Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 147: Bốn Người Đồng Hành
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:02
Lượt xem: 204
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo tiếng mưa lớn ngoài cửa sổ tỉnh giấc. nàng yên lặng lắng tiếng mưa một lúc, hỏi A Man giờ nào. A Man đáp vẫn còn sớm, bảo nàng ngủ thêm chút nữa.
Tĩnh Bảo theo thói quen đưa tay lấy quyển sách bên cạnh gối, mở định thì chợt nhớ kỳ thi mùa thu năm nay, nàng thể tham gia nữa. Nghĩ đến điều đó, một nỗi buồn khó nhận len lỏi trong đôi mắt nàng.
Lỡ thêm một năm nữa, thể e là thể giấu lâu. Phải đây?
lúc , giọng A Nghiễn vang lên ngoài cửa: "Gia, bên Dương Châu phủ tin ."
"Cho ca ngươi chuyện."
A Man gọi . A Nghiễn xa xa, cúi giọng : "Bên Tào Bang báo rằng kiểm tra kỹ bộ con đường phía Nam nhưng tìm manh mối gì. Bạc cũng trả , bảo Thất gia tìm tài giỏi khác."
Tĩnh Bảo cầm lấy ngân phiếu, chỉ cảm thấy da gà nổi lên từng mảng. Không phía Nam tay, điều nghĩa là cái c.h.ế.t của cha t.a.i n.ạ.n mà do con cố ý, kẻ thuê ngoài để g.i.ế.c cha nàng.
Là từ phía Hồng lão phu nhân? Hay là đối thủ cạnh tranh trong ăn?
“Ngươi đào hát đó tìm thấy ?" nàng hỏi.
"Bẩm gia, tìm thấy, hỏi qua hàng xóm xung quanh, ai cũng thấy."
"Thật là lạ!" Cha mất tích, đào hát đó cũng bặt vô âm tín?
Tĩnh Bảo nhíu mày chặt hơn. Nàng một suy đoán táo bạo: chẳng lẽ đào hát đó dẫn cha đến Dương Châu, khi thấy cha gặp chuyện may thì sợ tội mà bỏ trốn?
Tĩnh Bảo điềm tĩnh : "A Nghiễn, chúng nghĩ cách tìm phụ nữ đó."
A Nghiễn gật đầu đồng ý: "Còn một việc nữa, cũng điều tra rõ ràng."
Tĩnh Bảo giật : "Có chuyện của ?"
"Tiên sinh đến phủ Lâm An là để tìm bốn Cao Triều, Từ Thanh Sơn, Tiền Tam Nhất, và Uông Tần Sinh."
"Sao cơ?" Tĩnh Bảo kêu lên kinh ngạc: “Bọn họ… bọn họ cũng đến phủ Lâm An?"
"Gia, đúng !"
"Bọn họ đến Lâm An gì?"
"Nói là đến phía Nam để khám phá phong thổ, trốn khỏi nhà và cả Quốc Tử Giám." A Nghiễn ngước chủ nhân một cái: “Ta nghĩ rằng lẽ bọn họ đến vì gia."
Vì nàng mà đến?
Trái tim Tĩnh Bảo ấm áp lên, nàng vội : "Thế họ giờ đang ở ?"
...
Họ ở ư? Chuyện kể thì dài!
Sau khi lén rời khỏi kinh thành, bốn lập tức lao thẳng về phương Nam. Dựa võ nghệ cao cường của Từ Thanh Sơn, chẳng ai trong nhóm mang theo vệ sĩ, ngay cả hầu cũng . Họ chỉ đem theo một đống bạc lớn.
Theo lời của Cao mỹ nhân: "Trên đời còn việc gì mà bạc giải quyết ?"
Bốn rằng Tĩnh Bảo đó Dương Châu, cứ nghĩ nàng về thẳng Lâm An. Trên đường đến Lâm An qua phủ Kim Lăng, quê hương của Uông Tần Sinh.
Mười dặm Tần Hoài, mộng xuân khơi gợi, ánh trăng sáu triều, hội tụ tại Kim Lăng.
Cả bốn quyết định ghé qua phủ Kim Lăng để chơi đùa một chút.
Khi họ đến phủ Kim Lăng, nhà họ Uông nhận tin, vội vàng đón tiếp, dâng lên đủ món ngon, thứ , chẳng dám trách tội Uông Tần Sinh trốn học.
Có nhà họ Uông che chở, bốn vị công tử chơi bời thỏa thích, ăn uống thoải mái.
Hai ngày , họ đến các phủ Thường Châu, Vô Tích, Tô Châu… việc đều bình an vô sự.
Rời khỏi phủ Tô Châu, bốn tính toán thời gian quyết định thẳng đến Lâm An. Cũng vì thế, nhà họ Uông chỉ đưa họ đến huyện Bình Vọng rút lui.
Từ Bình Vọng đến phủ Lâm An chỉ bảy trăm dặm, cưỡi ngựa nhanh thì đến hai ngày.
