Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 165: Bực bội
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:44:20
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồ dùng cho kỳ thi mùa thu, chuẩn tới ?”
Tĩnh Bảo bèn đem những thứ chuẩn , lượt kể từng món.
Cố Trường Bình xong, giọng vẫn bình thản: “Phòng khi sự cố, nhớ mang theo một ít t.h.u.ố.c bên .”
“Tiên sinh, cần mang những loại t.h.u.ố.c gì ạ?”
“Thuốc tiêu chảy, t.h.u.ố.c chống côn trùng đốt, t.h.u.ố.c trị nhức đầu sốt nhẹ. Mấy năm cũng mấy giám sinh đang thi thì khiêng ngoài, thì tiêu chảy đến nỗi kiệt sức, thì côn trùng cắn, ngứa rát chịu nổi.”
Tĩnh Bảo ghi nhớ kỹ từng điều trong lòng.
“Ùng ục… ục…”
Cố Trường Bình chậm rãi ngẩng mắt, chạm ánh lúng túng của Tĩnh Bảo, khẽ : “Mì chay trong chùa tệ, ăn thử ?”
Tĩnh Bảo cúi đầu, lí nhí đáp: “Dạo con đang tuổi lớn, dễ đói lắm…”
Ánh mắt Cố Trường Bình lướt qua n.g.ự.c nàng, khẽ ừ: “Lớn cũng tệ.”
...
Lớn cũng tệ, nhưng liệu vượt qua vòng khám đây?
Dù trong lòng mười vạn câu hỏi, Cố Trường Bình cũng chẳng thể mở miệng.
“Tiên sinh ăn ạ?”
“Ta đói.”
Cố Trường Bình cúi đầu, đẩy bát mì sang: “Con ăn nhiều .”
“Con gắp một đũa là đủ !”
Quả thật Tĩnh Bảo chỉ gắp một đũa từ bát của , bỏ bát : “Không thể lãng phí .”
Nghe , Cố Trường Bình bỗng thấy ngon miệng hẳn.
Đứa nhỏ ăn , ngủ , hẳn chuẩn vững vàng hết . Dù thì vẫn còn nàng, còn .
Chỉ đầy một khắc, hai bát mì sạch bóng.
Ăn xong, Tĩnh Bảo lau miệng, ngẩng lên Cố Trường Bình.
“Tiên sinh, cảm ơn .”
Ánh mắt Cố Trường Bình dịu dàng, ngón tay gõ nhẹ lên miệng chén bên cạnh.
Ý của quá rõ ràng, là vì mấy cân đó thôi.
Tĩnh Bảo khẽ mím môi, từ từ rũ mắt.
“Năm đó bước trường thi, thấy đề thì rối bời, vì nó khó thật.”
Tĩnh Bảo vô thức .
“Chỉ rối một thoáng là . Ta thấy khó, con cũng thấy khó; thấy dễ, con cũng thấy dễ. Khoa cử như chiến trường, đấu là đấu thực lực, là tâm lý, là vận may. Thực lực chiếm năm phần, tâm lý ba phần, hai phần còn là vận may, thiếu một cũng .”
Nói xong, Cố Trường Bình móc bạc để bàn, dậy rời .
Tĩnh Bảo dõi theo bóng lưng khuất ngoài cửa, bộ đồ đen vẻ cô độc, như vô tình.
Nàng cúi đầu, chén nước mì còn sót trong bát, bỗng nhiên bưng lên, uống cạn sạch.
Không để sót một giọt.
Cứ như từng lời từng chữ của Cố Trường Bình , đều rót cả lòng nàng.
*
Về đến phủ, Cố Trường Bình thư phòng thì thấy Thẩm Trường Canh đang chờ, mở miệng câu đầu tiên đầy lửa giận:
“Họ Cố , hỏi ngươi, Tĩnh sinh thi ở phòng nào?”
“Phòng chữ Bảo, mười lăm.”
“Ta đến xem , phòng chữ Bảo mười lăm cách hố xí xa nhất, tiểu cũng chạy một quãng!”
“Thì ?”
Còn hỏi thì ư?
Thẩm Trường Canh đập bàn một cái: “Họ Cố, cược là cược, đừng chơi trò mờ ám. Một tiểu mất nửa khắc, ngươi cố tình phí thời gian của nó ?”
Cố Trường Bình nhẹ nhàng day thái dương, dậy ngoài.
là sắp xếp.
Hố xí đặt ở cuối ngõ, hai mươi cái xếp hàng, trông coi.
Giám sinh nếu , xin thẻ bài từ giám thị. Nếu nhiều , dễ nghi ngờ gian lận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-165-buc-boi.html.]
Phòng mười lăm tiểu đúng là bất tiện, nhưng nó ở cuối dãy, ngay sát bức tường cao.
Góc tường mấy khóm tường vi, lúc cấp bách, nàng thể trốn đó “hát sơn ca”.
Đối với một tên nhóc giả nam như nàng, đó chính là chỗ tiện lợi nhất. Còn tận dụng , thì xem nàng đủ thông minh .
“Họ Cố !”
“Cố Trường Bình!”
“Đồ khốn kiếp!”
