cánh bướm vỗ cánh, khiến trái tim Lục Hoài Kỳ mềm nhũn.

Tiểu Thất thể giả trang nam nhi suốt những năm qua?

Còn giả trang giống như ?

Phải , nàng nguyệt sự ?

Ngực nàng dùng thứ gì để che đậy?

Ở Quốc Tử Giám nàng tiểu thế nào, ?

Còn tắm rửa thì ?

Hàng loạt câu hỏi riêng tư trào lên, mặt Lục Hoài Kỳ đỏ rực như than hồng. Tĩnh Bảo tỉnh , thấy lập tức đưa tay sờ trán .

"Sao mặt đỏ thế , bệnh ? Ối chà, nóng quá!"

Lục Hoài Kỳ giật , vội vã gạt tay nàng , giận dữ : "Sờ gì mà sờ!"

"Được , xem như lo chuyện bao đồng!"

Tĩnh Bảo đảo mắt, thèm để ý nữa.

Lục Hoài Kỳ nắm chặt khăn tay, trán nổi gân xanh, nàng chạm một cách tự nhiên như , nàng cũng như thế với các nam nhân khác ?

A a a a a...

Nam nữ thụ thụ bất mà!

...

Vừa về đến phủ, Tĩnh Bảo thấy A Man nép trong bóng râm, thập thò quanh.

Thấy "Thất gia" đến, A Man nhanh chóng chạy lên: “Gia, lão phu nhân gia về hôm nay, phái mấy tốp đợi ngoài cửa."

"Ta !"

Tĩnh Bảo vỗ nhẹ vai nàng: "Đi nào, hầu về phòng bộ quần áo sạch sẽ mới thỉnh an."

"Thế còn lão phu nhân thì ...?"

"Không vội, cần ngay lúc ."

Với lão phu nhân, càng quan tâm, bà càng tới. Cần phớt lờ, để bà tự chìm quên lãng thì mới yên.

Hai chủ tớ một đoạn, mới phát hiện Lục Hoài Kỳ theo mà chỉ lững thững xa xa phía .

"Biểu thiếu gia, mau , nô tỳ chuẩn nước mận lạnh , thử chút nhé." A Man gọi lớn.

Lục Hoài Kỳ tức tối ngẩng đầu lên. là "chủ , tớ ."

Nam tử thể tùy tiện phòng của cô gái xuất giá để ăn uống ? Danh dự còn nữa?

Lại thêm một hiểu rõ ràng ranh giới giữa nam nữ!

...

"Gia, biểu thiếu gia chỉ ở ngoài viện mà ? Từ đến giờ cản cũng , thế mà bây giờ gọi cũng chẳng chịu . Lạ thật."

A Man ngơ ngác , cảm giác như mặt trời mọc đằng Tây.

"Kệ !"

Tĩnh Bảo uống xong nước mận, bộ quần áo đến chính đường. Lần , Lục Hoài Kỳ sát phía , bỏ sót bước nào nhưng một lời nào.

Thấy hôm nay vẻ khác thường, Tĩnh Bảo quen hỏi: "Bị cha mắng ?"

Lục Hoài Kỳ: "..."

"Hay lừa mất bạc ?"

Lục Hoài Kỳ: "..."

"Hay cô gái ở Tầm Phương Các đuổi giữa đêm?"

Lục Hoài Kỳ thể chịu nổi nữa, tức giận : "Trong mắt ngươi, là loại như thế ?"

"Chứ thì ?"

Lục Hoài Kỳ: "..."

Lục Hoài Kỳ c.ắ.n môi, thầm thề: "Tiểu Thất, ngươi cứ đợi đấy. Một ngày nào đó, sẽ khiến ngươi với con mắt khác!"

"Biểu thiếu gia, Thất gia đến !"

Một giọng gọi lên, các nha kéo rèm hành lễ.

Bên trong, Hồng lão phu nhân chỉnh tóc tai, cố ý cầm chén lên bộ tỏ điềm tĩnh. Để một trưởng bối như bà đợi lâu như , bà cũng để cho cảm thấy áy náy.

Tĩnh Bảo bước trong, quỳ lên chiếc đệm, cung kính dập ba cái đầu, : “Lục biểu ca, đây là tổ mẫu của . Tổ mẫu, đây là tiểu công tử của Tuyên Bình Hầu gia, biểu ca của con, Lục Hoài Kỳ. Biểu ca, cùng dập đầu lão phu nhân ."

Dù Lục Hoài Kỳ là vô lo, nhưng về lễ nghi thì chê . quỳ cạnh Tĩnh Bảo, dập ba cái đầu gọn gàng, chút do dự.

Dập đầu xong, cả hai mở mắt chờ lão phu nhân cho phép lên.

