Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 166: Gặp lại
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:10
Lượt xem: 213
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mùng chín tháng tám.
Bên ngoài mưa rơi rả rích, dường như rơi cả đêm.
Tĩnh dậy giờ mão, Tĩnh Bảo sự chăm sóc của A Man, rửa mặt chải đầu gọn gàng, tóc dài búi bằng trâm ngọc, đội khăn nho sinh.
Mặc đồ xong, chỉ thấy Cao Chính Nam một bàn.
“Nhị tỷ , đến ăn sáng?” nàng hỏi.
Cao Chính Nam : “Chúng ăn , nàng sẽ đến .”
Như thường lệ, Tĩnh Bảo ăn một bát cháo, một cái bánh hành dầu, đang định lên thì Tĩnh Nhược Khê bưng một cái bát sứ Thanh Hoa bước .
“Ăn cái hẵng , do chính tay tỷ nấu.”
Trong bát hai quả trứng bồ câu nhỏ, đây là quy định ở miền Nam, mang ý nghĩa viên mãn.
Tĩnh Bảo bỗng dưng cảm động, uống hết cả nước canh để một giọt.
Giờ còn sớm, chuẩn lên đường thôi.
A Nghiễn và Nguyên Cát xách giỏ trúc, A Man đeo rương, Tĩnh Bảo tự mang theo hộp đồ dùng.
Cả nhóm đến cửa, bất ngờ phát hiện cửa một cỗ xe ngựa của hầu phủ, Lục Hoài Kỳ xe ngựa, vẫy tay với Tĩnh Bảo.
“Tiểu Thất, đây!”
Tĩnh Bảo bước tới: “Ngươi đến đây?”
“Lá bùa hộ cầu , nhớ giữ kỹ nhé!”
Lục Hoài Kỳ lời nào, kéo tay Tĩnh Bảo, nhét lòng bàn tay nàng. Vốn dĩ định kéo một cái thả , nhưng cảm giác mềm mịn trong lòng bàn tay khiến nỡ.
Mặt dày tiếp tục nắm lấy.
Hắn tỏ nghiêm túc, hạ giọng : “Tự cẩn thận, buổi tối ngủ nhớ kéo rèm kín , đừng cởi quần áo mà ngủ, khi vệ sinh thì tránh khác, ngàn vạn đừng để ai thấy.”
Hắn một câu, Tĩnh Bảo mỉm một cái, gật đầu.
“Đã nhớ kỹ ?”
“Nhớ kỹ !”
Tĩnh Bảo mỉm : “Lục biểu ca, thể thả tay ?”
Ôi trời ơi!
Sao thả tay như thế chứ!
Lục Hoài Kỳ chỉ cần nghĩ đến việc Tiểu Thất của ở trong đám đông những gã đàn ông hôi hám suốt tám ngày, lòng bồn chồn yên, hận thể nàng thi.
Hắn thở dài, thả tay : “Thôi, thôi, , !”
Sợ thể kìm nén cảm xúc của , còn cố tình lưng .
“Biểu ca, cảm ơn!” Tĩnh Bảo nhẹ giọng .
“Đừng ủy mị nữa, nhanh !” Lục Hoài Kỳ như đuổi ruồi.
Tĩnh Bảo bước đến chỗ Tĩnh Nhược Khê, ánh mắt Tĩnh Nhược Khê đầy sự lo lắng và nỡ rời xa.
Tĩnh Bảo nhẹ nhàng ôm lấy nàng, hạ giọng : “Nhị tỷ, yên tâm nhé, đợi trở về!”
Vừa ôm xong lập tức buông tay.
Tĩnh Bảo chui trong xe ngựa.
Lúc trời âm u, con hẻm lát đá xanh chìm trong sương mù kéo dài vô tận, thấy điểm cuối.
Bỗng nhiên, tấm rèm gió cuốn lên, Tĩnh Bảo trong lúc mơ hồ ngẩng đầu lên, thấy nhị tỷ, nhị tỷ phu và Lục Hoài Kỳ vẫn ở cửa Tĩnh phủ, xa xa về phía nàng.
Khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy như cả thế giới ôm ấp dịu dàng.
Có đang chờ đợi.
Dù phía là núi đao biển lửa, nàng cũng sợ!
…
Khi đến gần trường thi, trời sáng hẳn.
Xe ngựa thể , xuống xe bộ, con đường lát đá xanh chật kín , là những thí sinh với đủ dáng vẻ.
Giữa đám đông, Tĩnh Bảo thấy vài đồng học từ Quốc Tử Giám, vai đeo hộp văn vật, bước vội vã.
Cũng những gương mặt lạ lẫm, chắc là những thí sinh đến từ phía Bắc, trang phục của họ giản dị hơn, gương mặt thoáng vẻ phong trần.
Đây là kỳ thi ân hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-166-gap-lai.html.]
