Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 118: Phản đòn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:32
Lượt xem: 244
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão phu nhân!”
Tĩnh Bảo phản kích: “Năm đó sinh , gia nghiệp của Tĩnh phủ rơi tay đại phòng, nhị phòng các ngươi luôn trừ khử , chiếm gia nghiệp ?”
“Ngươi, ngươi...” Lão phu nhân tức giận đến mức mặt mày tái xanh.
Chuyện tuy rằng trong các phòng đều rõ, nhưng ai nấy đều giữ trong bụng, ai dám .
“Ngươi... láo!” Lão phu nhân tức đến mức thốt lời thô tục.
“Có láo , do quyết định, mà là do Phùng đại nhân của phủ Thuận Thiên định đoạt. Hai ngàn lượng bạc, quả thật là một khoản tiền lớn, tại Chu ma ma tặng cho tên trộm ?”
Tĩnh Bảo thêm, nhưng ai cũng hiểu: bạc thể là tiền Triệu thị giao cho Chu ma ma để mua kẻ g.i.ế.c .
Triệu thị thật sự còn lời nào để bào chữa, chỉ hận thể lôi Chu ma ma từ đất lên để minh oan cho .
Chuyện ở chùa đúng là do bà , nhưng chuyện hôm qua, thật sự do bà !
Bà quỳ phịch xuống đất, kêu trời trách đất: “Lão gia, lão phu nhân, oan uổng quá, già thế , lý gì đối đầu với tiểu bối chứ!”
“Lục biểu ca!” Tĩnh Bảo hét lớn một tiếng.
“Tiểu Thất?”
“Phiền ngươi về Hầu phủ một chuyến, nhờ ngươi lấy mời đến mời Phùng đại nhân của phủ Thuận Thiên đến để phân xử vụ án .”
“Được thôi!”
“Khoan !” Tĩnh nhị gia gia vội vàng ngăn : “Gia sự nên để lộ ngoài, Tiểu Thất, chuyện cần phiền đến Phùng đại nhân !”
“Vậy là , Tĩnh đại nhân định để Tiểu Thất nhà chịu oan uổng ?” Lục Hoài Kỳ thong thả mở quạt xếp, chậm rãi phe phẩy : “Ta thật nhé, một phụ nữ trong nội viện cũng gan lớn như để chuyện tày trời, kẻ chủ mưu thực sự...”
“Biểu thiếu gia!” Tĩnh nhị gia gia nổi giận đùng đùng: “Cơm thể ăn bậy, nhưng lời thể bậy!”
“Ồ ồ, cho phép các ngươi , còn cho phép , uy phong của nhị lão gia quả là ghê gớm, đây khi ngươi đến xin chức, dáng vẻ , thế nào, bây giờ lật mặt nhận !” Lục Hoài Kỳ khí thế bừng bừng, ngay cả mười Tĩnh Bảo cũng sánh nổi, Tĩnh nhị gia gia ép đến nỗi .
“Lão gia, Thất gia!” lúc , Tĩnh quản gia vội vã đến, phá vỡ cục diện căng thẳng: “Cao công tử, Từ công tử, Tiền công tử, Uông công tử đến , là mời Thất gia cùng đến học viện.”
Tĩnh nhị gia gia , sắc mặt biến đổi liên tục.
Một Lục Hoài Kỳ đủ khiến đau đầu, bây giờ thêm bốn nữa... chẳng mạng ?
Phải quyết đoán!
Tĩnh nhị gia gia quyết ý, giơ tay tát Triệu thị một cái, Triệu thị ngã lăn đất, nửa bên mặt lập tức sưng vù.
“Người , nhị phu nhân phạm , cấm túc nửa năm, việc quản gia giao cho lão phu nhân và nhị thiếu phu nhân xử lý.”
Tĩnh nhị gia xoay , lạnh lùng Tĩnh Bảo, nghiến răng : “Tiểu Thất, chuyện thật sự , ngươi là cháu , cùng chung một mạch với , dù thế nào nữa...”
“Dù thế nào cũng để chuyện trang xảy nữa?” Tĩnh Thất nể nang, thẳng.
Tĩnh nhị gia gia lập tức á khẩu, mặt hiện lên vẻ sợ hãi.
“Nhị thúc, còn nhớ ngày ở trang viên, gì ?” Tĩnh Bảo thẳng Tĩnh nhị gia, nhướng mày : “G.i.ế.c , đó là bản lĩnh. Không g.i.ế.c , thì xin , chịu cơn giận của . Tĩnh Thất gia từ nhỏ học cái phép đ.á.n.h đ.á.n.h , mắng cãi lời.”
Tĩnh nhị gia lảo đảo, cơn ác mộng đêm đó như hiện về trong tâm trí ông.
