Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 144: Mẫu tử ly biệt

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:43:59
Lượt xem: 233

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong Phúc Thọ Đường, ánh đèn mờ mờ, chỉ trong phòng là sáng sủa.

Lang trung khi bắt mạch xong, bước ngoài và : “Lão phu nhân tuổi cao, cần chăm sóc cẩn thận, tuyệt đối kinh động nữa. Ta sẽ kê một thang t.h.u.ố.c uống trong bảy ngày, đó sẽ đổi thang t.h.u.ố.c khác.”

Tĩnh tam lão gia cảm ơn, giao lấy thuốc.

“Lão phu nhân gặp ba vị lão gia để chuyện!”

Ba vị lão gia , vội vàng bước trong.

“Quỳ xuống!”

Chỉ ba chữ, nhưng lão phu nhân đến thở dốc, hầu phía liên tục giúp bà vuốt ngực.

Tĩnh Tĩnh nhị lão gia thấy , mặt mày hoảng loạn, gấp gáp : “Mẹ, giữ gìn sức khỏe, tất cả là do con trai bất hiếu.”

Lão phu nhân gì, chỉ đăm đăm con trai cả, ngơ ngác xuất thần. Một lúc , bà run rẩy lấy một xấp ngân phiếu từ gối.

“Con trục xuất khỏi nhà họ Tĩnh, thể ở trong ngôi nhà của Tĩnh phủ ở kinh thành nữa. Đây là sáu vạn lượng, con hãy thuê một căn nhà ở ngoài, mua vài hầu, bắt đầu cuộc sống, đó tìm cách xin một chức quan bên ngoài, càng xa càng , trong kinh thành e rằng còn chỗ cho con nữa.”

Tĩnh Tĩnh nhị lão gia , trong lòng đủ loại cảm xúc.

Sự việc một khi vỡ lở, phủ Tuyên Bình Hầu sớm muộn gì cũng rõ nội tình, chắc chắn sẽ căm hận ông, ông thật xa cũng là để tránh việc Hầu phủ tính sổ .

Hơn nữa, chuyện của ông sớm muộn gì cũng đến tai kinh thành, khi mất mặt hãy tìm cách xin nơi khác, để khỏi phiền lòng.

“Triệu thị sinh cho con ba con trai, những năm qua quản lý nội trạch, công lao cũng khổ lao. lời như nước đổ , sự việc đến nước , bỏ cũng bỏ.”

Tĩnh Tĩnh nhị lão gia đến tên Triệu thị, nghiến răng nghiến lợi.

Đồ hổ, hại cả gia đình !

Nếu tại phụ nữ ngu xuẩn , ông rơi cảnh !

Lão phu nhân bình thở, quyết tâm hết trong một : “Dù nàng sai lầm, nhưng lòng vẫn hướng về con, con thể nghĩ đến tình nghĩa vợ chồng, nhưng nghĩ đến tình nghĩa con, m.á.u mủ ruột rà là điều thể cắt đứt. Con hãy đưa nó cùng rời , tìm cho nó một căn viện yên tĩnh để sống hết đời, như cũng thể cho ba đứa con trai một lời giải thích.”

Những lời như một cú đ.á.n.h đầu, Tĩnh Tĩnh nhị lão gia ngộ.

Theo ý của ông, phụ nữ ngu xuẩn bỏ thì bỏ, mặc kệ nàng sống c.h.ế.t , nhưng bây giờ ông thấy, chuyện đơn giản như .

Ông là trục xuất khỏi nhà họ Tĩnh, khi già , dựa ba đứa con để sống, nếu đến cả khiêng quan tài cũng .

Đối xử với Triệu thị cũng là để lấy lòng các con, cho chúng thấy .

Chiêu của lão phu nhân thật sự thông minh, cũng sâu xa.

“Mẹ yên tâm, con sẽ coi như nuôi một nhàn rỗi!”

Lão phu nhân hài lòng gật đầu, khẽ nghiêng , giọng mệt mỏi : “Con hãy cùng Triệu thị rời trong đêm, đừng bao giờ trở phủ Lâm An, tình con của chúng , cũng xem như đến đây là hết.”

Tĩnh Tĩnh nhị lão gia thấy , nước mắt tuôn như mưa, cảm thấy vô cùng hổ thẹn.

Suốt đời ông học hành, quan, lấy vợ, sinh con... thứ đều suôn sẻ, cũng vì cách với triều đình, ai lớn tuổi răn dạy, nên mới thèm khát xác của Đỗ thị. Nếu ông ...

đời !

Tĩnh Tĩnh nhị lão gia dập đầu ba cái thật mạnh, lời nào rời .

Khi ông , lão phu nhân còn nhịn nữa mà rơi nước mắt lã chã.

Con trai cả từ nhỏ là miếng thịt trong tim bà, cũng là bộ mặt của cả nhà, giờ đây miếng thịt cắt khỏi , bà thể ?

Tĩnh tam lão gia và Tĩnh tứ lão gia lời an ủi, nhưng trong lòng mỗi đều toan tính riêng.

