Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 161: Một năm sau
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:16
Lượt xem: 231
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một năm .
Vào giờ Dần hai khắc, mấy chiếc xe ngựa lặng lẽ chạy quan đạo.
"Gia, kỳ thi mùa thu mấy vòng ?"
"Ngày mùng chín, mười hai và mười lăm tháng Tám, mỗi ngày thi một vòng. Ngày mùng chín thi Tứ thư Ngũ kinh; ngày mười hai thi Cửu đạo, bao gồm một bài luận, năm bài phán, và mỗi môn chiếu, cáo, biểu một bài; ngày mười lăm thì thi Kinh sử và Thời vụ sách luận với năm đề!"
"Ôi trời ơi, hết đạo đến đạo , đầu óc nô tì rối hết cả lên. Gia, ăn uống vệ sinh đều ở trong cái phòng nhỏ đó ?"
"Đó gọi là 'hiệu phòng', hiệu quân sẽ phong tỏa cửa trong và ngoài, cả tám ngày , nên ăn uống vệ sinh đều ở trong đó."
"Gia chịu nổi ?"
"Chỉ cần ngươi đừng bày đặt bói toán lung tung cho , thì chịu nổi."
"Gia, như thế , giờ nô tì xem quẻ tiến bộ lắm ."
"Bói mười quẻ, đúng nửa quẻ, mà nửa đó còn là đoán mò… Ừ, quả nhiên là tiến bộ lớn!"
"Huhu… Gia, chắc hẳn ngài để ý đến con yêu tinh Xuân Hoa , nên mới bắt đầu ghét bỏ nô tì chứ gì. Huhu, con yêu tinh đó gì , chẳng qua n.g.ự.c to hơn một chút, m.ô.n.g cong hơn một chút, eo thon hơn một chút …"
Rèm xe mở, đầu của A Nghiễn thò , ngắt lời màn than thở giả vờ của em gái : “Gia, phía một cỗ xe ngựa, là của Cố phủ."
Tim Tĩnh Bảo đập thình thịch: “Phủ… phủ nào cơ?"
"Cố phủ!"
Cố phủ chỉ một chủ nhân, trong xe chỉ thể là vị .
Gió thu se lạnh nhưng lưng Tĩnh Bảo đổ mồ hôi nóng.
Nàng nhảy xuống xe, chân chạy như gió, chạy tính xem câu đầu tiên nên thế nào.
"Thưa , lâu gặp, vẫn khỏe chứ?"
Thiếu cảm xúc, đủ nồng nhiệt.
"Tiên sinh ơi, lâu lắm gặp, nhớ c.h.ế.t mất!"
Giả tạo, khoa trương, thật lòng!
"Thưa , lâu gặp, khỏe ?"
Giống như chào hỏi lớn tuổi, mà còn trẻ mà!
Tĩnh Bảo đang mải suy nghĩ thì bỗng rèm xe vén lên, Cố Trường Bình trong bộ áo dài đen khoanh chân trong xe, chút biểu cảm.
Đôi mắt là mắt phượng, đuôi mắt dài, mí mỏng, đồng tử đen láy.
"Tĩnh Văn Nhược!"
"T… t… !"
Tĩnh Bảo há hốc miệng, quên mất gì.
Sao mặc đồ đen?
Mà mặc đồ đen thật!
Ánh mắt … … căng thẳng quá!
Cố Trường Bình như sét đánh, trong lòng run rẩy, cảm giác như thể thở nổi.
Chân mày vẽ mà xanh, môi tô mà đỏ, đôi mắt giờ như pháo hoa rực rỡ, đẽ mê .
Một năm trời, lớn lên như thế !
Cố Trường Bình hít sâu một , với dáng vẻ thế , mà ứng phó nổi kỳ thi mùa thu còn năm ngày nữa?
Hắn thả tay, rèm xe rơi xuống.
"Xuất phát!" Hắn lạnh lùng .
"Tiên sinh ơi, ơi, …"
Tĩnh Bảo như bừng Tĩnh khỏi giấc mơ, đuổi theo vài bước, ăn cả bụi đường.
Chuyện gì thế ?
Đã một năm , vẫn còn giận ?
Hai má Tĩnh Bảo căng cứng, một lúc , bàn tay sắp bấu lòng bàn tay dần thả lỏng.
Một đàn ông lớn như , nhỏ mọn đến thế?
"Thất gia, đó là đường khỏi thành, chắc Cố đại nhân việc gấp!" A Nghiễn thực sự đành lòng chủ nhân của trông thẫn thờ như .
Tĩnh Bảo ngẩn một lúc, chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng.
Câu đúng thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-161-mot-nam-sau.html.]
Tiên sinh mà chính xác khi nào trở về để chờ nửa đường chứ?
Tiên sinh về lúc nào mà!
…
Bên trong xe ngựa.
Cố Trường Bình cầm chén , trầm tư suy nghĩ.
