Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 145: Ngày đưa tang

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:00
Lượt xem: 224

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Rầm" một tiếng.

Làm đám a bên ngoài giật , ùa xem, sợ đến hồn bay phách lạc, kẻ kêu cứu kêu cứu, kẻ chạy lên cứu thì cứu

lúc , Tĩnh nhị gia bước tới cổng viện, bèn thấy tiếng hét chói tai của phụ nữ: “…Các ngươi cứu gì, để c.h.ế.t !"

Tĩnh nhị gia ngờ rằng Triệu thị tìm cái c.h.ế.t, tức đến mức mặt tái mét, xông gào lên: “Ngươi gây chuyện đủ ?"

Cả phòng a sợ đến mức ai dám lên tiếng.

Triệu thị khuôn mặt sắt lạnh lẽo của chồng, dứt khoát xé nát chút thể diện cuối cùng giữa vợ chồng: “Trong lòng ông chẳng cũng mong c.h.ế.t ?"

"Ngươi…" Tĩnh nhị gia nghẹn lời, trong lòng càng thêm phẫn nộ, nhạt : "Muốn c.h.ế.t lẽ chọn ngày , nhiều a bà tử như , ngươi c.h.ế.t chắc?"

Triệu thị trúng tim đen, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lẽo.

!

Dù bà nhiều chuyện , bà cũng c.h.ế.t, đến gì khác, bà sinh cho Tĩnh phủ ba đứa con trai.

Tĩnh Bình Viễn ngươi đừng quên, ba em nhà ngươi vẫn còn điểm yếu trong tay bà đấy!

Lần đầu tiên Tĩnh nhị gia thấy ánh mắt của phụ nữ, mới chợt nhận ý sâu xa hơn của khi bảo ông nuôi Triệu thị: Người phụ nữ một khi trở nên tàn nhẫn, còn tàn nhẫn hơn cả đàn ông.

Ông và bà chung chăn chung gối gần hai mươi năm, bà quá nhiều bí mật của ông, một như , một khi ở phía đối lập với ông, thật đáng sợ!

Tĩnh nhị gia vẫy tay hiệu cho đám hạ nhân rời , một bước đến mặt Triệu thị, thở dài : "Trong mắt ngươi, là một kẻ vô tình vô nghĩa đến ? Ta với lão phu nhân , đêm nay sẽ đưa ngươi cùng."

Triệu thị ngớ , theo phản xạ hỏi: "Sao đưa cùng?"

"Ta đưa ngươi , ngươi thể ? Chúng kết tóc se tơ hơn hai mươi năm, tình nghĩa thể dứt chỉ bằng một tờ hưu thư?"

Tĩnh nhị gia ngừng một chút, tiếp: "Sau miếng ăn nào, ngươi cũng phần, sẽ nuôi ngươi cả đời!"

Vẻ bướng bỉnh của Triệu thị còn giữ nổi nữa, bà ôm chầm lấy chồng nức nở.

"Tĩnh Thất Thiếu gia, đại tiểu thư, nhị tiểu thư, tam tiểu thư!"

Lý ma ma lau mồ hôi, : "Tĩnh nhị lão gia đang thu xếp đồ đạc, là sẽ ngay trong đêm nay."

"Nhị thẩm thì ?" Tĩnh Bảo hỏi.

"Cùng theo!" Lý ma ma bước lên một bước, hạ thấp giọng : "Nhị phu nhân định treo cổ tự vẫn, đó Tĩnh nhị lão gia sẽ nuôi bà cả đời, nên mới thôi loạn nữa."

Tĩnh Nhược Tố nhạt : "Một trò cho ba đứa con trai xem, một trò cho chồng xem, đúng là giỏi diễn kịch!"

Tĩnh Bảo hỏi: "Cuối cùng chồng của họ Chu xử lý thế nào?"

Vừa nhắc đến , Lý ma ma tức đến phát run, mắng: "Tên vô lầm lạc tâm trí, năng bậy bạ, c.h.ế.t cũng là đáng đời!"

"C.h.ế.t ?"

"C.h.ế.t , của Tĩnh nhị lão gia đ.á.n.h c.h.ế.t ngay tại chỗ!"

Tĩnh Bảo nhíu mày: "Con cháu nhà đến gây rối ?"

"Gây rối? Phải gan hùm mật gấu mới dám! Nghe thất bại, bọn họ còn dám nhận xác, vội vàng trốn chạy."

Lý ma ma nhổ một tiếng, kể tiếp chuyện nhà họ Đỗ đến phiền lão phu nhân để đòi tiền.

"Đáng đời!" Tĩnh Nhược Khê vỗ tay khen ngợi.

Tĩnh Bảo thong thả : "Lý ma ma, bà cứ để nhà họ Đỗ đến gặp mà lý luận."

"A Bảo?"

Tĩnh Nhược Tụ ngạc nhiên hỏi: "Việc liên quan gì đến ?"

Tĩnh Bảo dùng súc miệng trả lời: "Không liên quan đến , nhưng liên quan đến Tĩnh Thất. Giờ là gia chủ mới nhậm chức, ba ngọn lửa đầu tiên để thấy rằng dù còn trẻ, nhưng khí độ nhỏ."

