Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 167: Sờ hai cái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:11
Lượt xem: 237
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thanh Sơn, cũng chuyện với ngươi!"
Tĩnh Bảo ngẩng đầu lên , thật nghiêm túc từ chối một nữa, thể để còn chút hy vọng nào, nếu nghĩ bậy!
Từ Thanh Sơn thấy những lời , kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, đưa tay nhéo má Tĩnh Bảo.
Nhìn xem cái khuôn mặt nhỏ , trắng nõn nà!
Nhìn xem đôi môi nhỏ , hồng hào căng mọng!
Lại xem cái hình nhỏ ...
Trời ơi, cái hình nhỏ luyện tập đấy, cao hơn, khỏe hơn, thể chịu sức ép của !
Từ Thanh Sơn cúi đầu, dùng giọng chỉ hai , : "Đồ ẻo lả, đầu tiên của vẫn để dành cho ngươi đấy!"
Tĩnh Bảo ban đầu hành động nhéo má hoảng sợ, đó câu cuối cùng của bối rối, n.g.ự.c tức đến nỗi thở nổi.
"Thanh Sơn, ngươi đừng mà..."
"Tránh , tránh , tất cả tránh !"
Giọng bất ngờ vang lên cắt ngang lời của Tĩnh Bảo, nàng vội vàng đẩy Từ lưu manh , đầu ...
Chỉ thấy hai thị vệ khiêng một chiếc ghế mây, hai thiếu niên tuấn tú cất bước nhẹ nhàng, một trái một bên cạnh chiếc ghế .
Một che dù, một phe phẩy quạt.
Trong ghế mây, Cao mỹ nhân vận đồ trắng như tuyết, tà áo bay lượn tựa mây, ánh sáng và bóng tối đan xen nơi hốc mắt và xương mày, vẻ khiến nghẹt thở.
Một năm gặp, nhan sắc của Cao mỹ nhân tăng vùn vụt.
Tĩnh Bảo đến suýt chảy nước miếng, hiểu vị gia ăn mặc kiểu gì thế, là đến thi khoa cử, đến khuấy đảo phong vân?
Phong lưu quá đỗi !
Chiếc ghế mây càng lúc càng đến gần.
Cao mỹ nhân liếc xéo Từ Thanh Sơn một cái, ánh mắt khinh bỉ lồ lộ nơi chân mày: họ Từ, đồ man rợ!
Sau đó liếc Tĩnh Bảo một cái đầy lạnh nhạt.
Cái liếc khiến Tĩnh Bảo hoảng hốt cúi đầu, chột cụp mắt xuống.
Từ một năm nàng tình cờ thấy tỏ tình với Cố Trường Bình, sự chột cứ theo nàng như hình với bóng, vô cớ chẳng lý do.
Bỗng một bàn tay xương khớp rõ ràng hiện mắt, đưa lên, chọc trán nàng.
Một cái!
Lại một cái nữa!
Tĩnh Bảo đau quá tức giận quát: “Chọc gì hả, Cao Triều?!”
Cao Triều “bốp” một tiếng bật cây quạt trong tay, phất phất mấy cái đầy kiểu cách: “Tĩnh Thất , một năm gặp, nhớ ?”
Tĩnh Bảo sợ đến mức lùi ngay về phía vài bước.
Tên nhóc đổi ý qua thích chứ?
“Này, ngươi lùi cái gì mà lùi?”
Cao mỹ nhân dường như thấu lời độc thoại trong lòng nàng, bật lạnh nhạt: “Ta chẳng hứng thú với cái hình của ngươi , để cho Thanh Sơn nhà ngươi từ từ hưởng thụ !”
Nói gì thì , một năm gặp, dáng vẻ của quả thật vẫn dễ . Nếu lòng , khi còn thể chấp nhận tạm .
Tĩnh Bảo thật sự nên gì với kẻ thần kinh , bèn chui luôn đám đông, chỉ để cái bóng lưng cho hai Cao và Từ.
Cao mỹ nhân theo bóng nàng, vẻ thương cảm: “Tính khí còn chẳng nhỏ, ngươi chịu khổ dài dài !”
Từ Thanh Sơn mặt mày lạnh tanh, như thể đang : “Can hệ gì đến ngươi?” Hắn thích kiểu tính tình kiểu thiếu nữ yếu đuối như thế, càng khiến cưng chiều!
“Tránh , tránh !”
Một tiếng gõ chiêng vang dội, mấy chục thị vệ mang đao chạy tới, các giám sinh vội vàng tránh sang hai bên, nhường một lối.
Đi đầu là vị chủ khảo , Tô thái phó, hơn năm mươi tuổi.
Tĩnh Bảo sớm danh Tô thái phó, nay gặp thật, bèn kỹ hai lượt, quả nhiên là bậc đại nho đương thời, khắp toát khí chất thư sinh nồng đậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-167-so-hai-cai.html.]