Ở góc xe, Tề Lâm len lén ngước mắt sắc mặt của chủ nhân, thật lấy hết can đảm mà hét lên: "Gia ơi, thầy trò mà yêu là đạo đức !"
là thế, thừa nhận rằng thằng nhóc đó gương mặt thanh tú, hơn cả phụ nữ, nhưng…
Cũng đến mức khiến gia đợi nửa đêm thế chứ!
Không tự khổ ?
"Tề Lâm, còn mấy ngày nữa là đến kỳ thi mùa thu. Đây là đầu tiên Tân Đế mở ân khoa, chiêu mộ nhân tài khắp thiên hạ. Ý của Tân Đế là nghiêm chỉnh phòng ngừa gian lận trong kỳ thi, cấm hối lộ giám khảo."
Tề Lâm hiểu gia là ý gì, đành chờ đợi lời tiếp theo.
"Ngươi xem, thật sự thể tìm chút cơ hội nào ?"
Lúc , Tề Lâm thể diễn tả sự kinh ngạc trong lòng bằng lời.
Gia ơi, ngài là Tế tửu đại nhân của Quốc Tử Giám, mà … gian lận ?
Không đúng, gia từ đến nay như , giúp ai mà gian lận?
lúc đó, gia lạnh nhạt tiếp: "Kỳ thi mùa thu năm nay do Tuyên Bình Hầu đảm trách, ông là cữu cữu của …"
Trời ơi! Lại là vì tên ẻo lả đó!
Tề Lâm mà nước mắt.
*
Giờ Dần, ba khắc, cổng thành mở rộng, xe ngựa thẳng tiến đến Tĩnh phủ.
Trước cổng Tĩnh phủ, Tĩnh Nhược Khê và Cao Chính Nam chờ từ sớm.
Đầu năm nay, Cao lão gia giao việc kinh doanh ở kinh thành cho Cao Chính Nam, nên mang theo vợ con cùng kinh.
Gốc rễ nhà họ Cao ở phương Nam, nhà cửa ở kinh thành, nên theo đề nghị của Tĩnh Bảo, vợ chồng họ tạm ở nhờ trong Tĩnh phủ.
Tĩnh Từ phủ khi Tĩnh nhị lão gia trục xuất khỏi gia tộc thì trở nên vắng vẻ. Tĩnh Nhược Khê là gọn gàng và chu đáo, chỉ mất nửa năm sắp xếp thứ trong phủ ngăn nắp đó.
"Nhìn kìa, họ đến !"
Cao Chính Nam đưa tay chỉ, ánh mắt Tĩnh Nhược Khê sáng rực, vội vàng bước tới đón.
Tĩnh Bảo nhảy xuống xe ngựa, né tránh cái ôm "sống c.h.ế.t buông" của Tĩnh Nhược Khê, cúi chào từ xa với Cao Chính Nam.
Hăn lớn tướng mà cứ ba chị gái ôm ấp thế thì thật chẳng thể thống gì.
"Chào tỷ phu!"
Cao Chính Nam đáp lễ: “A Bảo, đường vất vả !"
Tĩnh Bảo chỉ tay về phía bước xuống từ xe ngựa phía : “Đây là Ngũ tỷ của , Tĩnh Nhược Mi!"
"Nhược Mi chào tam tỷ phu!"
Một giọng thiếu nữ trong trẻo vang lên: “Làm phiền tam tỷ phu ."
"Ngũ cô nương khách sáo quá!"
Cao Chính Nam định mỉm , nhưng khóe môi châm chọc của vợ khiến nụ tắt đôi chút.
Ba tiểu thư đích xuất của đại phòng và hai cô nương thứ xuất cùng sinh, mối quan hệ tất nhiên rõ ràng tách biệt.
Tứ cô nương hai tháng tổ mẫu chủ, hứa gả cho một gia đình ở phủ Lâm An, sẽ thành hôn tháng ba năm .
Ngũ cô nương Tĩnh Nhược Mi Đại tỷ Tĩnh Nhược Tố mối, hứa gả cho con trai thứ của Mã Ngực Y Thái y viện là Mã Thừa Dược.
Nhà họ Mã yêu cầu gặp mặt Ngũ cô nương khi quyết định, đúng lúc Tĩnh Bảo kinh dự khoa cử nên nàng cùng luôn.
Tĩnh Nhược Khê hiệu cho quản gia, quản gia lập tức : “Ngũ cô nương, để đưa nàng về nghỉ ngơi trong viện ."
"Xin phiền!"
Khi xa , Tĩnh Nhược Khê mới kéo Tĩnh Bảo gần mật trò chuyện, còn Cao Chính Nam theo hai chị em gần xa.
Như cảm nhận gì đó, đầu , thấy Tĩnh Nhược Mi đang kiễng chân về phía họ, đôi mắt long lanh xoay chuyển.
Khi ánh mắt chạm , Tĩnh Nhược Mi vội lảng tránh.
Cao Chính Nam cau mày, ánh mắt Ngũ cô nương thẳng thớm, e là một an phận.