Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 139: Tranh giành vị trí gia chủ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:54
Lượt xem: 208
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão thái gia thấy Tĩnh Thất cúi mặt gì, rằng thế lực của suy yếu, bèn lớn tiếng: "Người , thông báo cho bằng quyến thuộc, ba ngày nữa sẽ an táng đại lão gia."
"Vâng!"
Với một mệnh lệnh của lão thái gia, những quản sự trong tộc lượt rời khỏi từ đường. Việc an táng là đại sự, cần xử lý chu đáo, thể diện.
Ngay khi họ ngoài, sắc mặt của nhóm Đại Phòng đều mấy .
Tĩnh Nhược Tụ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của chị cả, mặt mũi trắng bệch vì sợ hãi.
Tĩnh Nhược Tố hận sinh nam nhi, hận chồng miếng chức vị nào, lời trọng lượng.
Người chồng Ngô Thành Cương phía nàng, nhíu mày thở dài: "Thế lực của dòng họ ở miền Nam thật sự lớn. A Bảo liệu thể chống đỡ nổi ?"
Nghĩ đến đây, liếc mắt hai vị em rể, cả ba đàn ông đều cùng một suy nghĩ lo lắng.
Một việc bàn xong, tiếp tục bàn việc khác.
Như thường lệ, lão thái gia mở lời: "Đại lão gia là gia chủ của chi , nay mất, ai sẽ là kế nhiệm vị trí gia chủ?"
Tứ lão gia Tĩnh Bình Thiên vội : "Theo lý thì vị trí gia chủ nên do Tĩnh Thất đảm nhận, nhưng Tĩnh Thất mới tròn mười lăm, chỉ là một giám sinh, cho nên đề nghị để nhị ca vị trí . Nhị ca tuổi tác lớn hơn, đang quan ở kinh thành, lời sẽ trọng lượng hơn Tĩnh Thất."
Lời dứt, cả từ đường yên tĩnh đến nỗi thể thấy tiếng kim rơi.
A Nghiễn Tĩnh Bảo, tay nắm chặt chuôi kiếm, gân xanh mu bàn tay nổi lên.
Khốn kiếp!
Ngay cả hình thức giả vờ cũng thèm .
"Tứ thúc cũng từ ‘theo lý’ đúng ?"
Tĩnh Bảo nghiêm mặt, giọng khiến khác cảm thấy sợ hãi: "Vậy để về chữ ‘lý’ ! Lý là luân lý, là đạo lý, là quy củ. Quy củ là thứ cần tuân thủ. Tứ thúc hiện tại phá vỡ quy củ , dám hỏi trong Tĩnh gia từng tiền lệ như ?"
Mọi im lặng.
Thực sự từng .
Dù khi xưa đại lão gia hư hỏng, vô dụng đến , thì gia nghiệp cũng vẫn truyền cho .
Không lý do nào khác, vì là đích trưởng tử.
Có đích thì truyền đích, đích thì truyền cho trưởng tử.
Tĩnh Thất là đích tử của , cũng là trưởng tử, đủ cả hai yếu tố, nên tất nhiên là kế nhiệm vị trí gia chủ.
"Tứ thúc lấy lý do còn trẻ để rằng đủ khả năng đảm nhiệm vị trí , dám hỏi tứ thúc, khi thúc mười lăm tuổi, thúc gì?"
Tứ lão gia khựng .
Khi ông mười lăm tuổi, ông đang học hành và thường xuyên mắng là "cây mục thể đẽo".
"Có chí ở tuổi tác, chí thì sống trăm tuổi cũng vô dụng."
Tĩnh Bảo tiến đến mặt tứ lão gia, ánh mắt như mũi tên xuyên thẳng tới: "Tứ thúc, đạo lý thúc lẽ cũng hiểu rõ nhỉ?"
Trong đầu tứ lão gia vang lên một tiếng "ong", ông như ngây dại.
Ông ngây Tĩnh Bảo, thể thốt lời nào.
Hắn gì thế?
Trong chi nhà của Tĩnh gia, ngoài đại lão gia là kẻ vô dụng , thì ông cũng là kẻ bất tài nhất, chẳng là " chí, sống trăm tuổi cũng vô dụng" !
Tam lão gia thấy lão tứ như , Tĩnh Thất đang tìm "miếng mồi mềm" để tấn công, bèn lạnh lùng : "Dù cho tứ thúc bản lĩnh, thì muối ông ăn còn nhiều hơn cầu mà ngươi qua. Ngươi ngươi xem, nổi sức để buộc gà, chỉ là một thư sinh, thể gánh vác việc gì chứ?"
Tĩnh Bảo chút khách khí đáp : "Thư sinh thể gì, nhưng vẫn thể cứu phủ Tuyên Bình Hầu; vẫn thể Quốc Tử Giám; còn thể thi cử quan, Hàn Lâm Viện. Ta nhớ tam thúc cũng từng thi Quốc Tử Giám, xếp hạng mấy nhỉ, học phủ đề cử?"
"Ngươi..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-139-tranh-gianh-vi-tri-gia-chu.html.]
