Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 169: Bị tiêu chảy
Cập nhật lúc: 2025-11-11 12:45:14
Lượt xem: 268
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thạch Hổ mà như :“ là giấu giếm gì cả, ngươi mặc quần áo . Tĩnh Sinh, chỉ theo chức trách, đừng trách !”
Tĩnh Bảo “ồ” một tiếng, bất ngờ đổi giọng :“Câu cuối cùng đó, Thạch đại nhân cần . Ta từng, cũng dám nghi ngờ động cơ kiểm tra của Thạch đại nhân.”
Động cơ?
Không khí xung quanh lập tức trở nên ngột ngạt!
Rất nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Tĩnh Bảo, tiếng xì xào bàn tán nổi lên…
“Nhà họ Thạch với phủ Tuyên Bình hầu vốn là kẻ thù!”
“Tứ tiểu thư Hầu phụ là hai họ Thạch ép đến c.h.ế.t đấy!”
“Ta còn Thạch Thuấn là hồn ma tứ tiểu thư bắt !”
“Nói thì, Thạch Hổ đến đây là để báo thù cho ca ca ...”
Thạch Hổ chấn động, Tĩnh Bảo, trong mắt lộ rõ sát khí đang rình rập.
“Ngươi nhiều lời quá !”
Cố Trường Bình bước lên một bước, điềm nhiên chắn ánh mắt của Thạch Hổ, nghiêm túc : “Tĩnh Sinh, còn mau mặc áo , chuẩn trường thi?”
Tĩnh Bảo đạt mục đích, bèn khép áo lót , che bờ n.g.ự.c rắn chắc, nào ngờ che để lộ . Cố Trường Bình và Từ Thanh Sơn là hai gần nhất, cúi mắt liếc qua, sắc mặt lập tức biến đổi.
Cố Trường Bình nghiến răng ken két trong lòng: “Tên nhóc ... từ kiếm cái bộ đồ da liền như chứ, còn nghĩ trò đó!”
Từ Thanh Sơn thì toát mồ hôi lạnh đầy lưng: “Mẹ nó, dáng vẻ nhỏ con yếu ớt thế mà... háng... thật đúng là thể trông mặt mà bắt hình dong!”
Cố Trường Bình bèn cầm chiếc áo khoác bàn, ném lòng Tĩnh Bảo, che chỗ “hùng vĩ” , : “Người , chuẩn một phòng sạch sẽ, để Tĩnh Sinh đồ, chỉnh trang mũ áo!”
Vốn dĩ Tĩnh Bảo định đợi đêm khuya gió lớn, trốn trong chăn cởi bộ da . Nghe Cố Trường Bình , nàng mới nhẹ nhàng thở phào.
Tốt quá , thể cởi ngay bây giờ, đỡ chịu tội thêm một ngày!
Tĩnh Bảo đang định ngẩng đầu cảm ơn Cố Trường Bình, thì đúng lúc ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu xuống, rọi thẳng đôi mắt đàn ông , để lộ cơn giận đang kìm nén.
Tĩnh Bảo vô thức lên tiếng: “Xin , , sai !”
Cố Trường Bình lạnh nhạt dời ánh mắt, khẽ gật đầu với Tuyên Bình hầu: “Hầu gia, tuy Hoàng thượng giao quyền việc khoa cử cùng cho ngài, nhưng vì mối quan hệ giữa ngài và Tĩnh Sinh, mong Hầu gia tránh hiềm nghi thì hơn.”
Sắc mặt Tuyên Bình hầu khó coi đến cực điểm, nghiến răng lạnh Cố Trường Bình: “Đã , bổn quan đành tránh hiềm nghi. Người , mời Hữu Thị Lang Lễ Bộ đến, để ông chủ trì đại cục.”
Cố Trường Bình cúi thật sâu: “Hầu gia thật thấu tình đạt lý!”
“Hừ!”
Tuyên Bình hầu mặt đen sì rời , quan viên xung quanh vốn đến hóng chuyện cũng ngơ ngác , ánh mắt khỏi đổ dồn về phía Thạch Hổ.
G.i.ế.c con gái thì chớ, còn cố tình khó cháu ngoại , ép Hầu gia tự tránh , nhà họ Thạch thật là ngang ngược quá !
Thạch Hổ thấy quá nhiều ánh mắt đổ dồn về , , vội quát: “Người tiếp theo!”
Người tiếp theo là Cao Triều.
Hắn bước lên thong thả, ánh mắt bóng lưng Cố Trường Bình mà thất thần.
Hắn ép Tuyên Bình hầu rời , thực chất là hai mục đích:
Thứ nhất: Để Thạch Hổ trở thành tâm điểm công kích, đưa lên lò nướng.
Thứ hai: Nếu Tĩnh Bảo thi đỗ, thì thành tích là thật, ai thể nghi ngờ.
Không ảo giác , luôn cảm thấy Cố Trường Bình chút gì đó đặc biệt với họ Tĩnh .
