Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 164: Đi dâng hương

Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:19
Lượt xem: 204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chớp mắt đến ngày kỳ thi mùa thu.

Đêm qua đổ một trận mưa, sáng sớm thời tiết se lạnh, Tĩnh Bảo chạy bộ xong, thở hổn hển về phòng tắm rửa.

Vừa đồ xong, A Man báo: “Đại tiểu thư và đại thiếu gia tới .”

Hai vợ chồng đến là để cổ vũ, tiếp thêm tinh thần cho Tĩnh Bảo.

Ngô Thành Cương móc một tờ giấy vàng từ trong n.g.ự.c áo : “Ta và tỷ tỷ đến Tây Sơn thỉnh, cao tăng khai quang, linh nghiệm lắm.”

Cao Chính Nam ha hả: “Nhược Khê cũng xin bùa nữa, , hai tỷ hai hẹn ?”

Tĩnh Nhược Tố với phu: “Ngươi hiểu , nó xin của nó, xin của , hai phần gia trì, A Bảo nhà nhất định thi đậu!”

đúng đúng!” Tĩnh Nhược Khê lấy bùa , nhét tay Tĩnh Bảo: “Đến phòng thi thì cứ quang minh chính đại mà đặt , một cái bên trái, một cái bên .”

Tĩnh Bảo đưa tay ôm trán thở dài: đám bùa để bảo vệ nàng, mà là đặt thần giữ cửa trấn giữ phòng thi đấy chứ!

Tĩnh Nhược Tố hỏi: “A Man, chuẩn mấy bộ đồ cho Thất gia ?”

A Man đáp: “Bẩm đại tiểu thư, tám ngày, nô tỳ chuẩn tám bộ, mỗi ngày một bộ.”

“Còn chuẩn thêm hai bộ đồ ngủ ban đêm nữa, chọn loại tơ tằm nhất, mặc thoải mái, ngủ cũng ngon hơn.”

“Thôi thôi thôi!” Tĩnh Bảo vội vàng khoát tay: “Đại tỷ, cần câu nệ thế , cứ mặc nguyên mà ngủ cũng . Thau rửa mặt cũng khỏi cần mang theo, dùng nước vốc sơ qua là .”

“Còn chậu rửa chân thì , ít nhất cũng đun ít nước nóng rửa chân chứ!” Tĩnh Nhược Tố hỏi.

“Đệ suốt ngày ru rú trong phòng thi, đến đất còn chẳng giẫm, rửa chân gì? Không mang, mang!”

Tĩnh Nhược Tố và Tĩnh Nhược Khê xong, sắc mặt đầy vẻ chán chường.

Khó trách đời bảo thư sinh nghèo hèn, cái bộ dạng luộm thuộm thế , chẳng chính là nghèo hèn đấy !

“Chậu rửa mặt, chậu rửa chân đều mang theo!” Cao Chính Nam tiếp lời: “Ban đêm ngâm chân nước nóng, ngủ mới ngon .”

đúng đúng, tám ngày lì một chỗ, m.á.u chi lưu thông, ngâm chân bằng nước nóng còn giúp hoạt huyết!” Ngô Thành Cương chen .

Tĩnh Bảo đấu nổi với mấy họ, đành thỏa hiệp: “Mang, mang, mang hết! Tiện thể mang theo mấy nén hương an thần cho luôn, nếu phòng bên ai ngáy thì ngủ sớm, sẽ ảnh hưởng.”

“Bẩm Thất gia, Tề Lâm tới .”

Tĩnh Bảo xong, tim nhói, sắc mặt lập tức biến đổi, thầm nghĩ: đang yên đang lành, Tề Lâm tới?

Tề Lâm đến gì?

Đưa tin.

Tĩnh Bảo vội vàng xong thư, bèn chắp tay thi lễ với hai chị gái và hai rể, lập tức lên xe rời phủ.

Ngựa xe khỏi ngõ, từ xa thấy xe ngựa của Cố phủ dừng bên vệ đường.

Tề Lâm : “Thất gia, mời lên xe!”

Tĩnh Bảo bỏ xe nhà , bước lên xe ngựa Cố phủ.

Trong xe, Cố Trường Bình xếp bằng, mặt đặt một bàn nhỏ, bàn hai chén .

Một chén còn trống.

Tĩnh Bảo vội vã hành lễ, hỏi: “Tiên sinh, tìm việc gì ạ?”

Cố Trường Bình rót cho nàng một chén , đáp đúng trọng tâm: “Uống .”

Tĩnh Bảo bưng chén lên nhấp nhẹ một ngụm, cau mày hỏi: “Đây là… Long Tĩnh mưa? Là con gửi tới ?”

“Ừ.”

Tĩnh Bảo ngạc nhiên.

Năm nay tiết Thanh Minh, nàng gửi thư nhờ nhị tỷ phu chuyển ít ngon cho Cố Trường Bình, nhị tỷ phu cũng sảng khoái nhận lời.

Giờ nàng mới nếm, mới nhị tỷ phu gửi là Long Tĩnh, hơn nữa còn là thượng phẩm.

“Trà quý lắm, nỡ uống, con sắp thi , dùng tĩnh tâm, cũng .”

Cố Trường Bình năng điềm đạm, chút cảm xúc nào, vẻ ôn hòa nhàn nhạt, so với hôm ở đình Phong Ba thì cứ như biến thành khác.

Tĩnh Bảo gọi nàng ý gì, cũng định , đành uống âm thầm suy đoán.