Lão phu nhân thể để Tĩnh Bảo đợi, nhưng cũng thể để khách lâu, bèn "hiền hòa" : "Con ngoan, lên nào."

Các nha mang và bánh trái lên. Tĩnh Bảo bốc một quả mận ăn, ăn chờ lão phu nhân tiếp.

Thực , lão phu nhân chuẩn một loạt những lời trách mắng, nhưng Lục gia ở đây, bà tiện thể hiện ngoài, lòng thấy khó chịu vô cùng.

Bên cạnh, Triệu thị thấy khí nguội lạnh, bèn với Tĩnh Bảo: “Mẹ con nhờ mang ít món ăn từ miền Nam về cho con, lát nữa sẽ cho mang sang viện cho con, là món con thích đấy."

Tĩnh Bảo vội vàng : "Cảm ơn thím. Mẹ con vẫn khỏe chứ?"

Triệu thị mỉm, trả lời: "Khỏe, chỉ điều nhớ con, nên gầy ít nhiều."

"Không chỉ vì nhớ con , cái thai mới vài tháng hành bà !" Lão phu nhân mở nắp , khuấy nhẹ lá trong chén, tiếp: "Cứ cứng cỏi gì, cứ thích cố chấp."

Câu nửa chừng, để nhiều suy ngẫm.

Một phụ nữ cứng đầu nào mà chịu chăm sóc con riêng cho chồng? Tất cả đều c.ắ.n răng chịu đựng. Khi đó, đồng ý cho nàng mang đứa trẻ đó về nhà, giờ thì thấy hậu quả chứ!

Nghe xong, Tĩnh Bảo trả lời, chỉ mỉm gượng gạo.

Lão phu nhân và Tĩnh Bảo đấu trí suốt bao năm, bà thừa nàng là giỏi giả vờ câm điếc. Liếc nàng, bà tiếp tục bằng giọng mỉa mai: “Ta khuyên nhủ con, chỉ thể mắng cha con vài lời. Không cha con lọt . Nếu lọt thì đó là phúc của Tĩnh phủ; nếu , e rằng sẽ gây thêm tai họa. Mẹ con bao năm nay, chẳng dễ dàng gì!"

Nghe đến đây, lòng Tĩnh Bảo bỗng xáo trộn.

Lão phu nhân quả thật từng trải bao sóng gió, bà chính xác điểm yếu của nàng mà đ.á.n.h , khiến dù da dày nhưng vẫn thấy đau.

Tĩnh Bảo lấy bình tĩnh, : "Lão phu nhân chỉ khuyên mỗi con, cũng nên khuyên cả thím hai nữa chứ. Con thấy thím hai về đây, gầy nhiều quá!"

Lời , đ.á.n.h đúng điểm yếu của lão phu nhân.

Nguyên nhân cái c.h.ế.t của Đỗ Ngọc Mai, tinh quái như lão phu nhân thể ?

Người cần thể diện, cây cần vỏ.

Nếu sự thật về cái c.h.ế.t của Đỗ thị lộ ngoài, nhị phòng sẽ mất hết mặt mũi.

Lão phu nhân Triệu thị, giả vờ cảm thông : "Sinh tử do mệnh, phú quý tại trời, con rộng lượng hơn."

Lời khiến Triệu thị thể vẻ đau buồn, vài giọt nước mắt vì con dâu khuất.

Tinh!

Trận đấu trí đầu tiên giữa Tĩnh Bảo và lão phu nhân kết thúc với tỷ hòa.

Lục Hoài Kỳ cảnh tượng đầy ẩn ý , thầm nghĩ: hèn gì khi Tiểu Thất giả nam nhi. Lão thái bà quả kẻ dễ đối phó!

Lúc , Tĩnh nhị gia phái tiểu đồng cận đến hỏi lúc nào sẽ ăn cơm.

Triệu thị nghĩ một lát, : "Bày tiệc ở viện của lão phu nhân , bảo nhà bếp thêm vài món. Hôm nay biểu thiếu gia ở đây mà."

Tĩnh Bảo Lục Hoài Kỳ thích ứng phó với những dịp như thế , vội : "Lục biểu ca..."

"Ta sẽ ở dùng cơm!"

Lục Hoài Kỳ chặn lời nàng, ngẩng đầu cao ngạo về phía Hồng lão phu nhân: “Coi như mặt cha tiếp đãi lão phu nhân ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-113-lao-phu-nhan.html.]

Hồng lão phu nhân ngẩn .

Cha chẳng là Tuyên Bình Hầu , Tuyên Bình Hầu mà tiếp đãi một bà lão từ tỉnh ngoài đến, dù thích nữa, theo quy củ dậy cảm tạ ơn trọng chứ!