Đi bên cạnh Tô thái phó là hai .
Một là lão Lễ bộ Thượng thư, chính là Tế tửu Quốc Tử Giám, Cố Trường Bình.
Sau lưng hai là một nhóm quan viên mặc quan phục, điều động từ các bộ, ai nấy đều giữ vẻ mặt nghiêm túc, .
Phản ứng đầu tiên của Tĩnh Bảo là Cố Trường Bình, mà là về phía Cao Triều.
Chỉ thấy Cao Triều “vèo” một tiếng nhảy phắt khỏi ghế mây, thu vẻ kiêu ngạo tự phụ, ngay ngắn bên đường, cung kính dị thường.
Chỉ thấy cụp mắt, hít sâu một , ngẩng đầu, ánh mắt ngập tràn u oán, sống như một tiểu nam nhân phụ bạc.
Tĩnh Bảo phản ứng thứ hai mới là sang Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình hôm nay mặc công phục, nhưng khí chất thuộc về nơi đây, ung dung nhã nhặn, khiến động lòng.
Tĩnh Bảo vội vã dời mắt . Trong lòng chút trống rỗng mơ hồ, xen lẫn một cảm giác khó .
Thấy những , nàng mới hiểu chiếc giỏ trúc mà Cố Trường Bình gửi hôm qua nàng là duy nhất nhận, cả Tiền Tam Nhất bọn họ cũng .
Hơn nữa đều giống như đúc.
Vậy thì...
Phải chăng khi nàng mặt, cũng lượt dẫn bọn họ dâng hương, lễ Phật, ăn mì chay ?
Ngay lúc ánh mắt Tĩnh Bảo dời , khóe mắt Cố Trường Bình liền liếc sang nàng…
…
Một hàng quan viên bước cửa chính, chẳng mấy chốc khuất bóng.
Cửa chính hai trạm kiểm tra.
Một trạm chuyên dành cho giám sinh Quốc Tử Giám đội mũ vuông;
Trạm còn phụ trách thí sinh từ các nơi đổ về kinh dự thi.
Mỗi trạm đều bốn binh lính phụ trách khám xét: hai kiểm tra thể, hai kiểm tra đồ dùng cá nhân thí sinh mang theo.
Bên cạnh mỗi trạm còn một quan viên giám sát, cần đụng tay, chỉ chịu trách nhiệm giám sát.
Mười đều thuộc Hình bộ.
Ngoài , hai bên cửa chính còn mấy chục thị vệ mang đao sẵn, giữ gìn trật tự khu vực trường thi.
Các thí sinh tự giác xếp thành hai hàng ngay ngắn, chờ tiếng chuông đầu tiên vang lên để kiểm tra thể trường thi.
Tĩnh Bảo cũng là ai, chỉ dồn hết sự chú ý động tác của lính khám xét.
“Đừng sợ, cùng lắm thì sờ vài cái. Chỉ những ai trông mờ ám mới bắt cởi hết đồ thôi.”
Giọng Từ Thanh Sơn vang lên bên tai, chẳng cần cũng đang ngay nàng.
“Cho dù cởi cũng chẳng , là đàn ông cả, cứ xem như trời nóng, cởi trần sang phòng khác chơi.”
Vai Tĩnh Bảo Từ Thanh Sơn đập cho mấy cái: “Trước đây ngươi trong nhà tắm thấy trần bao nhiêu , mà từng thấy ngươi trần nào, công bằng chút nào!”
Không công bằng cái đầu ngươi !
Tĩnh Bảo chỉ cảm thấy tai ù hết cả lên, lo sợ thấp thỏm, sợ sẽ thấy nàng trông “mờ ám”.
Ngay lúc , tiếng chuông đầu tiên vang lên, thủ tục kiểm tra thể chính thức bắt đầu.
Tĩnh Bảo vươn cổ dài hơn, hai mắt trừng trừng về phía , chớp.
Chỉ thấy hai lính thị vệ lật giỏ trúc của thí sinh từng tầng từng tầng để kiểm tra; hai khác lệnh thí sinh cởi áo ngoài, để lộ áo trong…
Đến lượt Uông Tần Sinh, thành thạo cởi hết, chỉ còn một lớp áo trong, chân trần mặt đất, rút trâm cài, tháo tóc…
Lính thị vệ thấy phối hợp như , nên ít sờ hơn mấy cái, hiệu, vung tay cho trong.
Còn bên hàng , một thí sinh cứ gượng gạo, nhất quyết chịu cởi, miệng còn gào lên là nhục nho phong.
Lính thị vệ một cái, bèn lục soát từ đầu tới chân sót chỗ nào.
Người đó tuổi lớn, tức đến mức dám phát tác, mặt đỏ bừng như gấc.