Ngàn quân vạn mã vượt cầu độc mộc, thể đến đầu bên , chỉ đếm đầu ngón tay; phần lớn đều kẹt ở bên .
Những vượt qua, kẻ một đường thăng tiến, quan vận hanh thông; cũng đời đố kỵ, chèn ép đến u uất bất mãn.
Người quan vận hanh thông, lẽ hưởng thụ bao lâu mất đầu; còn những kẻ u uất bất mãn, thể an phận ở một góc nhỏ, hoặc sẽ con cháu đầy nhà, cuối đời sống yên bình.
Tương lai xa xôi, ai thể đoán đây!
“Văn Nhược!”
Tĩnh Bảo thấy giọng , khóe miệng nhịn mà cong lên, đầu vẫy tay : "Tần Sinh, lâu gặp!"
Uông Tần Sinh đeo hộp văn vật lưng, chạy tới khép miệng : “Nhìn từ xa giống như là , kinh khi nào ?"
"Ta kinh mấy ngày thôi."
"Ta di mẫu nhốt trong phòng học bài, ngoài. Đợi thi xong , sẽ đón gió rửa bụi cho ."
"Di mẫu cho ăn thịt ?"Tĩnh Bảo tươi hỏi.
Uông Tần Sinh gãi đầu ngượng ngùng : "Sớm cho ăn , chỉ cấm một tháng thôi. gặp Tiền ?"
Tĩnh Bảo lắc đầu.
"Tớ cho ngươi , Tiền..."
"Uông Tần Sinh, đang bịa chuyện gì về đấy?" Giọng của Tiền Tam Nhất từ phía vang lên.
Uông Tần Sinh vội nở một nụ gượng gạo: “Tiền , đang những lời về mà!"
"Chỉ ma mới tin ngươi!"
Tiền Tam Nhất trợn mắt ngươi, ánh mắt rơi mặt Tĩnh Bảo...
Trời ơi!
Một năm gặp, ngươi nhóc trắng trẻo thế , chẳng thành một công tử bột ?
"Tĩnh Bảo, đưa năm lượng bạc."
Tĩnh Bảo: "..." Một năm gặp, tính tham tiền của càng ngày càng tệ hơn thế?
Tĩnh Bảo: "Ngươi đòi tiền gì?"
Tiền Tam Nhất tiến lên một bước, tươi trả lời: "Năm lượng bạc, sẽ cho ngươi hành tung của Từ Thanh Sơn trong suốt năm qua, đảm bảo ngươi thiệt !"
"Ta cần hành tung của để gì?"
"Sao đầu óc ngươi nghĩ tới nhỉ? Biết , trăm trận trăm thắng chứ !"
"Ta vì ?"
"..."
Tiền Tam Nhất ngớ , hóa bấy lâu nay, Từ Thanh Sơn chỉ đơn phương yêu thầm thôi !
"Tĩnh Thất, là như thế , Thanh Sơn ... Ấy, , , ai kéo cổ ?"
Quay đầu , Tiền Tam Nhất nở nụ gượng gạo như diễn trò, mắt lén lút liếc qua Tĩnh Bảo, với giọng hề ý : "Thanh Sơn , Tĩnh Bảo nhớ ngươi đó!"
Khi cổ Tiền Tam Nhất thả , chân cũng đá một cú thật mạnh, Tĩnh Bảo tức giận : "Đừng nhảm, !"
"Này, Tĩnh Thất, thật thà, nãy ngươi như !"
Nói xong, Tiền Tam Nhất sợ đánh, vội kéo Uông Tần Sinh chạy mất. Chạy vài bước, còn đầu mặt quỷ với Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo thể đuổi kịp, chỉ thể nghiến răng theo bóng lưng của tên khốn , thầm nghĩ đáng lẽ một năm nên cứu , nên để ở Đảo Mỹ Nhân một con chim cút canh nhà vệ sinh thì hơn.
Bị ngạt c.h.ế.t luôn !
"Ngươi... thật sự nhớ ?"
"Không , !" Tĩnh Bảo liên tục lắc đầu.
"Ngươi... một chút cũng nhớ ?" Từ Thanh Sơn nhíu mày, tạo một bầu khí nặng nề như sắp bão.
Tĩnh Bảo lúc mới nhận rằng Từ Thanh Sơn cao lớn và hoang dã hơn so với một năm , dù nàng kiễng chân cũng chỉ cao tới n.g.ự.c .
Tĩnh Bảo sợ rằng giam trong nhà tù thì bóp c.h.ế.t , vội vàng đổi giọng: "Cũng một chút nhớ..."
"Nhớ là đúng !"
Tĩnh Bảo: "..."
Gì mà nhớ ngươi là đúng , nàng chỉ nhớ tình bạn giữa những bạn học thôi mà.
Từ Thanh Sơn nàng một lúc lâu: “Đồ ẻo lả, ngươi yên tâm mà thi, thi xong chuyện với ngươi!"