Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 115: Lục Hoài Kỳ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:29
Lượt xem: 243

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo mơ một giấc mơ.

Trong mơ vén áo dài của nàng lên, tay xuống tận gốc đùi. Nàng hoảng sợ đến rùng , liều mạng co lùi phía .

Người áp sát, dồn nàng ngõ cụt, miệng sằng sặc, tay sắp chạm tới thì tiếng đột nhiên ngưng bặt.

Tĩnh Bảo giật nảy , hoảng hốt bật dậy từ giường.

“Gia?”

Nguyên Cát thấy tiếng động bèn bước , đưa tay thăm trán Tĩnh Bảo, mồ hôi lạnh ướt trán, “Gia gặp ác mộng ?”

Tĩnh Bảo chộp lấy tay Nguyên Cát, giọng ngập ngừng hoang mang: “Đây là ? A Man ?”

“Gia đang ở trong phòng của , A Man tỷ đang ngủ trong phòng bên cạnh.”

Ta đang ở trong phòng ?

Tĩnh Bảo đảo mắt xung quanh, vén chăn mỏng kiểm tra thể, nỗi sợ hãi trong lòng mới dần dần dịu xuống, “Hôm qua chúng về bằng cách nào?”

“Gia biểu thiếu gia cõng về, còn A Man tỷ thì do Tuyết Thanh cõng. biểu thiếu gia gia và A Man tỷ say nắng, ngất giữa đường.”

“Lục Hoài Kỳ? Sao ? Hắn chẳng ?”

“biểu thiếu gia trả bạc lấy khế bán của ba a nên mới .”

Tĩnh Bảo xoa trán: “Ta say nắng ở ?”

Nguyên Cát: “biểu thiếu gia .”

"A Nghiễn ?"

Vừa dứt lời, A Nghiễn kéo rèm ngọc bước , sắc mặt u ám: “Gia, trong phủ xảy chuyện gì ?"

"Chuyện gì?"

"Người hầu bên cạnh nhị phu nhân, Chu ma ma, c.h.ế.t ."

"C.h.ế.t ư?"

Tĩnh Bảo trong lòng giật thót: “C.h.ế.t như thế nào?"

"Nhảy xuống giếng mà c.h.ế.t, khi vớt lên thì phù nề hết cả."

Tĩnh Bảo xong, miệng lưỡi cảm thấy chua chát: “Tại nhảy giếng?"

"Nghe là bà cấu kết với bọn trộm ngoài , ăn trộm đồ của chủ nhân mang ngoài bán."

Tĩnh Bảo cảm thấy chuyện gì đó đúng.

Bỏ qua sự hỗn loạn trong giấc mơ, một việc nàng nhớ rõ, đó là nàng và A Man gặp kẻ áo đen đường đến Hiếu Từ Viện.

"Gia, hôm qua trong phủ còn một kẻ trộm c.h.ế.t."

"C.h.ế.t như thế nào?"

"Bị vệ sĩ của biểu thiếu gia g.i.ế.c c.h.ế.t. biểu thiếu gia trở về để lấy ba tờ khế bán của mấy nàng hầu, đúng lúc thấy kẻ đó mặc đồ đen và hành động nghi ngờ. Khi thấy biểu thiếu gia, tên trộm rút d.a.o tấn công, may mà bên biểu thiếu gia vệ sĩ, nếu thì gặp rắc rối."

A Nghiễn dừng một chút, tiếp: "Nhị Lão Gia tìm một tờ ngân phiếu của Bảo Phong Ngân Trang từ tên trộm. Bảo Phong Ngân Trang là ngân hàng ở phía Bắc, Nhị Lão Gia phái ngân hàng đêm qua để hỏi, mới Chu Gia gửi bộ hai nghìn lượng bạc ở đó."

"Vậy là xác nhận Chu ma ma và tên trộm liên kết với ?" Tĩnh Bảo còn đang nghi ngờ.

" . Chu ma ma cũng vì việc lộ mà nhảy giếng tự tử."

Tĩnh Bảo mới vén chăn định xuống giường thì cảm thấy đau nhức ở cổ gáy.

Nàng dùng sức xoa vài cái, : "A Nghiễn, hôm qua biểu thiếu gia cõng về ?"

A Nghiễn nghĩ một chút, trả lời: "Không gì cả, chỉ chúng chăm sóc cẩn thận, khi hỏi thêm vài câu, tỏ kiên nhẫn rời !"

Tĩnh Bảo quyết định ngay lập tức: "Nguyên Cát, gọi A Man dậy, bảo nàng dậy đồ cho ; A Nghiễn, chuẩn xe, đến Hầu phủ ngay."

"Gia?"

A Nghiễn đỡ nàng: “Lúc Hầu phủ để gì?"

Tĩnh Bảo vẫy tay: "Tìm Lục Hoài Kỳ!"

*

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-115-luc-hoai-ky.html.]

Tại chính phòng.