"Từ hôm nay, phiền nhị thẩm hai giao quyền quản lý trong phủ, cũng như tất cả giấy tờ bán của hạ nhân. Đó là điều thứ nhất." Tĩnh Bảo xoay về phía lão phu nhân: “Ta sẽ thư ngay lập tức cho tộc trưởng Tĩnh gia, báo cáo chi tiết về việc của Chu ma ma, đó là điều thứ hai. Thứ ba, phiền nhị thúc một lá thư tạ tội."
Tĩnh nhị gia tức đến nỗi mắt gần như lồi : “Tĩnh Thất, ngươi dám…"
Tĩnh Bảo đầu , ánh mắt lạnh lùng, sắc bén như sấm sét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-118-phan-don.html.]
Tĩnh nhị gia cảm thấy lạnh lẽo trong lòng, những lời còn mắc kẹt trong cổ họng thể .
"Nhị thúc, chỉ riêng tội danh ngược đãi cháu con đủ để mở cửa từ đường. Một khi vài vị trưởng lão trong tộc tay, Tĩnh gia chắc chắn sẽ đuổi nhị thúc khỏi phủ, chỉ , chức quan của nhị thúc cũng coi như đến đây là hết."
Tĩnh nhị gia toát mồ hôi lạnh, những lời là lời đe dọa, mà là sự thật. Đại Tần luật lệ nghiêm khắc, bất kỳ quan viên nào mưu đồ chiếm đoạt tài sản hoặc g.i.ế.c đều tăng thêm một bậc hình phạt. Đừng đến việc mất chức, ngay cả mạng sống cũng khó giữ .
Lão phu nhân thấy con trai đấu tên nhóc , tỏ uy quyền của lớn: “Tiểu Thất, trong mắt ngươi còn …"
“Mẹ!"
Tĩnh nhị gia hét lên, âm thanh như rung chuyển cả mái nhà: “Tất cả cứ theo lời Tiểu Thất ! Triệu thị mất nết, giao quyền quản lý trong phủ, giao tất cả giấy tờ bán của hạ nhân, cấm túc ba tháng."
Tĩnh Bảo vỗ tay lớn: “Nhị thúc sáng suốt! A Nghiễn?"
"Có !"
"Đi đón đại tỷ của về, nhờ tỷ giúp quản lý phủ trong mấy ngày ."
"Vâng!"
"A Man?"
"Nô tỳ đây!"
"Thu thập tất cả giấy tờ bán của hạ nhân cho . Nếu nô tỳ nào điều, lập tức đuổi khỏi phủ."
"Vâng!"
"Nhị thúc?"
Tĩnh nhị gia trán đẫm mồ hôi lạnh: “Tiểu Thất?"
"Tiếp theo, là lá thư tạ tội của nhị thúc, thúc sẽ chứ?" Tĩnh Bảo nở một nụ mỉa mai.
Dù tức giận, hận thù đến , Tĩnh nhị gia lúc cũng chỉ thể nuốt tất cả trong: “Ta quản giáo Triệu thị, tội, lá thư tạ tội , sẽ !"
"Nhờ nhị thúc thêm một câu cuối lá thư tạ tội: Sau tuyệt đối tay với cháu con, nếu vi phạm, trời đ.á.n.h sét giáng, c.h.ế.t yên !"
Lời dứt, Lão phu nhân kêu lên một tiếng, mềm nhũn ngã xuống.
"Lão phu nhân, Lão phu nhân!"
Mọi hỗn loạn, kẻ xoa , kẻ vỗ, đổ nước.
Tĩnh Bảo lạnh lùng lướt qua: “Lục biểu ca, chúng thôi, chắc bốn bạn của đợi lâu lắm !"
"Đi thôi!"
Tĩnh nhị gia theo bóng lưng của hai , cảm giác tức giận như lửa đốt, nghĩ chỉ còn thiếu một nữa là tức c.h.ế.t.
Bên ngoài, các hạ nhân , trong lòng cùng dâng lên một ý nghĩ: Trời Tĩnh gia sắp đổi trời .
Trời Tĩnh gia đổi trời , Lục Hoài Kỳ , chỉ rằng vị trí của Tiểu Thất trong lòng càng thêm vững chắc.
Bắt Triệu thị giao quyền quản lý là để giam bà trong nội viện, thể trò. Lấy giấy tờ bán là nắm giữ sinh mệnh của tất cả hạ nhân, để bọn họ phục vụ cho Tiểu Thất. Đừng coi thường đám hạ nhân , ở Tĩnh phủ, tin tức của bọn họ là nhanh nhạy nhất.
Viết thư cho tộc trưởng là để lập án, tác dụng răn đe.
Bắt Tĩnh nhị gia thư tạ tội… haha, điều càng tuyệt hơn, điều nghĩa là nắm giữ điểm yếu của Tĩnh gia trong tay suốt đời.
Lục Hoài Kỳ liếc Tĩnh Bảo, trong lòng tự hỏi, nếu thể cưới nàng về vợ, đừng đến việc trong nội viện, ngay cả chuyện bên ngoài, Tiểu Thất cũng thể giúp xử lý êm xuôi.
Phải để cưới nàng về nhỉ?