Đi qua một cổng, tới cổng thứ hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-169-bi-tieu-chay.html.]
Cổng thứ hai là cửa kiểm tra nghiêm ngặt hơn, phụ trách là Cẩm Y Vệ.
Cẩm Y Vệ thấy quần áo Tĩnh Bảo xộc xệch, như giày vò dữ dội, ngay sinh viên giám thí chịu khổ ở cổng một, bèn dễ dãi cho nàng qua.
Tĩnh Bảo mang theo hòm gỗ và giỏ trúc, tìm đến phòng mười lăm của , đặt đồ xuống theo thị vệ nội thất.
Sau khi đóng cửa, nàng quanh, nhanh chóng trốn bình phong, cởi bộ da đang mặc, cuộn gọn buộc thắt lưng, khoác thêm một chiếc áo ngoài rộng thùng thình.
Sau khi xác nhận còn sơ suất nào, nàng mới bước khỏi bình phong, tươi dúi cho thị vệ hai lượng bạc, về phòng mười lăm của .
Lúc , còn hơn hai canh giờ nữa mới phát đề thi.
Tĩnh Bảo bắt đầu dọn dẹp “ổ chó” mà sẽ ở suốt tám ngày... Mọi thứ xong xuôi, nàng khỏi phòng để quen môi trường xung quanh.
Phòng mười lăm sát tường. Ồ, bên cạnh còn một bức tường phủ đầy hoa tường vi xanh mướt. Nếu lỡ lúc mắc tiểu mà tránh , thì thể chui bụi tường vi để giải quyết.
Ngay đó, nàng tự gạt bỏ suy nghĩ …
Không thể chuyện mất mặt thế !
Lúc , chủ nhân phòng bên cạnh cũng đến. Tĩnh Bảo ngẩng lên , thì là Trương Tông Kiệt. Hắn thấy nàng, bèn lạnh lùng mặt .
Tĩnh Bảo ngạc nhiên nhận , một năm gặp, trông già dặn, khắc khổ hơn hẳn.
… thì liên quan gì đến nàng ?
Nàng lấy ấm và bình nước , bỏ ít chén, chỗ cấp nước công cộng lấy một bình nước lạnh, đặt lên bếp sắt nhỏ để đun.
Nhị tỷ từng , nước nóng ngoài đun sôi , dùng nước đó pha thì vị lạ, vẫn là nước tự đun lên thì ngon hơn.
Nước lạnh sôi lên, nàng đổ chén , uống nước nóng, gặm vài miếng điểm tâm. Ban đầu nàng định ăn xong sẽ chợp mắt một lát để dưỡng thần, ai ngờ bụng bắt đầu đau âm ỉ.
Tiêu chảy ?
Là do ăn điểm tâm uống nước?
Không kịp nghĩ kỹ, Tĩnh Bảo lập tức mở hòm, đổ một viên t.h.u.ố.c đen bóng từ lọ sứ. May mà Cố Trường Bình từng nhắc nhở, nên nàng chuẩn ít thuốc, nếu thì hỏng việc !
Nàng định uống viên t.h.u.ố.c bằng chỗ nước còn trong chén , nhưng bỗng trợn mắt, động tác uống nước cũng khựng .
Dưới lớp , lớp bột mịn là gì !?
Tĩnh Bảo kinh hoảng, lông mày nhíu chặt xuống viền mắt. Sau một hồi suy nghĩ, nàng bỗng hét lớn: “Có ai ! Có hạ độc !”
Một tiếng hét, khiến cả trường thi như nổ tung.
“... Hắn điên ?”
“... Chứng hoang tưởng hại?”
“... Ai mà gan to tày trời ?”
Nghe những lời bàn tán xung quanh, lòng Tĩnh Bảo loạn.
Gặp nguy hiểm, cần đúng sai, cứ hét to . Cách sẽ kéo bộ sự chú ý về phía , tự bảo vệ, khiến kẻ sợ hãi.
Quả nhiên…
Cẩm Y Vệ lập tức kéo đến.
Tĩnh Bảo đưa chén cho họ xem, một dùng tay quẹt chút bột đáy, l.i.ế.m thử, lập tức ngẩng đầu, đảo mắt quanh một vòng, ánh mắt âm u sắc lạnh :
“Các ngươi đều là sách Thánh hiền, trong bụng nên chứa đầy lễ nghĩa liêm sỉ, đừng chứa thứ bẩn thỉu đê tiện. Dám trò dơ bẩn ngay mí mắt Cẩm Y Vệ chúng … , lục soát cho !”
“Quan gia!”
Tĩnh Bảo vội ngăn : “Quan gia phá án tất nhiên sẽ điều tra rõ ràng, bắt kẻ hại . kỳ thi sắp bắt đầu, động tĩnh lớn thế sẽ liên lụy đến thí sinh vô tội. Xin quan gia hãy mời lang trung đến khám bệnh giúp !”