Hồng lão phu nhân đành cúi , gượng : "Lão xin cảm tạ Hầu gia!"

"Thôi bỏ !"

Lục Hoài Kỳ vênh mặt lệnh, khiến bà lão tức đến phát khói mũi. Tên nhóc tâng bốc vênh vang tự đắc.

Viện của lão phu nhân tên là Hiếu Từ Đường, ở giữa Tĩnh phủ. Sau sân viện vài bụi trúc xanh, bữa tối bày ngay bên cạnh rặng trúc .

Ba con trai của phòng thứ hai hai đến, chỉ Đại thiếu gia Tĩnh Vinh Tuyên đến.

Lý do là: quá thương nhớ vợ, ăn vô, đang ở trong phòng ôm quần áo trang sức vợ để mà rơi nước mắt!

Tĩnh Bảo xong chỉ đập bể cái đầu ch.ó của Tĩnh Vinh Tuyên.

Mẹ nó, buồn nôn thật sự.

Bên Tĩnh Bảo nghiến răng tức giận, bên Lục Hoài Kỳ thấy sắc mặt nàng , gắp một đũa đồ ăn cho nàng.

Ở trong phủ càng lâu, càng cảm thấy Tiểu Thất mấy năm nay thật chẳng dễ dàng gì, lòng càng thêm thương xót.

Hắn quyết , khi về phủ nghiêm túc suy nghĩ cuộc đời, để Tiểu Thất còn chỗ dựa.

*

Bàn của nam giới và nữ giới ngăn cách bởi một tấm bình phong.

Bên bàn nữ giới, lão phu nhân ở vị trí chủ tọa, Triệu thị kế, vài tiểu thư xuất giá của phòng thứ hai lượt bên , Nhị phu nhân Thôi thị và Tam phu nhân Mạnh thị bên cạnh hầu hạ.

Tĩnh Bảo dẫn Lục Hoài Kỳ đến kính rượu, ánh mắt lướt qua hai bà chị dâu Thôi và Mạnh, dừng trong chớp mắt.

Cậu chỉ mong hai mệnh hơn Đỗ Ngọc Mai, đừng rơi tay ông cha khốn nạn .

Sau khi kính rượu xong, lão phu nhân lấy cớ mệt mỏi, rời bàn.

Từ phủ Lâm An lên kinh xa xôi ngàn dặm, dù đường thủy cũng vô cùng vất vả, huống chi còn hợp thủy thổ, bà quả thực trụ nổi.

Triệu thị là con dâu, tất nhiên theo hầu lão phu nhân về phòng.

Vào phòng, lão phu nhân y phục thường ngày, nửa sàng, mắt Triệu thị bận rộn quanh , nhưng lòng thì đặt ở đó.

Bên phủ Lâm An bên thế nào ?

Lão Tam, lão Tứ sắp xếp xong cả ?

Liệu kín đáo, một ai ?

Triệu thị mang t.h.u.ố.c đến, lão phu nhân nhấp nửa chén, lấy súc miệng hỏi: “Trong viện của Thất gia bao nhiêu hầu hạ?”

Triệu thị đáp: “Chỉ một nha tên A Man! Còn hầu, vài nha bậc hai cũng phòng.”

Lão phu nhân vuốt tóc mai, hừ nhẹ: “Đã mười lăm tuổi , cũng nên để vài nha phòng .”

Triệu thị nhăn mặt: “Đại tẩu quản chặt quá, cho.”

“Ngu dốt!”

Lão phu nhân đập mạnh xuống bàn: “Nha trong nhà chẳng sạch sẽ hơn đám lẳng lơ ngoài ? Đây là vì cho nó! Ngươi cũng đừng sợ, cứ bảo, để nó chọn vài đứa phòng, đỡ ngoài mắc bệnh bậy bạ!”

“Vâng!”

Triệu thị chỉ đành , khi hầu lão phu nhân ngủ xong bèn khỏi viện, gọi Chu ma ma là tâm phúc đến dặn dò mấy câu.

Chu ma ma trong lòng sáng tỏ, bà vốn cũng đang nghi ngờ viện của Thất gia quá bí ẩn, cho đó cũng , tiện dò xét xem rốt cuộc là chuyện gì.

Thế là bà đề cử vài nha , để phu nhân chọn.

Triệu thị từ trong đó chọn ba xinh nhất, dặn rằng: “Với Thất gia thì đây là ý của lão phu nhân, nhiều khuyên cũng nổi.”

*

Tĩnh Bảo bữa tối đang cùng Lục Hoài Kỳ tản bộ tiêu cơm thì tin lão phu nhân phái ba nha phòng .

“Một đưa hẳn ba , đúng là bà đ.á.n.h giá cao chúng thật!” A Man tức xì khói: “Gia, bây giờ tính ?”

