Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 150: Đau răng ghê
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:05
Lượt xem: 245
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lan Tâm liếc đồng bọn, thấy ai cũng khẽ gật đầu, bèn : “Lan Tâm gọi ngay đây.”
Lúc rời , còn quên tiện tay lấy luôn tờ ngân phiếu bàn.
Những vị khách đến từ Kinh thành đúng là ngốc, chỉ đổi rót rượu mà tốn đến từng đó bạc, thật là hời cho bọn họ.
Khi khỏi, Cố Trường Bình bỗng nhiên ho mạnh một tiếng, Cố Dịch phía lập tức chắp tay: “Thưa gia, cần vệ sinh.”
Đó là tín hiệu báo rằng thăm dò tình hình.
A Nghiễn nhớ đến lời dặn của gia đường , bèn : “Ta cũng cần !”
Cố Dịch liếc một cái, trong bụng nghĩ tay chân cũng khá nhanh nhẹn, thể cùng.
Thế là Cố Dịch cáu kỉnh : “Lạ thật, ngươi cũng bắt chước, ngay cả tiểu cũng cùng cho vui ?”
A Nghiễn lanh lợi trả lời: “Nói nhiều gì, ?”
Cố Dịch: “Đi!”
Hai rời lâu thì từ bên ngoài vang lên tiếng , cửa phòng kẽo kẹt mở .
Tĩnh Bảo ngẩng đầu lên, như ai đó giáng cho một cú, mắt nàng tròn xoe suýt rơi xuống đất.
Người đàn ông đầu khuôn mặt ngọc ngà, mái tóc đen bóng, đôi mắt dài xếch, nụ nơi mắt mở hết khiến mê mẩn, là Cao mỹ nhân.
Cao mỹ nhân cũng khựng , ánh mắt nhanh chóng quét qua một lượt căn phòng, như cánh bướm vui vẻ bay vút đến bên cạnh Cố Trường Bình, dịu dàng gọi một tiếng: “Gia, nhớ gia c.h.ế.t!”
“Tránh xa , kiểm tra hàng , tên gì?” Cố Trường Bình nghiêm mặt.
Cao mỹ nhân xoay một vòng tại chỗ, yên, ưỡn ngực, ném ánh mắt quyến rũ : “Ta tên là Cao Cao, chữ ‘Cao’ trong ‘cao hơn khác một bậc’, mới lên đảo. Đảo chủ với sắc của , chắc vài hôm nữa sẽ chọn hoa khôi gì đó, mới thể hầu hạ khách, hôm nay gia đúng là gặp vận đào hoa!”
Chỉ trong một câu ngắn ngủi tiết lộ ba thông tin.
Họ đảo chủ chặn .
Không chịu nhiều đau đớn, danh tiết vẫn còn!
Nhanh cứu chúng ngoài, vài ngày nữa thì chắc .
là cầm quyền Cẩm Y Vệ, ám hiệu cũng khéo thật!
Cố Trường Bình giả vờ hài lòng, hừ một tiếng, hất cằm về phía ba : “Họ tên gì?"
Cao Triều như con bướm, bay đến kéo một đàn ông cao lớn, vạm vỡ: “Hắn tên là Sơn Sơn, nghề cùng , sở trường của là..."
Cao Triều kéo dài giọng, đẩy Từ Thanh Sơn xuống ghế bên cạnh Tĩnh Bảo: “Hát tiểu khúc!"
Lúc , sự kinh ngạc trong lòng Tĩnh Bảo thể dùng lời mà diễn tả.
Sơn Sơn?
Răng nàng đau quá!
Tĩnh Bảo , Từ Thanh Sơn cũng đang thấy răng nhức kém, trong lòng thầm mắng Cao mỹ nhân: "Ngươi mới giỏi hát tiểu khúc, cả nhà ngươi đều giỏi hát tiểu khúc!"
Từ Thanh Sơn đó như cây gỗ, liếc mắt thấy Cố Trường Bình chằm chằm, lập tức hiểu , cầm ly rượu lên, hừ hừ với Tĩnh Bảo: "Tiểu gia, bậy đó, chỉ rót rượu."
Tĩnh Bảo: "..."
Lúc , Cố Trường Bình chỉ tay một cái: "Các ngươi cũng xuống !"
Tĩnh Bảo mới phát hiện phía hai lạ mặt, sợ nghi ngờ, đành để họ xuống.
Hai hai bên Cố Chính Nam, ân cần rót rượu, gắp đồ ăn cho .
"Rượu , bốn vị gia định uống đây?"
Cao Triều mềm mỏng tựa Cố Trường Bình, cầm một quả vải tươi bóc sạch đưa đến miệng : “Gia, tươi mới lắm, thử một miếng !"
