Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 121: Lý Trắc Phi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:35
Lượt xem: 232
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo bất ngờ mất ngủ, khi lăn lộn bao nhiêu , nàng bất chợt bật dậy, mở to đôi mắt m.ô.n.g lung.
Nghĩ mãi .
Hắn gọi nàng là Văn Nhược?
Sao thể gọi là Văn Nhược chứ, đó là tên tự do Thẩm Trường Canh ban cho nàng, một gọi tên tự của khác nghĩa là mối quan hệ của hai thiết.
rõ ràng giữa họ là mối quan hệ thầy trò.
Tĩnh Bảo nghĩ : Có lẽ gọi tên tự của học trò cũng là hợp lý thôi, cũng từng gọi tên tự của Cao Mỹ Nhân mà!
Ừ, chắc chắn là nàng nghĩ nhiều !
vẫn điều đúng!
Hắn giúp Cao Mỹ Nhân gạt tóc, hành động đó giống như điều mà nên với trò, mà giống như...
Bực !
Tĩnh Bảo mạnh mẽ vỗ mặt, dùng tay ấn vùng mềm mại ngực, lẩm bẩm tự nhủ: "Nhìn ngươi xem, chỗ to , lòng cũng to, còn dám nghĩ ngợi lung tung về , học điều gì ?"
Nói xong, nàng ngả đầu xuống gối, đầu vùi chăn, tâm trí nhanh chóng chuyển sang chuyện khác.
Hoàng đế bệnh nặng, Thái tử nạp trắc phi lớn chuyện như , thể kín đáo một chút ?
Tô Uyển Nhi xưng là tài nữ một kinh thành, trông như thế nào?
Nàng và Cố Trường Bình rốt cuộc vì lý do gì mà thành đôi?
Là Tô Uyển Nhi tham lam phú quý?
Hay còn lý do khác?
...
Lúc , Cố Trường Bình đang ở tiểu lầu phía Tầm Phương Các, gặp một phụ nữ.
Người phụ nữ đội mũ trùm, che mặt kỹ: “Tử Hoài, qua đây chỉ hỏi, Phác Chân Nhân Quốc Tử Giám ?"
Cố Trường Bình đưa tách nóng qua: “Hỏi gì?"
Người phụ nữ nhận lấy tách , nghiến răng : "Ta quan tâm một chút đến sự sống c.h.ế.t của kẻ thù."
Tay Cố Trường Bình khựng giữa trung.
Người phụ nữ mặt là Lý Mẫn Trí, trắc phi của Thập Nhị Lang, nhà họ Lý diệt môn trong cuộc biến loạn cung đình, kẻ đầu têu là cha của Phác Chân Nhân, Phác Vân Sơn.
Cố Trường Bình đặt tay lên đầu gối, liếc qua Cố Dịch, Cố Dịch hiểu ý, kéo cửa ngoài, gác bên ngoài như một cái cọc gỗ.
Lúc Cố Trường Bình mới : "Thái tử bảo lãnh, học ở Chính Nghĩa Đường của Quốc Tử Giám, học cùng với Vương Uyên, của Thái tử phi."
Câu thì bình thường, nhưng tiết lộ một điều: Đừng nghĩ đến chuyện động thủ, lưng là nhà họ Vương, là Thái tử.
Lý Mẫn Trí nén giận, : "Vậy thì chỉ thể mở to mắt mà sống thoải mái ."
"Nếu thì ?"
Giọng Cố Trường Bình bỗng trở nên gay gắt: “Ngươi là một ' c.h.ế.t', nhờ Thập Nhị Lang che chở mới sống đến bây giờ, đừng gây họa cho Thập Nhị Lang."
Có thể thấy rõ, vai của Lý Mẫn Trí chùng xuống, run rẩy, thành tiếng.
"Hiện tại hoàng đế bệnh nặng, Thái tử giám quốc, thời khắc giao thoa giữa cũ và mới, là lúc xáo trộn và nhạy cảm nhất, Mẫn Trí, Đại Tần câu cũ, nhẫn một lúc sóng yên biển lặng."
Cố Trường Bình nhấp một ngụm .
"Trong lòng Thập Nhị Lang chỉ giang sơn xã tắc, phụ nữ để bao nhiêu dấu ấn trong lòng , nhưng ngươi thì khác, bảo vệ ngươi. Hắn thương hại ngươi là một lý do, tình cảm của cha ngươi với là một lý do khác. tình cảm , giống như tiền bạc gửi trong ngân trang, lấy một chút, mất một chút. Mẫn Trí, đừng để mất trí."
Đôi môi của Lý Mẫn Trí ẩn chiếc mũ khẽ nhợt nhạt, lâu , nàng thấp giọng : "Ta hiểu , ngươi !"
"Uống xong tách hãy !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-121-ly-trac-phi.html.]
Cố Trường Bình rót đầy tách cho nàng, yên lặng một lúc mới dậy rời .
Cố Dịch thấy ngoài, chỉ trong, hạ giọng : "Gia?"