Cao Triều và ba phủ Lâm An lập tức tin Tĩnh phủ đang tổ chức tang lễ, thế là họ quyết định ở Lâm An chơi đùa một phen, đợi khi tang lễ xong mới đến tìm Tĩnh Thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-147-bon-nguoi-dong-hanh.html.]
Họ chọn một khách điếm bên hồ Tây, ăn ở Lầu Ngoại Lâu, thăm tháp Lôi Phong, buổi tối thì thuê thuyền dạo hồ Tây.
Vui kể xiết!
Thuyền công thấy bốn trai trẻ, khôi ngô tuấn tú, hào phóng lập tức buột miệng hỏi: "Các công tử đến chốn phong lưu phú quý ?"
Cao mỹ nhân , trong lòng khinh thường: bọn là từ nơi phong lưu phú quý nhất đời đến, thứ gì từng thấy?
"Hòn đảo đó gọi là đảo Mỹ Nhân, bảo đảm các công tử một là cả đời quên !"
Ồ, đảo Mỹ Nhân !
Cao Triều hứng thú ngay lập tức, nháy mắt hiệu cho ba còn .
Đi thôi, xem thử thế nào, xem những mỹ nhân đảo Mỹ Nhân cỡ nào!
Vừa lên đảo, cả bốn đều choáng váng.
Trên đảo một con phố, cửa treo đầy đèn lồng đỏ, cửa đón khách là những thiếu niên tuổi mười ba mười bốn.
Những học theo dáng vẻ nữ nhân trong khuê phòng, vấn tóc cài hoa, kẻ mày tô mắt, còn yêu kiều hơn cả nữ nhân ba phần.
Có giả dạng nho sinh, thoang thoảng hương dầu mực;
Đáng ngạc nhiên nhất là một kẻ dáng vóc to lớn vạm vỡ, mạnh mẽ uy phong, hóa trang như tướng quân sắp trận.
Bốn từ nhỏ quản chặt trong phủ, từng thấy qua cảnh tượng hoa lệ như . Đừng Cao mỹ nhân thấy mới lạ, ngay cả Uông Tần Sinh nhát gan như chuột cũng dời bước nổi.
Nói cũng trùng hợp.
Hôm nay viện khấu trung tâm đảo, một hoa khôi đang bán đêm đầu tiên của .
Hoa khôi là một thiếu niên mười bảy tuổi, dung mạo đến khó tả, cử chỉ tao nhã, toát ánh sáng ấm áp như ngọc thạch.
Rõ ràng là một kỹ nam, nhưng ánh mắt thanh cao như đóa hoa tuyết núi, trắng tinh tì vết, đến nỗi Cao mỹ nhân còn thấy tự ti hổ.
Nguy hiểm hơn là, trông giống Tĩnh Bảo khi từ góc nghiêng.
Lúc , chỉ Cao mỹ nhân phát cuồng, mà cả Từ Thanh Sơn cũng điên theo!
Cao mỹ nhân phát cuồng vì nỡ để một như ngọc vô khuyết những kẻ phàm phu tục tử đài ô uế;
Từ Thanh Sơn thì trong đầu là Tĩnh Bảo, đừng là giống nàng , ngay cả ch.ó giống nàng , cũng kéo về mà ngắm.
Hai , bèn cùng nảy ý định: Bao trọn đêm đầu tiên của .
Giá khởi điểm của hoa khôi là tính theo đơn vị ngàn lượng.
Người giá một ngàn lượng, kẻ lập tức giá hai ngàn lượng, chỉ trong vài , giá lên đến hai vạn lượng.
Cao mỹ nhân ngoài chỉ mang theo hai vạn lượng, dọc đường tiêu tốn ít.
Bạc đủ, bèn lấy gan vốn, dù cũng là con của Trưởng Công chúa, vay bạc là việc khó khăn.
Hắn nhất thời nóng đầu, hét con trời là năm vạn lượng, cuối cùng cũng ôm mỹ nhân về.
Đến khi động phòng, đối mặt với một xinh như , Cao mỹ nhân chột , bèn gọi thêm ba giúp tăng khí thế.
Thế là bốn tên ngốc cùng mỹ nhân thắp đèn trò chuyện suốt cả đêm. Đến sáng hôm tính tiền, Cao mỹ nhân móc nổi lấy một xu, bèn lôi phận hoàng thất của .
Ai ngờ đảo chủ chỉ nhận bạc chứ nhận phận. Đừng là con của Trưởng công chúa, dù Trưởng công chúa đích tới mà bạc thì cũng giữ như thường.
Hơn nữa, con trai Trưởng công chúa chẳng ở yên trong kinh, chạy tận phương Nam tìm kỹ nữ, thì ai mà tin cho !
Thấy tình hình , bốn bèn bỏ chạy. xung quanh là hồ nước, thì còn chạy ?
Dù Từ Thanh Sơn võ công cao cường, đ.á.n.h mười thì , nhưng đ.á.n.h cả trăm cũng mệt. Cuối cùng cả bốn đều trói như đòn bánh tét, đập cho một trận nhốt .