Thẩm Trường Canh ở tức đến dậm chân: “Ngươi đỡ bẩn thỉu chút ! Theo thấy, thằng nhóc đó chắc chắn đỗ !”
Cố Trường Bình tới cửa sân, ngoắc Cố Dịch : “Chuẩn bốn giỏ trúc, lượt gửi tới cho bốn vị giám sinh: Tiền, Từ, Uông, Tĩnh.”
Cố Dịch hỏi: “Gia, bên Cao công tử cần gửi ạ?”
Cố Trường Bình ngẫm nghĩ giây lát xua tay: “Không cần, phủ công chúa nhiều nhân tài.”
“Vâng!”
Cố Dịch xoay rời .
“Cao Triều vốn là ngươi lôi kéo, giờ thôi? Chỉ vì lão hoàng đế c.h.ế.t, phủ Trưởng công chúa hợp với tân đế, nên ngươi từ bỏ?”
Giọng Thẩm Trường Canh vang lên lưng.
Cố Trường Bình thản nhiên đáp: “Ngươi lo cho Tĩnh sinh, còn lo cho Cao sinh, Thẩm Trường Canh, thời gian rảnh như , chi bằng lo chuyện cưới vợ cho hơn ?”
Thẩm Trường Canh trừng , suýt nữa trừng rụng cả lông mi, giận dữ mắng: “Ta đây là vì ai hả? Lỡ chúng thất bại… chẳng lẽ hại đời con gái ?”
Cố Trường Bình ngoảnh đầu : “Vậy thì tìm một cô nương giải tỏa , Trường Canh, gần đây ngươi nóng tính đấy!”
Thẩm Trường Canh: “…”
Tên họ Cố cũng phụ nữ , còn dám bảo khác nóng tính!
Thẩm Trường Canh thu vẻ mặt, hạ giọng hỏi: “Vậy rốt cuộc bên Cao sinh, ngươi định ?”
Sau khi tân đế lên ngôi, địa vị phủ Trưởng công chúa trở nên lúng túng, gốc rễ là do Vương hoàng hậu.
Vương hoàng hậu hồi còn con gái từng định gả cho tân đế, nhưng Trưởng công chúa phản đối quyết liệt, mối thù từ đó kết thành.
Lúc lão hoàng đế còn sống, Vương hoàng hậu cùng dòng tộc, phủ Vương Quốc công dã tâm nhỏ, nay ông c.h.ế.t, họ chỉ hận thể lật sổ tính nợ ngay.
Tân đế mới lên ngôi, cần duy trì vẻ ngoài “gia hòa vạn sự hưng” để giữ thể diện hoàng thất. Vợ với cô ruột mâu thuẫn, bên dỗ vài câu, bên vài lời, nhưng cốt lõi thì giải quyết gì.
Trưởng công chúa thấy tân đế chẳng nên trò trống gì, dứt khoát lấy cớ tưởng niệm lão hoàng đế, mang theo con trai về trấn thủ hoàng lăng.
Một năm ẩn cư như , khiến phủ Trưởng công chúa ngày càng xa rời trung tâm quyền lực hoàng gia, trong mắt thiên hạ, phủ Trưởng công chúa chẳng khác gì hoa tàn hương cũ.
Cố Trường Bình vốn lôi kéo Cao Triều, bởi kết giao khi hoạn nạn mới đáng quý, thêm một chuyện lúc càng dễ khiến cảm động.
Một cơ hội tuyệt vời thế mà ?
Thẩm Trường Canh rầu rĩ thôi.
Cố Trường Bình im lặng một lúc, mới chậm rãi : “Thứ nhất, phủ Trưởng công chúa hiện giờ vẫn đến mức ‘trong cơn tuyết lạnh’. Thứ hai, lòng của Cao Triều cần sưởi ấm.”
Sưởi thêm chút nữa, thằng nhóc đó thể nào cũng bám lấy, gạt cũng khó.
Vì đại nghiệp của Thập Nhị lang, thể màng liêm sỉ, cần giới hạn, nhưng một điều, đem tình cảm quân cờ.
…
Tĩnh Phủ.
Tĩnh Bảo giỏ trúc mà Cố Trường Bình gửi đến, ngẩn một lúc lâu.
Trong đó chẳng gì quý giá, đều là những vật dụng cần dùng trong khoa cử, nhưng sắp đặt ngăn nắp, chỉnh tề, thiếu một món.
“Đây cũng là để trả ơn mấy cân ?” Nàng thì thào.
“Gia, ngày mai mang cái nào theo?” A Man hỏi.
“Mang của !”
Tĩnh Bảo đáp ngay, chút do dự.
“Nô tỳ cũng thấy nên mang của , dù đỗ tam nguyên, gia cũng thể hưởng ké vận may của .”
A Man bận rộn sắp xếp ngoài phòng.
Trong phòng yên tĩnh, ánh tà dương xiên qua lớp rèm mỏng, nhàn nhạt chiếu xuống sàn.
Tĩnh Bảo chợt buông một tiếng thở dài.
Nàng hưởng vận may của .
Nàng chỉ … đem một chút vận may của cho mà thôi.