"Ngầm phái đưa Lý Trắc Phi về trang viên."
"Vâng!"
...
Ngày mười tám tháng sáu, trời nắng gắt, đất trời như một cái lồng hấp, khiến như sắp tan chảy.
Sau khi kết thúc tiết học thứ hai buổi chiều, Cố Trường Bình xuất hiện ở Thành Tâm Đường, gọi ba Tĩnh Bảo ngoài, giáo viên dám ngăn cản, cứ thế để ba rời .
Tĩnh Bảo bước khỏi Thành Tâm Đường, quên nháy mắt với Uông Tần Sinh.
Uông Tần chủ động , nhưng một yêu cầu...
Muốn nhờ Tĩnh Bảo giúp lấy nửa cái chân giò trong tiệc cưới để ăn, dạo thức ăn trong nhà ăn phần lớn là thanh đạm, đến nỗi miệng nhạt đến phát ngấy.
Ba theo Cố Trường Bình đến Võ Sinh Đường, gọi luôn cả Từ Thanh Sơn. Đoàn ánh nắng gắt gao rời khỏi Quốc Tử Giám, phát hiện cổng hai chiếc xe ngựa, bên cạnh một chiếc xe ngựa, chẳng ai khác mà là Thẩm Trường Canh đang đó.
Thẩm Trường Canh lạnh lùng liếc mắt mấy một cái, bước lên xe . Cố Trường Bình theo .
Thẩm Trường Canh đợi vững chế nhạo: "Lôi kéo cũng như thế , dẫn theo cả đám ăn cưới, thế thể thống gì ?"
Cố Trường Bình mà đáp.
Hai vị chung một xe ngựa, Tĩnh Bảo và những còn chỉ thể chen chúc trong chiếc xe còn . Mặc dù trong xe đặt chậu đá lạnh, nhưng bốn gần cũng khiến khí nóng bức.
Tĩnh Bảo co một góc, nhỏ nhắn, dùng ánh mắt trách móc Cao Mỹ Nhân.
Người cũng giống như Từ Thanh Sơn, tay chân dài, nhưng khác với Từ Thanh Sơn, điều mà thu , Cao Mỹ Nhân chiếm gần nửa chiếc xe.
Thật bá đạo!
Mà kỳ lạ là Cao Mỹ Nhân như thấy ánh mắt oán giận của Tĩnh Bảo, càng ép Từ Thanh Sơn chặt hơn, khiến đẩy sát bên cạnh Tĩnh Bảo.
Hơi thở mạnh mẽ của nam giới phả mặt, Tĩnh Bảo nghi ngờ Từ Thanh Sơn một cái, trong lòng tự nhủ: Hôm nay nổi giận nhỉ?
Lúc , Từ Thanh Sơn cũng thoải mái chút nào.
Mũi vốn nhạy cảm, mùi thơm từ tóc Tĩnh Bảo cho ngứa ngáy, nhịn đưa tay lên xoa xoa.
Cùng là dùng xà phòng gội đầu, mùi thơm như thế ?
Tĩnh Bảo bắt chuyện: "Thanh Sơn, ngươi cưới vợ, tin tức gì ? Ở nhà đồng ý ?"
"Chưa!"
Tiền Tam Nhất hớn hở : "Cả đời cũng đồng ý , ngươi đừng mong uống rượu cưới của ."
"Tại ?"
Tĩnh Bảo thắc mắc: “Cô nương đó thuộc gia đình thế nào, là môn đăng hộ đối ,quá cao quá thấp?"
Từ Thanh Sơn thấy câu , trong lòng rối loạn, tên nhóc cố ý nhắc đến chuyện lúc , chắc chắn là nhắc nhở điều gì đó.
Tĩnh Bảo thấy sắc mặt Từ Thanh Sơn xanh xám, thầm nghĩ , lẽ tên nhóc giống như Ngô tỷ phu, để mắt đến một đào hát nào đó, nếu thì nhà họ Từ thể phản đối mạnh mẽ đến .
"Ngươi hi vọng Thanh Sơn sẽ gì?" Tiền Tam Nhất xa hỏi.
Tĩnh Bảo nghiêm túc suy nghĩ, thành thật khuyên nhủ: "Tình cảm là thứ thể kéo dài lâu, nếu xúi giục đối đầu với gia đình, thì đó là đang hại ; con đôi khi khuất phục thực tế, thể cứ bừa bậy ."
"ngươi thật sự nghĩ như ?" Từ Thanh Sơn nàng chằm chằm, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống.
"Ta..."
Tĩnh Bảo thấy ánh mắt đỏ ngầu, lộ vẻ hung tợn, thầm nghĩ đàn ông khi yêu thật là khó hiểu, vội vàng sửa miệng: “Tất nhiên , nếu cô gái đó xinh , phẩm chất , đối với ngươi một lòng một , thì ngươi cũng thể thử thuyết phục gia đình một phen. , ngươi cùng nàng hứa hẹn cả đời ?"
"Không chỉ như thôi !"