Tĩnh tam lão gia nghĩ: Sáu vạn lượng là con nhỏ, chắc chắn đó là tiền riêng mà lão phu nhân tích cóp cả đời, bà vẫn thiên vị nhị ca.

Tĩnh tứ lão gia thì nghĩ: Phải thể hiện sự thiện chí với Tĩnh Thất, đứa trẻ khả năng thành đạt, thể như lão phu nhân, đẩy đường cùng.

Lão phu nhân một lúc, nhớ còn việc giao phó, tay nắm chặt chuỗi tràng hạt, cố gắng : “Chuyện ở phủ Dương Châu, nếu ngày bại lộ, cứ đổ hết tội lên đầu nhị ca của các con.” Lão phu nhân mất một đứa con trai, còn hai đứa, dù thế nào cũng bảo vệ, đây là chỗ dựa cuối cùng của bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-144-mau-tu-ly-biet.html.]

“Ba đứa cháu trai của nhị phòng, mấy đứa đối xử như con trai ruột.”

"Vâng!"

Lão phu nhân hít một dài, : "Trong đám con trai các con, xem đứa nào thông minh, chí tiến thủ, thì để bọn hồ ly tinh hỏng, giữ chúng chăm chỉ học hành, nhất định học hành thành tài, để nở mày nở mặt."

Hai em đồng loạt gật đầu.

Lão phu nhân vỗ ngực, nghiến răng : "Điều hối hận nhất trong đời của sớm tay g.i.ế.c c.h.ế.t cái thằng tiểu quỷ Tĩnh Thất !"

Hai em , sợ đến dựng tóc gáy.

Tĩnh tam lão gia nghĩ: "Sao sớm hơn!"

Tĩnh tứ lão gia nghĩ: "Vẫn nên yên lặng thì hơn, lúc là lúc để những lời !"

"Lão phu nhân, nhà họ Đỗ gặp lão phu nhân để bàn luận!"

Lão phu nhân , suýt nữa thở nổi.

Oan nghiệt!

Lần phủ tang lễ, nhà họ Đỗ cũng đến, giờ đến gặp, chắc chắn là vì chuyện của Đỗ thị.

Lão phu nhân đập giường đến "bộp bộp bộp": “Gia chủ là Tĩnh Thất, bảo họ tìm nó mà !"

"Thưa lão phu nhân, nhà họ Đỗ , gặp Tĩnh Thất thiếu gia cũng , nhưng chuyện là do nhánh chúng gây , họ chỉ gặp chúng để chuyện!"

"Mẹ!"

Tĩnh tam lão gia dậy, nhạt : "Oan đầu, nợ chủ, nếu nhà họ Đỗ thật sự đòi công bằng cho Đỗ thị, chắc chắn sẽ tìm nhị ca; họ tìm khác, thẳng là vì đòi tiền, bỏ chút bạc mà đuổi họ ."

"Bạc tại bỏ ? Nếu bỏ, cũng là từ công quỹ mà ." Lão phu nhân trợn mắt mờ đục lên .

"Bạc con và tứ bỏ !"

Tĩnh tam lão gia ép buộc, chỉ thể cứng rắn.

Không còn cách nào khác!

Người sống thể diện, cây cỏ vỏ, nhị ca trục xuất khỏi Tĩnh gia, xa , còn họ vẫn sống ở phủ Lâm An .

Lão phu nhân hồ đồ, hai ông thể hồ đồ!

Bên , một đống đổ nát.

Triệu thị ngang giường, mặt mày vàng vọt, tóc mai tóc bạc, dường như già mười mấy tuổi.

Trong phòng thắp đèn, nguồn sáng, càng thêm tối tăm.

Trên bàn là một chén rỗng, đám a đều ngoài viện, im thin thít dám .

Triệu thị nghĩ đến việc trở thành kẻ bỏ, lòng đau như cắt, nhưng nước mắt thể rơi.

Sao nước mắt nhỉ?

Triệu thị cũng thấy lạ, đây khi còn là thiếu nữ, chỉ cần xước nhẹ tay thôi, bà cũng thể nức nở nửa ngày.

Có lẽ những việc tuyệt tình mà chồng trong những năm qua khiến bà cạn nước mắt, nỗi đau, nỗi oán hận, nỗi căm giận của bà đều chôn vùi danh tiếng lộng lẫy của nhị phu nhân Tĩnh phủ.

Chỉ khi đối diện với Chu ma ma, bà mới thể kể lể một chút.

Những năm qua, bà cũng ít chuyện , đếm xuể, ít nhất hai ba con hồ ly tinh c.h.ế.t tay bà, còn một thai nhi thành hình.

Giờ rơi tình cảnh , là quả báo .

Nghĩ đến đây, Triệu thị chỉ cảm thấy đau đớn như hàng vạn mũi tên đ.â.m xuyên qua tim, run rẩy từ từ bò dậy từ giường, bất ngờ giật mạnh tấm trải giường, ném lên xà nhà…

 

Loading...