Tĩnh Bảo hít sâu một , khỏi kinh ngạc khả năng nghiệp vụ thành thạo của vị tổ tông .
"Gia ăn thứ !"
Cố Trường Bình ném quả vải bát của Tĩnh Bảo: “Gia thích ăn cua, bọn họ cũng thích ăn."
Cao Triều cái thứ vỏ cứng , lén liếc Từ Thanh Sơn một cái, cả hai đồng thời giật nhẹ khóe mắt.
Tiên sinh đúng là đang phạt bọn họ mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-150-dau-rang-ghe.html.]
Phạt ! là đáng phạt!
Từ Thanh Sơn nghĩ đến những chuyện xảy mấy ngày nay, lòng thở dài, cầm một con cua hấp đỏ rực, rắc rắc bẻ một chân.
Tĩnh Bảo cảm thấy bẻ chân cua, mà là đang bẻ cổ , trong lòng nghĩ: Các ngươi gây họa, còn dám giận đến cứu ?
"Ta ăn gạch cua, chỉ ăn thịt chân, ngươi bóc nguyên miếng cho ăn, ăn tiểu khúc mới thú."
Từ Thanh Sơn trừng mắt Tĩnh Bảo vài , trong lòng mắng: "Ngươi lương tâm , ông đây vì ai mới rơi cảnh hả?"
Nhìn kìa, còn vui nữa!
Tĩnh Bảo tức giận : "Thôi , cũng ăn cái của nợ cua nữa, bóc con tôm ."
Tĩnh Bảo sợ lắm!
Nàng tính Từ Thanh Sơn, thà c.h.ế.t còn hơn sống quỳ.
Bị ép rót rượu đủ mất mặt , nếu quyết tâm liều, hỏng đại kế của thì ?
Từ Thanh Sơn như đang giận dỗi, cầm kéo cắt hai bên chân cua, dùng móc bạc nhỏ lấy thịt , đưa đến mặt Tĩnh Bảo.
Đưa cũng chẳng tử tế, ném bát Tĩnh Bảo, mặt hầm hầm như bò uống nước mà ép.
Tĩnh Bảo nào dám ăn thịt cua bóc, vội đặt bát bên cạnh Cố Trường Bình, hùa: "Tiên sinh, ăn !"
Từ Thanh Sơn tức đến nổ phổi, mặt đỏ gay!
"Thịt cua bóc vất vả, ngươi đem nịnh hót Cố Trường Bình, ngươi, ngươi, ngươi còn là ?"
Tĩnh Bảo hừ một tiếng: "Liên quan gì đến ngươi?"
Hai trong phòng cãi vã như , rằng chính sự bực tức giúp họ thoát hiểm.
Trong mật thất, Đoạn Cửu Lương rời mắt khỏi lỗ hổng tường, : "Chắc đến cứu bọn họ ."
"Chủ tử, ngài chắc chứ?"
Đoạn Cửu Lương mỉm .
Trong bốn bắt, tên to con là kẻ cứng đầu nhất, chịu khuất phục.
Nếu dùng tính mạng ba còn để đe dọa, dù c.ắ.n răng tự tử cũng chịu nhục mà kẻ hầu.
Hôm nay là đầu tiên tiếp khách.
Nhìn kìa!
Bực tức, cam lòng, chỗ nào cũng đối đầu... Nếu đến là để cứu , sẽ ?
"Tiếp xong rượu, nhóm khác đến phục vụ, hai tên đều là tuyệt sắc, mười vạn lượng tuyệt đối nhả ."
"Dạ!"
"Vậy còn hai thằng nhóc thế nào?"
"Chủ tử yên tâm, ngoan lắm!"
...
Tiền Tam Nhất, Uông Tần Sinh nào dám ngoan!
Lúc , bọn họ như hai khúc gỗ yên cửa nhà xí, tay cầm khay, khay đặt khăn mặt, xà bông và trầm hương.
Một vị khách béo phệ bước , cầm khăn lau tay, vứt khăn xuống đồng thời ném một lạng bạc vụn.
Mắt Tiền Tam Nhất sáng lên, đợi vị xa, một cái khăn sạch từ giỏ , : “Theo đà , một đêm kiếm mười lượng, một tháng là ba trăm lượng, một năm thì..."
Uông Tần Sinh xong, âm thầm rơi lệ.
"Lúc mà còn nghĩ đến bạc, nghĩ cách chạy trốn !"
", đúng, đúng là con nó gặp ma !"
Sao mà nghĩ đến bạc nghĩ đến đồ ăn thế?
Uông Tần Sinh đầu Tiền Tam Nhất, thấy há hốc miệng, thật sự vẻ như gặp ma.