Tam lão gia tức giận bóp c.h.ế.t , trợn mắt mắng: "Học hành giỏi thì ích lợi gì, đời vô dụng nhất là mọt sách."
Tĩnh Bảo nắm bắt ngay điểm yếu trong lời , đáp trả : "Hoàng đế hiện tại mở rộng ân khoa, tuyển chọn tài năng trẻ, bồi đắp cho triều đình. Tam thúc học hành vô dụng, chẳng là đang phê phán chính sách của hoàng đế ? Tam thúc, gan to đến , nghĩ là thúc sống nữa. Thúc c.h.ế.t thì cản, nhưng đừng liên lụy đến cả Tĩnh phủ."
Câu cuối cùng, Tĩnh Bảo với giọng sắc bén khiến tam lão gia mặt tái mét, khỏi đập bàn dậy, gào lên: "Ngươi bậy cái gì , ý đó!"
"Vậy tam thúc ý gì?"
Tĩnh Bảo , dùng giọng điệu bình tĩnh nhưng lạnh lùng đến rợn : "Tam thúc nghĩ rằng cha c.h.ế.t, phủ Tuyên Bình Hầu suy tàn, nên đại phòng dễ bắt nạt đúng ?"
"Ngươi... ngươi... ngươi... ngậm m.á.u phun .”
"Ta ngậm m.á.u phun , trong lòng tam thúc tự . Cha còn kịp an táng, trời cao còn thần linh chứng giám. Tam thúc, đừng để quan tài của tổ phụ đậy nổi, nửa đêm bò tìm thúc tính sổ!"
"Tĩnh Thất, ngươi tạo phản hả?" Tam lão gia tức đến mất hết lý trí, gào thét.
Ánh mắt lạnh lẽo của Tĩnh Bảo bỗng dưng trở nên u buồn, hai hàng nước mắt chực trào .
Nàng dùng giọng khàn khàn, bi thương tuyệt vọng : "Tam thúc , cùng là ruột thịt, tại đối xử với tàn nhẫn đến ?"
Tĩnh Bảo vốn dĩ dáng vẻ mềm mại, nay thần thái, giọng điệu cũng mềm , phối hợp với tuổi tác của nàng, càng khiến khỏi cảm thấy thương cảm.
Sắc mặt của vài vị trưởng lão trong tộc trở nên khó coi.
Lời của Tĩnh Thất sai, đại lão gia còn kịp chôn cất, vài nhảy lên đòi tranh vị trí gia chủ, đúng lý ?
Có cần quá đáng như ?
Tĩnh Tĩnh nhị lão gia Bình Viễn thấy tình hình , bèn : "Lão tam, lui xuống!"
tam lão gia ngượng ngùng, n.g.ự.c phập phồng vì tức giận, vẫn hiểu tại thua trận một cách t.h.ả.m hại như .
"Tĩnh Thất!"
Tĩnh nhị lão gia đổi giọng, ngọt ngào từng thấy: "Vị trí gia chủ dễ , lắm chuyện vặt vãnh. Chau đang học tại Quốc Tử Giám, còn chuẩn thi cử, thể phân tâm quá nhiều. Cha cháu lúc sinh thời luôn mong ngươi đỗ đạt, vẻ vang tổ tông, nên cháu nên tập trung bộ sức lực việc học hành."
Cứng , sang mềm mỏng?
Tĩnh Bảo lặng lẽ ông diễn kịch.
"Ý của tứ thúc là vị trí gia chủ tạm thời để , là bậc trưởng bối, giúp đỡ cháu một thời gian, đợi cháu thành công, tự nhiên sẽ trả cho cháu, ai tranh giành với cháu , cháu cứ yên tâm mà học hành."
" , ai giành với .” Tứ lão gia hùa .
Tam lão gia hừ lạnh : " là ơn mắc oán.”
Tĩnh Bảo suýt nữa bật vì tức.
Thì là nàng ?
"Tĩnh Thất, lời đến mức , nghĩ ba vị thúc thúc của con cũng chỉ cho con thôi."
Lão gia ôm trong lòng hai vạn lượng bạc, trong bụng nghĩ rằng nhanh chóng xử lý chuyện , nếu bạc sẽ đổ sông đổ biển mất.
"Con hãy lời trưởng bối một , để nhị thúc chủ gia tộc, còn con hãy tập trung học hành, cố gắng đạt thành tích , để cha con nở mày nở mặt."
" , đúng , thì lời khuyên!"
"Con còn nhỏ, gánh nổi gia nghiệp !"
"Chúng đều vì cho con!"
Mấy trưởng lão trong tộc nhận lợi lộc, lượt lên tiếng bày tỏ ý kiến.
Tĩnh Bảo tiếng nghị luận xung quanh, chỉ cảm thấy như d.a.o đ.â.m tim.
Nàng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ kiên quyết: "Con chỉ hỏi nhị thúc một câu, vị trí gia chủ liên quan đến việc ăn của Tĩnh gia, con nhường vị trí gia chủ, còn việc kinh doanh thì ?"