“A Bảo đúng!" Tĩnh Nhược Tố suy nghĩ gật đầu: "Nhà họ Tĩnh chia nhánh, việc vốn nên để xử lý, cũng là cơ hội để dùng nhà họ Đỗ lập uy."

Lý ma ma thấy đại tiểu thư lên tiếng, bèn nhanh chóng lo liệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-145-ngay-dua-tang.html.]

Một giờ , nhà họ Đỗ nhận năm ngàn lượng bạc hài lòng về.

Đêm khuya.

Ba chiếc xe ngựa lặng lẽ rời khỏi Tĩnh phủ, đến đầu ngõ, phu xe ghìm cương .

Giữa con đường lát đá xanh, một đó, áo trắng đơn sơ, là Tĩnh Thất.

Tĩnh nhị lão gia chỉnh biểu cảm của khi gặp , nhưng kẻ thù gặp mắt đỏ ngầu, dù hàm dưỡng đến , mặt ông vẫn lộ vẻ âm hiểm.

Tĩnh Bảo tiến lên, cung kính cúi chào.

"Cháu tiễn nhị thúc và nhị thẩm một đoạn."

Tĩnh nhị lão gia tức đến nghẹn cả họng: "Nói lắm, chẳng chỉ xem mất mặt ?"

"Chuyện của nhị thúc hôm nay từ đường, chẳng lẽ xem đủ?"

Tĩnh Bảo chắp tay lưng, : "Ta chỉ khuyên nhị thúc hãy sống cho đàng hoàng. Dù trục xuất khỏi Tĩnh phủ, nhưng thúc vẫn mang họ Tĩnh, lời và hành động đều đại diện cho thể diện của gia tộc, tuyệt đối mặt họ Tĩnh nữa!"

"Ngươi..."

Tĩnh Bảo lấy vài tờ ngân phiếu từ trong áo: "Số bạc , nhị thúc nhận lấy, dù giàu sang nghèo khó, đây cũng là chút tấm lòng của cháu."

"Ngươi lòng, nhận !" Tĩnh nhị lão gia nhận ngân phiếu xé tan nát, đó ném thẳng mặt Tĩnh Bảo, nghiến răng : "Sông lúc khúc, Tĩnh Bảo, chúng cứ đợi mà xem!"

Tĩnh Bảo đổi sắc mặt, khom lưng lùi về phía lề đường, tiễn xe ngựa xa.

"Gia, lão nhị thật điều!" A Nghiễn đống ngân phiếu xé vụn đất, bực tức .

Tĩnh Bảo mỉm : "Không , dù gì cũng để ông xem!"

"Vậy gia để..."

"Để tộc trưởng và bộ Tĩnh tộc xem."

Tĩnh Bảo híp mắt , đây là ngọn lửa thứ hai trong ba ngọn lửa đầu tiên khi mới nhậm chức.

Sáng hôm .

Chuyện truyền đến tai lão thái gia và Hồng lão phu nhân. Lão thái gia thở dài với mấy con trai đến thỉnh an: "Xem nhầm, đứa trẻ rộng lượng lắm!"

Hồng lão phu nhân thì phun hết t.h.u.ố.c uống , đ.ấ.m xuống giường mà tức giận: "Đồ tiểu súc sinh, rõ ràng nó cố tình mà!"

Hạ nhân trong Tĩnh phủ chuyện xong, ai nấy hẹn mà đều rùng .

Tĩnh Thất mới mười lăm tuổi, nhưng việc kín kẽ, thảo nào thể bái môn hạ của Cố Trường Bình, tương lai tiền đồ vô hạn!

Sau việc gì Tĩnh Thất giao, cố mà cho thật .

*

Tang sự nhờ tộc và bạn bè cùng hỗ trợ, việc đều theo quy củ, gì xáo trộn.

Ba ngày trôi qua, Tĩnh đại lão gia đưa nghĩa trang.

Giờ lành đến, bốn mươi tám áo xanh nâng linh cữu, phía là bảng hiệu ghi rõ: "Linh cữu của đại lão gia Tĩnh Bình Chi xuất phát."

Tĩnh Bảo dẫn đầu đội tang, vẻ mặt bi ai;

Phía Tĩnh Bảo là ba vị con rể, mỗi tay cầm vật phẩm, khăn tang quấn đầu;

Tiếp theo là nhị phòng, tam phòng, từ phòng;

Hàng trăm nhà sư mặc áo cà sa, tay cầm chuỗi hạt, miệng niệm kinh Phật... Cảnh đưa tang lớn của Tĩnh phủ rầm rộ về ngoại thành.

Mộ phần của nhà họ Tĩnh cách thành mười dặm, cả lẫn về mất trọn một ngày.

Việc xong xuôi, Tĩnh phủ mở tiệc bốn mươi bàn, đàn hát rộn ràng.

Tĩnh Bảo với vai trò gia chủ, mặc đồ tang, đến từng bàn mời rượu cảm tạ khách khứa, hai vị thúc thúc bước theo sát lưng.

Những khách chuyện đều thắc mắc cả ngày thấy bóng dáng Tĩnh nhị lão gia, khi ngóng mới lập tức đổi sắc mặt.

 

Loading...