Từ chối thì bất kính, nhận thì bí mật của khó mà giữ .

Tiến thoái lưỡng nan!

Tĩnh Bảo còn nghĩ cách, Lục Hoài Kỳ kéo nàng : “Để gia xem thử mấy nha đó thế nào, nếu thật sự xinh , gia thu nhận luôn!”

Tĩnh Bảo giận: “Lục Hoài Kỳ, ngươi sợ…”

“Sợ cái gì, gia thể cường tráng!”

Lục Hoài Kỳ liếc nàng một cái: “Không như ngươi, gầy yếu như cây sậy, đừng ba , chỉ một thôi ngươi cũng chịu nổi.”

Tĩnh Bảo đỏ mặt tía tai, định phản pháo, thì thấy A Man liên tục nháy mắt hiệu.

Nàng nào hiểu, Lục Hoài Kỳ đang cố tình diễn trò giúp nàng giải vây. Dù gì cũng ở chung một thời gian, ít nhiều gì cũng chút tình nghĩa, Tĩnh Bảo đành lòng để lún sâu nữ sắc.

“Lục Hoài Kỳ, cẩn thận nhị cữu , lột da ngươi đấy!”

“Biết gì chứ, trong phòng thì cần ngoài tìm, cha còn mừng c.h.ế.t!”

Nghe cũng lý, Tĩnh Bảo lập tức chẳng còn chút áy náy nào.

*

Về đến viện, thấy ba nha xếp hàng, đứa nào cũng xinh quyến rũ như hoa.

Lục Hoài Kỳ như nhập vai sắc quỷ, liếc cái , sờ cái , cuối cùng còn hôn chụt lên má cô nàng mặt tròn, móc một tờ ngân phiếu, nhét thẳng n.g.ự.c Chu ma ma:

“Ba đứa , gia lấy hết!”

“Biểu thiếu gia, đây là của lão phu nhân nhà …”

Lục Hoài Kỳ trừng mắt, lạnh mặt: “Ta với Tiểu Thất mặc chung cả quần, của là của , của cũng là của . Chủ còn gì, nô tài như ngươi dám can thiệp ?”

Chu ma ma: “…”

“Cho ngươi bạc là còn nể mặt đấy, đừng điều! Chọc giận , tin đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi ngay tại chỗ ?”

Mặt Chu ma ma trắng bệch, câm như hến, chỉ thể trơ mắt biểu thiếu gia ôm một trái, kéo một , dắt hết ba nha xinh mất.

vội chạy về báo với Triệu thị, thêm mắm dặm muối.

Triệu thị tức đến đau ngực, chuyện mà đến tai Hầu phủ, bọn họ nghĩ bằng ngón chân cũng nhị phòng Thất gia yên ; bên lão phu nhân thì khó ăn .

Kết quả là xong cả hai đầu.

Triệu thị dồn hết nỗi bực đầu Chu ma ma.

Chu ma ma theo hầu bên cạnh chủ mẫu gần cả đời, nào từng mắng thẳng mặt như , lủi thủi về nhà, càng nghĩ càng tức, mắng cả nhà họ Lục lên xuống.

Chồng bà bên cũng phụ họa: “Đem ba đứa con gái phòng, cái thằng đó sợ hút khô chắc? Mà cái thằng Thất gia cũng chỉ bắt nạt kẻ yếu, gặp lão gia Hầu phủ thì dám hó hé gì !”

Chu ma ma xong, bỗng dưng lạnh sống lưng.

Theo lời bà ngóng , biểu thiếu gia nhà họ Lục cực kỳ lời Thất gia, Thất gia cho phòng, cũng ngoan ngoãn chờ ngoài. Vậy mà bây giờ dám tranh phụ nữ với Thất gia?

Còn nữa!

Từ đầu đến cuối Thất gia một câu, khi nào, đây vốn là hai họ diễn kịch, cố tình nhận ba nha ?

Nghĩ đến đây, Chu ma ma nắm cổ áo chồng, hạ giọng:. “Ông còn nhớ chuyện lão gia đổi lời trăng trối khi mất ?”

“Sao mà nhớ! Ai bảo đại phòng sinh con trai, mệnh là mà!”

“Ta còn nhớ rõ năm đó Lục thịngã một cú, sinh non Thất gia, đứa nhỏ đó đủ tháng.”

“Nghe như là chuyện đó thật.”

“Này ông xem, chuyện nào trùng hợp đến thế ? Vừa lúc lão gia sắp trút thở cuối cùng, Lục thị sinh sớm, còn sinh một thằng con trai?”

Khuôn mặt Chu ma ma lúc trở nên vặn vẹo dữ tợn.

 

Loading...