Tĩnh nhị gia tức giận mắng: "Một tên nô tài chỉ giữ riêng hai nghìn lượng bạc, còn cấu kết với kẻ bên ngoài hãm hại chủ nhân, ai nuông chiều bà đến mức ?"

Mặt Triệu Thị đỏ bừng, nửa ngày dám lời nào.

Chu ma ma là theo bà từ hồi tân hôn, là tâm phúc của bà, mấy năm qua dựa quyền thế của bà, thu gom nhiều bạc trong phủ , bà rõ ràng rõ.

Nước trong quá thì cá, chỉ cần Chu ma ma việc thỏa, trung thành với bà, là .

"Lão phu nhân đến, phủ xảy chuyện như , giữ thể diện cho bà, nếu theo tính cách của đây, thì nhà ngươi cũng đừng mong giữ ."

Tĩnh nhị gia nghĩ đến việc nếu Lão phu nhân còn gan lớn hơn, liệu thể liên kết với kẻ ngoài để g.i.ế.c cả ?

Triệu Thị nước mắt lưng tròng: “Lão gia cho thể diện, , chỉ là lòng, ..."

"Bà lập tức bịt miệng tất cả , chuyện tuyệt đối thể để lọt ngoài phủ Lâm An, nếu thì cho dù chuyện của lão tam và lão tứ thành công, gia nghiệp của Tĩnh phủ cũng sẽ rơi tay chúng ."

Triệu Thị sắc mặt tái mét, trong lòng hoảng hốt, lão tam và lão tứ chuyện gì?

Tĩnh nhị gia thấy dáng vẻ của bà, tức tối vì lỡ miệng, nhưng cũng giải thích thêm gì, dù họ là vợ chồng, cùng một sợi dây, chỉ phủi tay bỏ .

Triệu Thị đợi phịch xuống bậc giường, tim đập thình thịch.

Hóa Lão phu nhân ban đầu đồng ý Kinh, đột ngột đồng ý, là vì...

Bà hít một thật sâu, gọi đến rửa mặt, chỉ một lát , một nữ chủ nhân khôn ngoan và quyền lực xuất hiện mặt .

"Người !"

"Phu nhân?"

"Gọi thêm mười mấy hầu và vệ sĩ trong phủ, theo đến lục soát nhà của Chu gia."

"Vâng!"

*

Xe ngựa thẳng đến Hầu phủ, nhưng thông báo rằng Lục Hoài Kỳ ở trong phủ mà đến Lầu Ngoại Lâu.

Tĩnh Bảo lập tức bảo A Nghiễn đầu đến Lầu Ngoại Lâu.

Quản lý thấy Thất Gia đến, tươi chào đón: “Biểu thiếu gia Thất Gia sẽ đến, lão nô còn tin, ngờ Thất Gia thật sự đến, mời !"

Tĩnh Bảo sững sờ, đoán nàng sẽ đến ?

Lục Hoài Kỳ chỉ đoán , còn đặt một bàn món Tĩnh Bảo thích ăn, thấy , ánh mắt đầu tiên về phía A Man.

Nha hôm qua đ.á.n.h mạnh, giờ mặt mũi vẫn còn tái nhợt, thần sắc ngơ ngác.

"Các ngươi ngoài hết , và Tiểu Thất chuyện !" Lục Hoài Kỳ lệnh.

Tĩnh Bảo ít khi thấy nghiêm túc như , trong lòng lo lắng, nhưng ngoài miệng vẫn bình thản : "Các ngươi đều ngoài hết !"

Cửa đóng , trong phòng yên tĩnh .

Tĩnh Bảo rót cho một cốc , trong lòng đang tính xem nên thẳng vấn đề vài câu xã giao .

Lục Hoài Kỳ mỉm , nàng một cách hờ hững.

Tĩnh Bảo cảm thấy ánh mắt đó sâu thẳm như thấu chuyện đời, chỉ là lười vạch trần nàng.

, nàng quyết định thẳng vấn đề.

"Lục Biểu Ca, hôm qua ngươi tìm ?"

"Ta tìm thấy ngươi hành lang, khi đó ngươi đất, tỉnh táo, áo lộ nửa, Chu ma ma đang sờ soạng ngươi, kẻ áo đen bên cạnh ngân phiếu hề hề."

Đôi đũa rơi xuống đất, phát một tiếng vang thanh thúy, ánh mắt Tĩnh Bảo Lục Hoài Kỳ như một đám pháo hoa, nổ tung trong lòng nàng.

Một lúc lâu, nàng mới thở dài hỏi: "ngươi... ngươi... thấy hết..."

"Chu ma ma là g.i.ế.c, kẻ áo đen cũng là g.i.ế.c, Tiểu Thất..."

Lục Hoài Kỳ thở dài, lấy một bọc mỏng, mở để lộ những thứ bên trong.

"Đây là tìm thấy trong kẽ giường của lão phu nhân."

Tĩnh Bảo chằm chằm hai hàng chữ ngắn ngủi đó lâu, mặt đầy hoang mang: “Vậy nghĩa là, ngươi sớm ?"

 

Loading...