Trà cạn, nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Cố Trường Bình cũng ngẩng lên nàng.

Bốn mắt chạm , nhẹ nhàng giao thoa.

Tĩnh Bảo cầm chén , bất giác siết chặt tay, lúng túng dời mắt .

Con ếch c.h.ế.t thế nào?

nước ấm nấu chín đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-164-di-dang-huong.html.]

Hắn cứ im im thế , Tĩnh Bảo cảm thấy bản chẳng khác gì con ếch .

“Còn một chén nữa là đến nơi , nếu mệt thì dựa lưng chợp mắt một lát cũng .”

Cố Trường Bình đưa tấm chăn bên cạnh cho nàng, Tĩnh Bảo đón lấy, phủ lên lưng, một mùi đàn hương thoang thoảng lan tới.

Đây là mùi hương thường dùng ư?

Tĩnh Bảo nghĩ.

Nàng dựa thành xe, ánh mắt mơ hồ, làn da trắng mịn đón ánh sáng, vẽ nên đường viền lông tơ mờ ảo.

Cố Trường Bình thấy, trong lòng khẽ thở dài.

Một chén , xe ngựa dừng một ngôi chùa cổ.

Ngôi chùa ẩn trong rừng phong phía nam thành, sắc lá phong mùa thu nhuộm đỏ cả bầu trời.

Cố Trường Bình khẽ ho một tiếng, hiệu Tĩnh Bảo theo .

Thầy trò một một , cách nửa bước.

Tới đại điện, Cố Trường Bình lấy một lượng bạc, mua sáu nén hương từ tay tiểu hòa thượng, ba nén giữ , ba nén đưa cho Tĩnh Bảo.

“Năm đó thi mùa thu, cũng đến đây dâng hương.”

Tĩnh Bảo lập tức thấy cổ họng khô khốc.

Cố Trường Bình trúng liền tam nguyên, Đại Tần xưa nay từng .

Thì , hôm nay đưa nàng đến đây là để cầu may cho nàng.

“Tay châm hương, tay trái cắm hương, hướng đông tây nam bắc vái mỗi bên một lạy, cần cầu gì cao xa, cầu bình an là .”

Cố Trường Bình , đưa hương lửa nến.

Hắn cũng toát lên vẻ tuấn nhã, một bên là hương khói lượn lờ, một bên là gương mặt gầy thanh tú, thật đúng với câu cổ ngữ, quân tử như ngọc.

Tĩnh Bảo bắt chước dáng , châm hương, vái bốn phương, cắm hương, xoay , mỉm cảm kích với Cố Trường Bình: “Tiên sinh, mấy cân tặng thật uổng!”

Cố Trường Bình xong, khóe miệng gượng gạo nhếch lên thành một nụ nhạt: “Ta cũng chỉ nể mặt mấy cân thôi.”

Xí, lươn lẹo thôi!

Phía , Tề Lâm lặng lẽ đảo mắt một vòng.

“Đi theo !”

Cố Trường Bình chắp tay lưng trong, xuyên qua điện Phật, bước lên bậc thềm, thềm là một cánh cổng nhỏ, cổng là con đường đá dài.

Lúc Tĩnh Bảo mới phát hiện phía ngôi chùa còn một ngọn núi nhỏ.

Cố Trường Bình leo núi, mà rẽ một đình nhỏ bên sườn núi, xuống ho nhẹ một tiếng: “Viết mấy chữ cho xem thử!”

Tĩnh Bảo nhặt một cành khô đất, chăm chú mấy dòng chữ.

Cố Trường Bình nheo mắt , lòng chợt mềm .

Không thể đem so với năm nữa , nay thần vận nơi nét bút, lực bút vững vàng, nét thanh mảnh giảm bớt bảy tám phần, đủ thấy nàng thật sự khổ luyện suốt một năm nay.

Tĩnh Bảo trong lòng lo lắng, hỏi: “Tiên sinh, chữ thế nào ạ?”

“Cũng tạm.”

Sắc mặt Tĩnh Bảo lập tức xị xuống, cuốn tập luyện chữ nàng gần như lật đến rách mà chỉ bảo “cũng tạm”?

Cố Trường Bình liếc nàng một cái: “Luyện thêm vài năm nữa, sẽ tiến bộ lớn.”

Tĩnh Bảo vui đến mức miệng toe toét, còn ngọt hơn cả ăn mật, nếu nhầm thì đây là đầu tiên Cố Trường Bình khen nàng!

“Phương pháp phá đề trong văn chương, năm nay tiến bộ gì ?”

“Có chút tâm đắc.”

“Nói thử xem nào.”

“Con nghĩ rằng trong việc phá đề, một là , hai là khéo. Ổn thì cách của , khéo thì sự tinh tế của khéo.”

“Ngươi thích khéo?”

“Hồi con chuộng khéo, thích góc mới lạ, phá đề bằng cái kỳ, đường độc đáo; nhưng nay, con thích hơn.”

“Ồ? Vì ?”

“Phá đề thật vững , đảm bảo mất điểm; đó mới đào sâu nội dung, cố gắng sáo rỗng hời hợt, như thế văn chương mới chiều sâu.”

Trong mắt Cố Trường Bình đầy ắp hình ảnh đôi môi đỏ hồng và hàm răng trắng bóng của Tĩnh Bảo, kìm mà thở phào nhẹ nhõm.

 

Loading...